Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Dâu Nhà Giàu

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Thiến quay lưng về phía anh, lưngthẳng biểu hiện sự quật cường của cô, cô đối mặt với cha, giọng khôngcao không thấp, không nhanh không chậm, trong trấn định có sự kiênquyết:

-   Cái gì gọi là độ lượng? Ngầmđồng ý cho người phụ nữ khác sinh con cho chồng là độ lượng? Đem conriêng của chồng về nuôi còn lừa mình dối người rằng đó là con đẻ mìnhthì gọi là độ lượng? Quản gia cố ý lừa gạt phải nghĩ rằng đó là quan tâm mình thì gọi là độ lượng? Như vậy con chẳng cần sự độ lượng đó. Mọingười coi như con không hiểu chuyện là được.

Những lời cô nói lanh lảnh, nhẹ nhàngnhưng sâu sắc khiến ai nấy sợ ngây người. Triệu Hi Thành đứng đó, sắcmặt trắng bệch. Triệu Phu Nhân ảm đạm như nghĩ tới chuyện gì đó mà cúiđầu. Triệu Hi Tuấn thì tán thưởng, mắt lóe sáng còn Triệu lão gia tử thì nghẹn họng nhìn cô trân trối. Bất kể là ở đâu ông luôn luôn là ngườiđưa ý kiến, tuyệt đối không ai dám cãi lời. Từ trên xuống dưới ai cũngđều kính sợ ông, chỉ cần ông trầm mặt là không ai dám nói gì, cho dù như đứa con lớn nổi tiếng tâm ngoan thủ lạt cũng không dám làm càn trướcmặt ông. Nhưng hôm nay đứa con dâu vốn luôn dịu dàng nhu thuận lại dámchống đối ông, thậm chí còn có ý châm chọc sao có thể không khiến ônghoảng sợ?

Mặt ông lúc xanh lúc trắng, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm Chu Thiến, có vẻ ác độc. Giọng ông vô cùng bén nhọn, sắc lạnh:

-   Con nói thế là có ý gì?

Chu Thiến hơi ngẩng đầu, không chút yếuthế nhìn ông, đôi mắt trong suốt như ngọc lưu ly sáng như sao. Cô chỉcảm thấy lửa giận trong lòng càng đốt càng bùng to, máu nóng sôi trào.Cô nói từng câu từng chữ, vô cùng rõ ràng:

-   Con không nhận đứa bé đó, cũngkhông chấp nhận sự an bài của mọi người. Bất kể trước kia con lớn lêntrong hoàn cảnh nào, con từng thật sự coi mọi người là người nhà, thậtlòng đối tốt với mọi người nhưng mọi người hoàn toàn không tôn trọngcon. Chuyện này con phải là người được biết nhất nhưng mọi người hợp lực che dấu con. Con biết mọi người nghĩ gì, mọi người cho rằng chỉ cần đứa trẻ sinh ra đến lúc đó con không muốn cũng phải chấp nhận đúng không.Mọi người làm thế thật khiến lòng người lạnh lẽo.

Triệu lão gia tử sắc mặt càng lúc càngkhó coi, càng lúc càng âm trầm. Triệu Phu Nhân cực hiểu chồng biết rằngđây là biểu hiện khi ông cực tức giận. Bà không muốn mọi chuyện khôngthể cứu vãn, tiến lên giữ chặt Chu Thiến nói:

-    Thiệu Lâm, con hiểu lầm rồi,chúng ta tuyệt đối không có ý đó. Chúng ta cũng coi con như con gái,cũng thật lòng đối tốt với con. Chúng ta ở chung lâu như vậy con cũnghiểu mà.

Chu Thiến nhìn bà mặt không thay đổi.Đúng, tốt lắm nhưng sự tốt đẹp đó quá yếu ớt, không vượt qua nổi chútkhảo nghiệm. Có chuyện xảy ra họ sẽ lo lắng cho bản thân mình đầu tiên.Cô chưa bao giờ mong bọn họ thật sự coi mình như con gái nhưng cô vẫnmong bọn họ có thể đặt cô vào trong lòng, chân thành đối đãi chứ khôngphải lừa dối, đến khi chuyện đã rồi thì ép cô phải chấp nhận. Chẳng lẽnói chốn hào môn yêu cầu đó là quá xa vời?

Triệu phu nhân thấy cô không lên tiếng, tưởng mình đã đả động được cô thì tiếp:

-   Chúng ta cũng không nhất địnhbắt con nuôi đứa bé này, con không muốn cũng không sao, chúng ta sẽ nuôi ở bên ngoài, con không phải gặp nó. Chúng ta sẽ không làm con khó xử

-   Phải không? Thật thế sao?

Chu Thiến nhẹ nhàng cười cười, tươi cười lại như băng tuyết:

-   Mẹ, sao phải lừa mình dốingười? Đó là cháu trưởng của Triệu gia các người, các người sao có thểđể nó ở ngoài cả đời. Chỉ e rằng trong cảm nhận của mọi người con cònkhông quan trọng bằng nó. Chẳng lâu sau mọi người sẽ đưa nó về Triệugia, nó sẽ là trung tâm, đến lúc đó con chỉ đành thừa nhận điều đó thôi.

Vẻ mặt Triệu Phu Nhân cứng đờ giật mìnhđứng đó nói không nên lời. Thật ra lòng bà chính là có ý này, đó là cháu bà sao bà không coi trọng. Bà chỉ nghĩ chờ  Thiệu Lâm cũng sinh con thì nói cho cô, đón đứa bé kia về.  Thiệu Lâm phải nghĩ cho con cũng sẽkhông gây rối gì nữa, đến lúc đó phải chấp nhận sự an bài đó. Không ngờlại bị  Thiệu Lâm nhìn thấy,  Thiệu Lâm trở nên khôn khéo từ bao giờ?Hay là mình vẫn luôn coi thường nó? Triệu phu nhân cảm thấy hồ nghi

Triệu lão gia tử nghe đến đó, thì tức đến run người. Ông chưa bao giờ bị người khác phản đối kịch liệt như vậy,cảm thấy tôn nghiêm của mình bị giẫm nát. Tình huống này ông quyết không để nó xảy ra.

Ông cả giận nói:

-   Đủ rồi,  Thiệu Lâm, con đừng có không biết phân biệt, con nghĩ rằng Triệu gia chúng ta không có conkhông được, Triệu gia chúng ta phải nhìn sắc mặt Tống gia sao. Nói thậtcho con biết, chuyện này quyết định thế rồi, con chấp nhận cũng được,không chấp nhận cũng được, chúng ta quyết không vì con mà thay đổi. Tựcon nghĩ đi.

Triệu  Hi Thành nghe cha nói vậy thì biết không ổn. Anh rất hiểu  Thiệu Lâm, cô vẻ ngoài dịu dàng nhưng vô cùngcứng cỏi, áp lực càng lớn thì sức phản kháng càng mãnh liệt, anh vộitiến lên định ngăn cô lại. Còn chưa kịp đi đến bên cô thì đã nghe côkiên quyết nói:

-   Đúng, con không thể ngăn cảnquyết định của mọi người, con cũng không thể thay đổi suy nghĩ của mọingười nhưng con có thể thay đổi chính mình, có thể chọn cuộc sống mà con muốn. Con không cần vị trí con dâu nhà họ Triệu, những thứ từng hấp dẫn con ở lại đây xem ra chỉ là ảo ảnh mà thôi. Con không muốn sống cả đờitrong ảo ảnh.

Chu Thiến vô cùng phẫn nộ, thì ra đây làvận mệnh của con dâu nhà giàu. Ánh hào quang của Tống Thiệu Lâm dù chóilọi thế nào cũng chỉ là thứ phụ thuộc vào Triệu gia mà thôi. Làm gì cóai quan tâm đến cảm xúc của kẻ phụ thuộc? Trước kia cô quá ngây thơ,nghĩ rằng có thể tìm kiếm hạnh phúc ở nơi đây.

Triệu Hi Thành chấn động, cảm giác khủnghoảng nhanh chóng nuốt chửng anh. Triệu Hi Tuấn vẫn không lên tiếng cũng lo lắng, trong mắt Triệu phu nhân thoáng hiện tia lạnh lùng.

Triệu lão gia tử nhìn cô, sắc mặt âm hàn, khóe miệng cười cười:

-   Vậy con muốn sao?

Trái tim Chu Thiến kinh hoàng, gương mặt trắng nõn lại thêm sự trấn định mà tản ra ánh sáng chói mắt:

-   Con muốn ly hôn!

-    Thiệu Lâm

Triệu Hi Thành vội hét lớn để áp chếgiọng cô. Anh kéo cô lại, để cô đối mặt với mình, hai tay như gọng kìmnắm lấ bả vai cô. Vẻ mặt anh đầy sự kinh hoảng, giọng run run:

-    Thiệu Lâm, đừng nói lung tung, đừng nói những lời thiếu suy nghĩ. Anh biết đều là anh sai, anh biếtanh không nên giấu em nhưng anh cũng sợ em đau lòng. Em sao có thể xóasạch mọi thứ chúng ta từng có.

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành, khuôn mặtanh tái nhợt như giấy, thái dương toát mồ hôi lạnh, mắt anh đầy sự kinhhoàng, bàn tay anh nắm bả vai cô lạnh băng. Trong nháy mắt đó, sự cứngrắn của Chu Thiến thoáng vỡ ra nhưng vừa nghĩ đến cái bụng hơi nhô lêncủa Văn Phương thì lại cứng rắn. Cô nhìn anh, nhẹ nhàng nói:

-    Hi Thành, từ khi anh quyết định giấu diếm em để cho Văn Phương sinh đứa bé đó, chúng ta đã chẳng còn gì…

Đôi mắt như mã não của Chu Thiến lộ ra vẻ đau đớn nhìn anh.

Ngực Triệu Hi Thành như bị ai đập búa tạvào. Sự đau đớn lan tràn khắp người. Anh buông lỏng tay, lảo đảo lùi vềphía sau hai bước. Yết hầu như có gì chặn lại, nói không nên lời

Bên kia Triệu lão gia tử giận không thể nén, ông chỉ vào Chu Thiến, hai mắt trừng trừng, ông quát lớn:

-   Cô đang uy hiếp tôi sao? Tống Trí Hào dạy cô như vậy?

Chu Thiến quay đầu, nhìn ông, bình tĩnh nói:

-   Tôi không có ý uy hiếp bất kìai, huống hồ trong mắt mọi người tôi chỉ như vật trang trí vô giá trị,uy hiếp có tác dụng gì?

Triệu lão gia tử cười lạnh:

-   Vậy cô quyết tâm ly hôn?

Chu Thiến vừa định trả lời thì Triệu HiTuấn cắt lời cô. Anh đi đến bên Chu Thiến, vẻ mặt lo lắng, giọng nói vừa thân thiết lại có chút đau lòng. Anh nhẹ nhàng nói:

-   Chị dâu bình tĩnh lại đi đã,chuyện không đến nước này đâu. Tình cảm của anh chị rất tốt, chị nên nói chuyện với anh, có lẽ tìm được cách giải quyết hợp lý.

Tuy rằng anh rất bội phục chị dâu có canđảm chống đối lại cha nhưng anh cũng rất hiểu cha mình, giờ cha anh tuổi càng lớn thì càng hẹp hòi, càng ngày càng không dễ dàng chấp nhận aichống đối mình. Nếu cha thực sự tức giận thì sau này chị dâu cũng khósống

Lời Triệu Hi Tuấn nói như ánh sáng trongđêm đen, mang đến cho Triệu Hi Thành chút hi vọng, trong đầu anh thoánghiện lên suy nghĩ, đúng, mọi chuyện đều là từ đứa bé đó. Nếu đứa bé đólà nguyên nhân, chỉ cần nó không tồn tại thì không phải mọi chuyện đềuđơn giản sao?

Trong mắt anh lại sáng bừng, anh nắm chặt tay Chu Thiến, vội vàng nói:

-   Đúng,  Thiệu Lâm, anh không cần đứa bé đó, giờ anh bắt Văn Phương phá thai. Thiệu Lâm, em đừng rời bỏanh, nhớ những ngày chúng ta từng vui vẻ, sau này chúng ta vẫn sẽ hạnhphúc như vậy.  Thiệu Lâm, chỉ cần không có đứa bé này, chúng ta vẫn lạinhư xưa.

Triệu lão gia tử nghe được lời này thìtức đến tái mét mặt, ông vội bước đến, vươn tay tát Triệu Hi Thành mộtcái. Bốp một tiếng, Triệu Hi Thành lui về sau mấy bước, thiếu chút nữakhông đứng nổi, mặt còn hằn mấy vết tay đỏ bừng.

Trong lúc nhất thời, ai nấy đều sợ ngây người.

Triệu lão gia tử chỉ vào anh, tay run run, sắc mặt hung dữ. Ông nghiến răng nghiến lợi nói:

-   Đồ hư hỏng… bị đàn bà làm mêmuội, ngay cả con mình cũng xuống tay được. Tao nói cho mày, mày đừngmơ. Đừng có ai mơ mà động chạm đến đứa bé kia, tao sẽ sai người bảo vệmẹ con nhà nó. Tao không tin Triệu Quốc Xương tao không bảo vệ được cháu mình. Còn cô…

Ông quay đầu nhìn Chu Thiến, ánh mắt lạnh lùng:

-   Cô có biết li hôn có ý nghĩa gì không? Tôi sẽ có cách khiến cô không lấy được một xu nào, quét cô racửa. Đến lúc đó xem xem Tống Trí Hào còn có thể tiếp nhận cô. Cho nên,nếu là người thông minh thì thành thật một chút, Triệu gia chúng ta sẽkhông bạc đãi cô. Nếu không…  Thiệu Lâm, không có chỗ để cô hối hận đâu.

Triệu phu nhân thấy tình huống càng lúccàng căng thẳng thì vội bước lên hòa giải. Bà đi đến bên chồng, vỗ vỗlưng ông cho ông bình tĩnh lại. Bà nói với chồng:

-   Được rồi, ông già, làm gì nóinặng như vậy để  Thiệu Lâm sợ.  Thiệu Lâm luôn là người thức thời, giờchẳng qua con bé nổi nóng, cho nó chút thời gian thì sẽ suy nghĩ cẩnthận, ông nói thế với con làm gì. Dù gì cũng là chuyện của bọn trẻ, đểbọn chúng nói chuyện đi.

Nói xong quay đầu nhìn Triệu Hi Thành nói:

-   Con đưa  Thiệu Lâm lên lâutrước đi,  Thiệu Lâm ở ngoài lâu như vậy hẳn cũng mệt rồi, đưa vợ conlên nhà nghỉ ngơi đi, mẹ sẽ sai người hầu mang đồ ăn đến.

Triệu lão gia tử cũng không muốn làm tochuyện, nếu thực sự ly hôn thì Triệu gia sẽ mất thể diện. Những đối thủcủa ông chẳng biết sẽ nói gì. Hơn nữa bình thường  Thiệu Lâm là đứa condâu ngoan, an phận thủ thường, nếu  Thiệu Lâm thật sự có thể suy nghĩtốt thì không gì có thể tốt hơn. Sắc mặt ông cũng hòa hoãn lại, hừ mộttiếng rồi không nói gì.

Triệu Hi Thành đến bên Chu Thiến, cầm tay cô, nhẹ giọng nói:

-    Thiệu Lâm, chúng mình đi lên trước đi, em rửa mặt rồi ăn gì đi,

Chu Thiến ở bên ngoài suốt cả ngày, phơinắng cả trưa vốn cũng vừa mệt vừa đói, trở về lâu như vậy cũng chỉ dựavào ý chí mà chống đỡ nhưng chung quy cũng là máu thịt, cơn mệt mỏi đánh úp về cô. Hơn nữa, cô cũng rất muốn nói chuyện với  Hi Thành, nghe xem  Hi Thành sẽ giải thích thế nào.

Cô nhẹ nhàng rút tay anh ra rồi một mình đi lên lầu.

Mắt Triệu Hi Thành buồn bã, anh thấy cô chịu về phòng thì thấy còn có chút hi vọng, thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi theo lên lầu.

Sau khi bọn họ lên lâu, Triệu phu nhân nghiêm khắc nói với Triệu Hi Tuấn:

-   Con cũng về phòng đi, chuyện này đừng có xen vào

Triệu lão gia tử hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái, sắc mặt rất khó coi:

-   Thành việc không đủ, hỏng chuyện có thừa

Nói xong nhìn anh một cái rồi xoay ngườivề phòng. Triệu phu nhân nhìn vẻ mặt tủi thân của con thì khẽ thở dàirồi đi theo sau chồng.

Triệu Hi Thành đờ đẫn đứng đó, bên taivang vọng câu nói của cha: “Được việc không đủ, hỏng việc có thừa”. Anhvô cùng buồn bã, cúi đầu, chậm rãi lên lầu.

Chu Thiến lên lầu, đầu tiên rửa mặt rồi uống chút nước, người hầu bưng điểm tâm lên, Chu Thiến ăn hai miếng liền cảm thấy vô vị.

Triệu Hi Thành luôn ở một bên yên lặng nhìn cô.

Chu Thiến gọi người hầu bưng xuống, sau đó cô ngồi xuống bàn trà ở ban công, nhìn ánh trăng sáng tỏ ở chân trời kia.

Triệu Hi Thành đi đến, ngồi xuống bên cô, nhìn dưới ánh trăng, khuôn mặt cô càng trắng nõn, nhẹ nhàng nói:

-    Thiệu Lâm, chuyện này anh biết là anh không đúng, anh và Văn Phương đã chia tay, không ngờ cô ta lạimang thai, còn đến tìm mẹ anh mới khiến anh trở tay không kịp. ThiệuLâm, đó là chuyện ngoài ý muốn, đây là chuyện trước khi anh yêu em, nếuem đã tha thứ chuyện anh và Văn Phương thì sao phải bận tâm đứa bé đó?Cho dù đứa bé đó cũng chẳng có thể thay đổi điều gì. Người anh yêu chỉcó một, trong lòng anh đứa bé đó chẳng có ý nghĩa gì, nó chẳng qua chỉlà cháu nhà họ Triệu mà thôi. Chỉ có con của chúng ta mới là quan trọngnhất, đó mới là con của anh.  Thiệu Lâm, mọi thứ đều không thay đổi gìhết. Nếu em thực sự không muốn thấy nó thì chúng ta chuyển ra ngoài, coi như nó không tồn tại là được.  Thiệu Lâm, đừng nói lời chia tay dễ dàng như vậy, chẳng lẽ tình cảm của chúng ta với em không là gì? Em có thểdễ dàng buông tay sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Tai nạn
Chương 2
Chương 2: Linh hồn của Chu Thiến bám vào phu nhân nhà giàu
Chương 3
Chương 3: Ông chồng Triệu Hi Thành họa thủy
Chương 4
Chương 4: Tống Thiệu Lâm không hạnh phúc
Chương 5
Chương 5: Tình Nhân Của Chồng
Chương 6
Chương 6: Sự dịu dàng bất ngờ
Chương 7
Chương 7: Lần đầu đến nhà họ Triệu
Chương 8
Chương 8: Cậu em chồng Triệu Hi Tuấn đẹp trai
Chương 9
Chương 9: Trở về nhà lớn
Chương 10
Chương 10: Nhược điểm của Triệu Hi Thành
Chương 11
Chương 11: Nấm càng đẹp thì độc tính càng cao
Chương 12
Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở bên cạnh tôi
Chương 13
Chương 13: Về sau không cho phép em cười với người đàn ông nào khác
Chương 14
Chương 14: Tôi dựa vào chính mình
Chương 15
Chương 15: Tần Tranh (1) Lái xe dừng xe ở ven đườngXe còn chưa dừng lại, cô đã vội vã nhảyxuống. Chạy về hướng khi nãy. Chưa được vài bước đã mồ hôi mồ kê đầmđìa. Mọi người đi đường đều nhìn Chu Thiến, cô biết hiện giờ vẻ mặt củacô rất hưng phấn, mắt sáng bừng, trong lòng cô là niềm vui mừng khó tả,trong mừng vui lại có chút sợ hãi. Chu Thiến sợ sự chờ đợi của mình rồisẽ chỉ là thất bại, Chu Thiến sợ cô sẽ chỉ là mừng hụtCô đứng ở đầu đường khi nãy, tìm kiếmchung quanh nhưng giữa dòng xe cộ, trong dòng người đông đúc nhưng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc đóChu Thiến sốt ruột nhìn quanh. Không có! Không có! Anh như bong bóng đã tan biến trong biển người mờ mịtChu Thiến dùng hết sức hô lớn:-   Anh Tần Tranh!Nhưng tiếng kêu sớm bị chìm lấp trong dòng xe cộ ồn àoChu Thiến thất hồn lạc phách đứng ở bên đường. Nhiệt tình dần biến mất, sự thất vọng vô tận nhấn chìm côLái xe đuổi theo, hỏi:-   Sao vậy phu nhân?Chu Thiến mờ mịt nhìn anh ta, hồi lâu sau mới như bừng tỉnhĐúng, giờ cô là Triệu phu nhân, cô khôngphải
Chương 16
Chương 16: Tần Tranh 2
Chương 17
Chương 17: Tiệc rượu
Chương 18
Chương 18: Có lẽ chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa
Chương 19
Chương 19: Kiều Tranh 1
Chương 20
Chương 20: Kiều Tranh 2
Chương 21
Chương 21: Lửa giận bừng bừng
Chương 22: Cô vĩnh viễn là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi
Chương 22
Chương 23
Chương 23: Vũ khí bí mật 1
Chương 24
Chương 24: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm
Chương 25
Chương 25: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm 2
Chương 26
Chương 26: Đổ bệnh nặng
Chương 27
Chương 27: Nói chuyện lúc sáng sớm 1
Chương 28: Nói chuyện lúc sáng sớm 2
Chương 28
Chương 29
Chương 29: Sức quyến rũ không giảm
Chương 30: Điều Văn Phương đi 1
Chương 30
Chương 31
Chương 31: Gặp lại Kiều Tranh 1
Chương 32
Chương 32: Gặp lại Kiều Tranh 2
Chương 33
Chương 33: Gặp lại Kiều Tranh 3
Chương 34
Chương 34: Gặp lại Kiều Tranh 4
Chương 35
Chương 35: Mình sẽ li hôn
Chương 36
Chương 36: Điều Văn Phương đi 2
Chương 37
Chương 37: Siêu sao Tuấn Hi 1
Chương 38
Chương 38: Siêu sao Tuấn Hi 2
Chương 39
Chương 39: Siêu sao Tuấn Hi 3
Chương 40
Chương 40: Sự phiền não của Hi Tuấn 1
Chương 41
Chương 41: Về muộn
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43: Cuộc sống của phu nhân hào môn
Chương 44
Chương 44: Tìm chút việc mà làm
Chương 45
Chương 45: Học nghề
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47: Kế hoạch của Văn Phương 1
Chương 48
Chương 48: Kế hoạch của Văn Phương 2
Chương 49
Chương 49: Kế hoạch của Văn Phương 3
Chương 50
Chương 50: Chuyện cũ 1
Chương 51
Chương 51: Hại người không lợi mình
Chương 52
Chương 52: Nhật kí của Tống Thiệu Lâm
Chương 53
Chương 54
Chương 54: Trường học
Chương 55
Chương 55: Bí mật của Hi Tuấn bị bại lộ
Chương 56
Chương 56: Sự lựa chọn của Hi Tuấn
Chương 57: Say rượu tỏ tình
Chương 57
Chương 58
Chương 58: Cô ta chết còn hơn tôi chết!
Chương 59
Chương 59: Lòng Chu Thiến hỗn loạn
Chương 60
Chương 60: “Cao Nhân”
Chương 61
Chương 61: Cái xác không hồn
Chương 62
Chương 62: Rốt cuộc không thể quay về
Chương 63
Chương 63: Anh sẽ luôn ở phía sau em
Chương 64
Chương 64: Bản thân chết
Chương 65
Chương 65: Đến bên anh
Chương 66
Chương 66: Tình cảm bí ẩn nơi đáy lòng
Chương 67
Chương 67: Con đường của chúng ta
Chương 68: Cuộc sống tràn ngập ánh mặt trời
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 70: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 70: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73: Yến hội 1
Chương 74
Chương 74: Yến hội 2
Chương 75
Chương 75: Yến hội 3
Chương 76
Chương 76: Cậu chủ, phát hiện ra gi­an tình của phó tổng Thư thì xử lý ra sao?
Chương 77
Chương 77: Giấu diếm
Chương 78
Chương 78: Lựa chọn
Chương 79
Chương 79: Tranh chấp
Chương 80
Chương 80: Khiêu vũ
Chương 81: Đối sách của Văn Phương
Chương 81
Chương 82: Chân tướng
Chương 82
Chương 83
Chương 83: Phẫn nộ
Chương 84
Chương 84: Mơ hồ
Chương 85
Chương 85: Mặt đỏ mặt trắng
Chương 86
Chương 86: Uy HiếpTriệu Hi Thành nhận được điện thoại củaem thì hỏa tốc chạy về nhà, đi đường lái xe nhanh đến suýt thì gây tainạn mấy lần. Lúc anh chạy về nhà, vào đến phòng khách thì vừa vặn ngheđược những lời Chu Thiến nói.
Chương 87
Chương 87: Bỏ đi
Chương 88
Chương 88: Sương đêm
Chương 89
Chương 89: Tống gia
Chương 90
Chương 90: Tống phu nhân
Chương 91
Chương 91: Lợi ích của Tống gia
Chương 92
Chương 92: Nói chuyện 1
Chương 93
Chương 93: Nói chuyện 2
Chương 94
Chương 94: Chủ trọ kì quái
Chương 95
Chương 95: Cạnh Tranh
Chương 96: Quán bar
Chương 96
Chương 97
Chương 97: Triệu Hi Thành trong bóng tối
Chương 98
Chương 99: Tình cảm anh dành cho em mãi mãi không thay đổi
Chương 99
Chương 100
Chương 100: Nam nữ phối hợp
Chương 101
Chương 101: Cảnh giác
Chương 102
Chương 102: Gặp lại Triệu Hi Tuấn
Chương 103
Chương 103: Tình hình gần đây của Hi Tuấn
Chương 104
Chương 104: Trả giá
Chương 105
Chương 105: Chứng bệnh nghĩ mình bị hãm hại
Chương 106
Chương 106: Ánh trời chiều
Chương 107
Chương 107: Hoàn toàn
Chương 108
Chương 108: Sẩy thai 1
Chương 109
Chương 109: Sẩy thai 2
Chương 110
Chương 110: Sẩy thai 3
Chương 111
Chương 111: Ác mộng 1
Chương 112
Chương 112: Ác mộng 2
Chương 113
Chương 113: Ảnh chụp
Chương 114
Chương 114: Nắm giữ hạnh phúc
Chương 115
Chương 115: Cái gọi là tôn trọng
Chương 116
Chương 116: Cùng nhau cố gắng
Chương 117
Chương 117: Không thể hiểu
Chương 118
Chương 118: Vỡ vụn
Chương 119
Chương 119: Hào quang
Chương 120
Chương 120: Ôm
Chương 121
Chương 121: Giương cung bạt kiếm
Chương 122
Chương 122: Thương
Chương 123
Chương 123: Thế giới nhỏ
Chương 124
Chương 124: Sắc thái
Chương 125
Chương 125: Cạnh tranh
Chương 126
Chương 126: Bộc lộ bản thân
Chương 127
Chương 127: Kiều diễm
Chương 128
Chương 128: Cùng đi mua sắm
Chương 129
Chương 129: Chuyện gái bao
Chương 130
Chương 130: Triệu Hi Thành nổi giận
Chương 131
Chương 131: Không thể cúi đầu
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133: Hẹn hò
Chương 134
Chương 134: Khắc Y
Chương 135
Chương 135: Thành bại
Chương 136
Chương 136: Âm mưu đen tối
Chương 137
Chương 137: Bài kiểm tra cuối cùng
Chương 138
Chương 138: Vì sao xảy ra sự cố
Chương 139
Chương 139: Công bằng
Chương 140
Chương 141
Chương 141: Trợ lý thực tập khác lạ
Chương 142
Chương 142: Dạy Dỗ 1
Chương 143
Chương 143: Dạy dỗ 2
Chương 144
Chương 144: Giải Quyết
Chương 145
Chương 145: Xử phạt
Chương 146: Tai họa ngầm
Chương 146
Chương 147
Chương 147: Vương tử
Chương 148
Chương 148: Dạ Yến 1
Chương 149: Dạ yến 2
Chương 149
Chương 150
Chương 150: Dạ yến 3
Chương 151
Chương 151: Vang động
Chương 152
Chương 152: Biến cố
Chương 153
Chương 153: Máu mủ tình thâm
Chương 154
Chương 154: Cùng nhau đối mặt
Chương 155
Chương 155: Họp báo
Chương 156
Chương 156: Nói dối
Chương 157
Chương 157: Có thai
Chương 158
Chương 158: Phỏng vấn
Chương 159
Chương 159: Thi Tuyển
Chương 160
Chương 160: Kẻ bịt mặt
Chương 161
Chương 161: Kế hoạch
Chương 162
Chương 162: Manh mối
Chương 163
Chương 163: Nghĩ cách cứu viện
Chương 164
Chương 164: Một lưới bắt hết
Chương 165
Chương 165: Đau đớn
Chương 166
Chương 166: Châu Châu
Chương 167
Chương 167: Về nhà 1
Chương 168
Chương 168: Về nhà 2
Chương 169
Chương 169: Thân nhân
Chương 170
Chương 170: Cách trở
Chương 171
Chương 171: Gặp lại Tiểu Mạt
Chương 172
Chương 172: Người phụ nữ phiền phức
Chương 173
Chương 173: Thế Duy
Chương 174
Chương 174: Gặp lại Hi Thành
Chương 175: Hàng nhái
Chương 175
Chương 176
Chương 176: Bế cái nào!
Chương 177
Chương 177: Bảo mẫu
Chương 178
Chương 178: Mẹ cười
Chương 179
Chương 179: Chuyện cũ
Chương 180
Chương 180: Mâu thuẫn
Chương 181
Chương 181: Chuyển vào Triệu Gia
Chương 182
Chương 182: Quế tẩu
Chương 183
Chương 183: Thất vọng
Chương 184
Chương 184: Tâm cơ
Chương 185
Chương 185: Khiêu khích
Chương 186
Chương 186: Hi Tuấn về nhà
Chương 187: Ánh trăng
Chương 187
Chương 188
Chương 188: Mệt mỏi
Chương 189
Chương 189: Ràng buộc
Chương 190: Chơi đụng xe
Chương 190
Chương 191
Chương 191: Mua chuộc
Chương 192
Chương 192: Mê hoặc
Chương 193
Chương 193: Đồ sứ với mảnh ngói
Chương 194
Chương 194: Bảo mẫu và thiếu gia
Chương 195
Chương 195: Phòng
Chương 196
Chương 196: Bỏ qua
Chương 197
Chương 197: Kì thi toàn quốc
Chương 198
Chương 198: Bị ốm
Chương 199
Chương 199: Rung động
Chương 200
Chương 200: Ngọt ngào
Chương 200
Chương 201
Chương 201: Mâu thuẫn
Chương 202
Chương 202: Tiêm
Chương 202: Tiêm
Chương 203
Chương 203: Khuyên nhủ
Chương 204
Chương 204: Chia tay
Chương 205
Chương 205: Thổ Lộ
Chương 206
Chương 206: Tự sát
Chương 207
Chương 207: Quá khứ
Chương 208: Hòa nhau
Chương 208
Chương 209: Giá họa
Chương 209
Chương 210
Chương 210: Mắc bẫy
Chương 211
Chương 211: Ánh lệ
Chương 212
Chương 212: Đuổi việc
Chương 213
Chương 213: Mục tiêu
Chương 214
Chương 214: Trống vắng
Chương 215
Chương 215: Buổi biểu diễn thời trang
Chương 216
Chương 216: Sóng ngầm lại nổi
Chương 217
Chương 217: Bữa ăn khó chịu
Chương 218
Chương 218: Ác mộng
Chương 219: Đi dạo phố
Chương 219
Chương 220
Chương 220: Không thể khống chế
Chương 221
Chương 221: Cuộc thi lớn
Chương 222
Chương 222: “Ác khẩu”
Chương 223
Chương 223: Bất ngờ
Chương 224
Chương 224: Người mẫu
Chương 225
Chương 225: Phòng hóa trang
Chương 226
Chương 226: Tăng hạng
Chương 227
Chương 227: Nhất thời hồ đồ
Chương 228
Chương 228: Chống đối
Chương 229
Chương 229: Vua hạng chót
Chương 230
Chương 230: Tạo hình cuộc sống hàng ngày
Chương 231
Chương 231
Chương 232
Chương 232: Trận chung kết
Chương 233
Chương 233: Đổ dầu vào lửa
Chương 234
Chương 234: Kết thúc hoàn mỹ
Chương 235
Chương 235: Chê cười
Chương 236
Chương 236: Nửa năm sau
Chương 237
Chương 237: Động đất
Chương 238
Chương 238: Dư chấn
Chương 239
Chương 239: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 1
Chương 240
Chương 240: Lời nói tận đáy lòng trong màn đêm 2
Chương 241
Chương 241: Em là Thiệu Lâm
Chương 242
Chương 242: Ngọt ngào trong đổ nát
Chương 243
Chương 243: Thoát hiểm
Chương 244
Chương 244: Tỉnh lại
Chương 245
Chương 245: Khảo nghiệm
Chương 246
Chương 246: Tiệc sinh nhật
Chương 247
Chương 247: Chấp nhận
Chương 248
Chương 248: Nồng nàn
Chương 249
Chương 249: Hôn lễ 1
Chương 250
Chương 250: Hôn lễ 2
Chương 251
Chương 251: Động phòng
Chương 252
Chương 252: Phiên ngoại 1: Chu Thiến
Chương 253
Chương 253: Phiên Ngoại Hi Tuấn
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...