Ngày hôm sau kỳ thi đại học, Cố Minh Minh đến nhà tôi, nói rằng cô ta mới là cô chủ thật sự của nhà họ Khương.
Cô ta mặc một chiếc áo sờn cũ, mồ hôi nhễ nhại như vừa chạy một mạch đến nơi, thở không ra hơi.
Bộ dạng đó hoàn toàn trái ngược với bộ quần áo tôi đang mặc, vốn được thiết kế riêng bởi mẹ nuôi.
Ánh mắt đầy căm hận của cô ta như muốn xuyên thủng tôi.
Cô ta nghĩ rằng tôi đã cướp đi tất cả mọi thứ của cô ta: Người ba giàu có, người mẹ là nhà thiết kế nổi tiếng, và cả tình yêu thương lẽ ra nên thuộc về cô ta.
Mẹ nuôi ôm cô ta khóc không ngừng, thương xót vì những năm tháng khổ cực cô ta phải trải qua.
Ba nuôi bình thường luôn điềm đạm, lúc đó cũng rơm rớm nước mắt, mấy lần giơ tay định xoa đầu Cố Minh Minh.
Năm đó, khi Cố Minh Minh mất tích, ba mẹ nuôi tìm kiếm suốt nhiều năm mà không có kết quả. Không thể chịu nổi nỗi đau mất con, họ mới nhận nuôi tôi.
Nhưng họ chưa bao giờ từ bỏ việc tìm con gái ruột.
Thế nhưng Cố Minh Minh lại cho rằng chính tôi đã cướp đi mọi thứ của cô ta.
Tầm nhìn tôi dần mờ đi, sờ lên mặt mới nhận ra mình đã khóc từ lúc nào không hay.
Tôi hiểu rõ nỗi đau mất con mà ba mẹ nuôi chôn giấu trong lòng suốt bao năm, cũng thật tâm mong họ có thể tìm lại con gái ruột của mình.
Nhưng sâu trong tim tôi vẫn có một nỗi mất mát khó gọi tên. Tại sao lại là Cố Minh Minh?
Cô ta là bạn cùng lớp cấp ba của tôi, lại còn ở chung ký túc xá từ năm nhất. Tại sao đến giờ mới chịu lộ mặt, nhận lại thân phận?
Khi tôi đang miên man nghĩ, cô ta bất ngờ ngẩng đầu từ vòng tay mẹ nuôi, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt vừa đắc ý vừa độc địa.
Mẹ nuôi không phát hiện ra cái liếc mắt ấy, chỉ kéo tay tôi lại gần, nói: “Mẹ biết trước đây hai đứa có xích mích, nhưng từ nay về sau hãy sống hòa thuận nhé. Cả hai đều là con gái ngoan của mẹ.”
Cố Minh Minh vừa khóc vừa gật đầu, còn lấy tay áo lau nước mắt cho mẹ nuôi.
Vô tình để lộ ra một lỗ rách nhỏ dưới ống tay áo.
Trường có quỹ học bổng do ba mẹ nuôi lập, và Cố Minh Minh là một trong những người nhận được.
Tuy không mặc đồ hiệu, nhưng trước giờ cô ta luôn ăn mặc chỉn chu.
Sau này vì muốn lấy lòng mấy tiểu thư nhà giàu trong lớp, cô ta dùng gần hết tiền học bổng để sắm sửa quần áo.
Tìm được một bộ đồ rách rưới như hôm nay, hẳn là tốn không ít công sức.
Cái lỗ nhỏ ấy đung đưa trước mắt như tia lửa nổi bật giữa đêm tối.
Mẹ nuôi rất tinh ý, vừa thấy đã giật mình, lập tức đau lòng kéo cô ta ra ngoài mua đồ mới.
Tôi không đi cùng.
Tôi biết nếu vạch trần lời nói dối của cô ta sẽ khiến mẹ nuôi xấu hổ, nên tôi nhẫn nhịn.
Trước khi đi, Cố Minh Minh quay lại liếc tôi một cái, ánh mắt vẫn là kiểu quen thuộc: quỷ quyệt và đắc ý.
Sau khi họ rời đi, tôi nhận được một tin nhắn:
“Tao đã quay về rồi. Bây giờ trong mắt ba mẹ chỉ có tao. Cút khỏi cái nhà này đi, con khốn rác rưởi.”
┊ ┊ ┊ ┊
┊ ┊ ┊ ★
┊ ┊ ☆
┊ ★
☆
Hôm nay là ngày Cố Minh Minh chính thức dọn về, hay đúng hơn là bây giờ cô ta tên là Khương Minh Minh.
Hồi cấp ba, ba mẹ nuôi đã chuyển đến căn hộ gần trường để tiện chăm sóc tôi.
Nhưng Khương Minh Minh lại nói cô ta không thích sống ở đó, muốn chuyển về biệt thự bên phía Tây thành phố.
Thế là cả nhà lại chuyển đồ về biệt thự.
Ngày đầu tiên trở về, Khương Minh Minh đã ném toàn bộ đồ đạc của tôi sang phòng nhỏ mà lẽ ra dành cho cô ta.
Quần áo bị vứt tứ tung thành đống, giày dép văng loạn xạ, sách vở bị xé rách, giường còn bị hắt nước lênh láng.
Tôi đau lòng đến nghẹn thở.
Tôi gào lên: “Cô đang làm cái gì vậy hả?”
Khương Minh Minh bị bất ngờ vì tôi trở về đột ngột.
“Khương Dao, tao nói cho mày biết, tất cả những gì mày có bây giờ đều là cướp từ tao, mày hiểu chưa? Tao không ngờ mày lại trơ trẽn như vậy! Tao đã quay về rồi mà mày còn không chịu đi. Mày chỉ là kẻ thay thế, mà cũng dám ở lại? Thật ghê tởm!”
Vừa nói, cô ta vừa cầm kéo cắt rách từng bộ đồ của tôi, miệng vẫn không ngừng nguyền rủa:
“Tất cả những thứ này vốn là của tao! Tao thà phá hủy còn hơn để mày dùng!”
Tôi không thể nhịn thêm nữa, lao đến giật lấy cây kéo từ tay cô ta.
"Mày to gan thật đấy? Mày chỉ là một đứa con nuôi, thế mà mày ở phòng lớn còn tao ở phòng nhỏ? Mày có quyền gì? Từ giờ trở đi, mày ở phòng nhỏ này, tao đã chuyển hết đồ đạc của mày qua đây rồi."
Bình luận của bạn là động lực của mình
Tôi chẳng thèm tranh cãi với cô ta.
Tôi biết rõ mình không phải người thay thế, ba mẹ nuôi cũng chưa bao giờ xem tôi là người thay thế cả.
Phòng ốc cũng được sắp xếp theo ý kiến đôi bên.
Tôi có thể nhường cô ta chuyện phòng, nhưng nhìn thấy những bộ đồ mẹ nuôi thiết kế cho tôi bị cắt nát, bị bôi keo cho hỏng, lòng tôi đau như d.a.o cắt.
Tôi không thể chịu được khi thấy tâm huyết của mẹ nuôi bị dẫm đạp.
Tôi kéo tay cô ta, đẩy ra ngoài rồi đóng cửa lại:
“Ra ngoài đi! Cô có biết những bộ quần áo này đều là...”
“Á! Á! Buông em ra! Chị ơi, sao chị lại bắt nạt em?”
Cứ như bật công tắc, vừa bị tôi đụng vào là cô ta gào lên thất thanh.
Ba mẹ nuôi chạy lên lầu: “Minh Minh, có chuyện gì vậy con?”
Khương Minh Minh quay đầu, liếc tôi một cái, rồi tự cấu tay mình, ngã nhào xuống đất.
Trong mắt ba mẹ nuôi, cảnh tượng lúc đó là cô ta nằm khóc thảm thiết trên sàn, còn tôi thì đứng lạnh lùng bên cạnh.
Lại là màn diễn cũ rích hồi cấp ba.
Thật là trò hề.
Nếu không phải vì cô ta là con ruột của họ, tôi đã chẳng thèm quan tâm.
“Chị Khương Dao, em biết chị không thích em. Em vừa quay về, chị đã ghét em như vậy... Nhưng xin chị đừng đánh em nữa, em không muốn tranh giành tình cảm của ba mẹ với chị đâu. Làm ơn đừng bắt nạt em...”
Sắc mặt ba mẹ nuôi trở nên phức tạp.
Mẹ nuôi bước lên đỡ cô ta dậy, cúi người xem vết bầm trên tay cô ta.
Ba nuôi lạnh giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Tôi chỉ có thể nói mấy chữ: “Con không đẩy cô ấy.”
“Mẹ ba đừng trách chị ấy, là do con cãi lại chị ấy, là lỗi của con, tất cả đều là lỗi của con...”
Cô ta rưng rưng nhìn mẹ nuôi, nói: “Mẹ, xin mẹ đừng đuổi chị Khương Dao đi...”
Mẹ nuôi khựng lại: “Ai nói sẽ đuổi Khương Dao?”
Ba nuôi lạnh giọng: “Kiểm tra camera đi.”
Tôi gật đầu: “Con đi lấy máy tính.”
Ba mẹ nuôi hiểu rõ con người tôi, biết tôi sẽ không bao giờ dùng mấy trò đê tiện đó.
Một bên là con gái nuôi có nhân cách rõ ràng, một bên là con ruột thất lạc nhiều năm, họ nghiêng về bên nào cũng không xong, nên chỉ có thể để sự thật lên tiếng.
Vừa nghe nói đến camera, sắc mặt Khương Minh Minh tái nhợt.
Cô ta lập tức vùng dậy khỏi vòng tay mẹ nuôi, nhào tới giật tay tôi:
“Không... không cần đâu chị, em tha lỗi cho chị rồi...”
Tôi mỉm cười:
“Chuyện có tha lỗi hay không, không phải do cô quyết định.”
Ba nuôi nghiêm nghị nói:
“Dù là ai, nói dối thì phải chịu phạt.”
Ông nhìn thẳng vào mắt Khương Minh Minh.
Từ trước đến nay đều như vậy. Ba nuôi tôi không bao giờ nghiêm khắc với tôi khi tôi làm sai, mà chỉ nghiêm khắc khi tôi nói dối.
Khương Minh Minh hoảng hốt, muốn níu tay ba nuôi để làm nũng, nhưng lại sợ tôi sẽ đi lấy máy tính. Sau một hồi do dự, cô ta chọn giữ chặt lấy tôi:
“Chị Dao Dao, em xin lỗi, lúc nãy em vô tình bị vấp. Chị lại đứng ngay sau, nên em tưởng chị đẩy em.”
Sau đó cô ta bắt đầu ra vẻ đáng thương:
“Ba mẹ ơi, con xin lỗi. Con quen bị bắt nạt rồi, nên mới hiểu lầm chị. Không cần xem camera đâu ạ. Chắc là con bất cẩn thôi.”
Nghe cô ta nhận sai, lại kể về những khó khăn đã trải qua, vẻ mặt ba nuôi dịu lại:
“Từ nay về sau, trước khi nói hay làm gì, phải tìm hiểu rõ, đừng vội trách nhầm người khác. Những năm qua con đã chịu nhiều thiệt thòi rồi...”
Ông dừng lại một chút rồi nói:
“Về sau, ba mẹ sẽ dạy dỗ con thật tốt.”
Khương Minh Minh vội vàng gật đầu, trong lòng đắc ý vì đã xoay chuyển tình thế dễ dàng. Cô ta bắt đầu quấn lấy mẹ nuôi, làm nũng:
“Mẹ ơi, sao chị lại được ở phòng lớn vậy? Con cũng muốn phòng lớn. Mẹ bảo chị đổi với con đi mà. Chị ở phòng đó bao nhiêu năm rồi. Con thực sự muốn đổi, mẹ có giận con không?”
Mẹ nuôi ngập ngừng, quay sang tôi:
“Chuyện này con nên hỏi chị Dao Dao.”
“Chị ơi, chẳng lẽ chị không chịu nhường cho em một điều nhỏ như vậy sao?”
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.
“Vậy thì từ nay chị Dao Dao sẽ ở phòng nhỏ.” Khương Minh Minh nói, rồi nháy mắt với tôi.
“Chính con nói muốn ở tầng hai vì trước kia phải sống dưới tầng hầm, quá âm u. Con bảo thích ánh nắng, thích cảm giác ấm áp khi nắng chiếu vào giường. Vì vậy Dao Dao mới nhường phòng hướng Nam ở tầng hai cho con. Phòng Dao Dao tuy lớn hơn, nhưng hướng Bắc, không có ánh nắng, không bằng phòng này của con.” Ba nuôi giải thích.
Khương Minh Minh ngẩn ra: “Ồ.”
Nhưng đã lỡ nói ra chuyện đổi phòng, cô ta không thể rút lại được, đành miễn cưỡng cười nói:
“Con biết rồi ạ, ba mẹ. Chỉ là vì phòng này đẹp quá nên con mới muốn tặng lại cho chị.”
Ba mẹ nuôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Tôi không chịu nổi nữa. Muốn đóng vai người tốt à? Được thôi, tôi rất thích lột mấy cái mặt nạ đạo đức giả.
Tôi nói với mẹ nuôi:
“Mẹ ơi, mấy hôm trước con có mua một chiếc váy định tặng em gái. Đang để trong phòng. Để em gái thử xem có hợp không nhé.”
Tôi nói thật. Mấy hôm trước, khi biết Khương Minh Minh là con ruột của ba mẹ nuôi, tôi đã xuất phát từ tâm lý "yêu ai yêu cả đường đi" mà mua rất nhiều đồ cho cô ta.
Thấy chúng tôi hoà thuận như vậy, mẹ nuôi tự nhiên đồng ý.
Khương Minh Minh vui sướng được khen ngợi trong hai giây, nhưng rồi nhớ ra đống bừa bôn trong phòng mình, liền chắn trước cửa:
“Chị ơi, tặng quà thì phải bất ngờ chứ. Sao chị lại báo trước? Hay để sinh nhật em mấy ngày nữa hẵng tặng nhé?”
“Ừm, nghe cũng hợp lý. Vậy chị giữ lại làm bất ngờ cho em.”
Nghe vậy, Khương Minh Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng tôi đâu định cho cô ta yên.
Tôi hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ giúp con trải giường được không? Con trải lúc nào cũng bị nhăn hết.”
Mẹ nuôi vui vẻ đồng ý, đi về phía cửa phòng.
Khương Minh Minh liền chắn ngang, nằng nặc:
“Mẹ ơi, để con giúp chị trải giường.”
Mẹ nuôi cười:
“Được, để mẹ dạy hai đứa cùng làm.”
Cô ta vẫn kiên quyết không nhường, thậm chí suýt khóc.
“Mẹ ơi, ôi trời ơi, tự nhiên con đau bụng quá. Mình đi bệnh viện nhé?”
Mẹ nuôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng sau một hồi do dự, bà không tiến tới mà chỉ nói:
“Được rồi.”
Ba nuôi vẫn đứng xem từ nãy giờ, bước đến, lạnh lùng mở tung cánh cửa.
Vừa thấy mớ hỗn độn dưới sàn, mẹ nuôi hét lên, ngã nhào vào đống quần áo.
Bà run rẩy nhặt từng mảnh vải bị cắt nát. Đó là thành quả mấy năm trời bà vất vả thiết kế.
Mẹ nuôi là một nhà thiết kế nổi tiếng, tôi thường làm người mẫu cho bà.
Suốt bao năm qua, bà đã làm rất nhiều bộ đồ cho tôi.
Trong số đó có những bộ bà đặc biệt yêu thích, thậm chí còn hơn cả các thiết kế từng đoạt giải.
Tôi biết bà đã bỏ bao tâm huyết vào từng đường kim mũi chỉ, có bộ tôi còn không dám mặc thường xuyên vì sợ hư.
Vậy mà giờ đây, tất cả đều bị phá hủy.
Khương Minh Minh cũng sững sờ trước phản ứng của mẹ nuôi.
Có lẽ cô ta tưởng trong phòng không có camera, nên vội vã lắp bắp:
“Chị Dao Dao, em xin lỗi... Em không thể giúp chị che giấu mãi được. Sao chị lại làm như vậy chứ? Những món đồ này còn dùng được mà chị lại phá nát chúng. Uổng phí quá…”
Tôi c.h.ế.t lặng vì khả năng bẻ cong sự thật của cô ta.
“Chị Dao Dao, em biết chị không muốn đổi phòng, nhưng cũng không thể tức giận mà cắt hết đồ như vậy chứ. Em thấy tiếc lắm đó.”
Sau đó cô ta chen vào phòng, kéo tay mẹ nuôi:
“Mẹ ơi, tha lỗi cho chị ấy đi. Tuy chị con hơi hoang phí, nhưng mấy món này vẫn có thể mua lại được mà. Mẹ đừng giận chị ấy...”
Tôi không nhịn nổi nữa:
“Là tôi làm à?”
“Chị nói gì vậy? Chẳng lẽ là em cắt sao? Em có lý do gì để phá đồ của chị?”
Chưa dứt lời, cô ta liền bị một cái tát mạnh giáng thẳng vào mặt.
Ba nuôi giơ tay, giọng khàn khàn vì tức giận:
“Còn dám đổ lỗi cho chị con? Lúc nãy chúng ta về, còn thấy Dao Dao vừa bước vào cửa. Chỉ trong vài phút mà phá tan nát căn phòng này được à?”
Tôi chưa từng thấy ba nuôi tức giận đến vậy. Ông ghét nhất là những kẻ giở thủ đoạn, gài bẫy người khác.
Hồi trẻ, ông từng bị vu oan ăn trộm, bị đánh đến gần c.h.ế.t trong một mùa đông khắc nghiệt. Sau đó ông gặp được mẹ nuôi - người duy nhất tin tưởng và ủng hộ ông vô điều kiện - mới có được ngày hôm nay.
“Con nghĩ đây chỉ là lãng phí thôi sao? Con có biết mẹ con đã bỏ bao nhiêu tâm huyết để thiết kế những bộ quần áo này không?”
┊ ┊ ┊ ┊
┊ ┊ ┊ ★
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-nuoi-khong-so-thien-kim-that/chuong-1.html.]
┊ ┊ ☆
┊ ★
☆
Cuối cùng, Khương Minh Minh cúi đầu xin lỗi mẹ nuôi và tôi, hứa sẽ không tái phạm nữa.
Thành thật mà nói, tôi thật sự khâm phục khả năng đu dây theo cột của cô ta.
Từ hôm đó, cô ta im lặng suốt một thời gian, giả vờ làm cô tiểu thư nhà giàu ngoan ngoãn.
Cho đến khi kết quả thi đại học được công bố.
Chúng tôi là bạn cùng phòng từ thời cấp ba, lần đầu tôi gặp cô ta, tôi từng thấy thương cảm.
Lúc đó cô ta mặc một chiếc áo sơ mi hồng đã sờn, viền chăn cũng tưa.
Tuy hoàn cảnh gia đình nhìn vào là biết không khá giả, nhưng cô ta vẫn luôn tự tin, lễ phép, gặp ai cũng tươi cười chào hỏi.
Sau khi biết gia cảnh tôi tốt, cô ta liền gọi ba mẹ nuôi là “chú, dì”, tay khoác tay tôi ríu rít trò chuyện về những cuốn sách đang đọc.
Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, đặt mục tiêu học tập, hỗ trợ nhau những môn yếu. Thậm chí trước khi ngủ cũng chia nhau quyển sách từ vựng, mỗi đứa cầm một đầu.
Tôi thấy cô ta thường hay lo lắng về tiền mua tài liệu học. Một học sinh chăm chỉ như vậy không nên bị cản trở vì khó khăn tài chính.
Về sau, nhờ lời đề nghị của tôi, ba mẹ nuôi lập một quỹ học bổng ở trường, và Khương Minh Minh là một trong những người nhận hỗ trợ.
Ba mẹ nuôi rất chu đáo, để giữ thể diện cho người nhận, họ giữ mọi việc hoàn toàn bí mật.
Lúc đó, tôi và Khương Minh Minh thật sự có thể nói với nhau mọi điều.
Ba mẹ nuôi chưa bao giờ giấu tôi chuyện tôi là con nuôi, nhất là vì tôi cũng đủ lớn để ghi nhớ mọi chuyện khi họ nhận nuôi tôi.
Tuy nhiên, sau khi tôi kể chuyện đó cho Khương Minh Minh biết, cô ta bắt đầu xa lánh tôi và ngày càng thân thiết với những học sinh con nhà giàu trong lớp.
Thành tích học tập vốn tạm ổn của cô ta cũng tụt dốc không phanh.
Họ đi mua sắm, Khương Minh Minh cũng đi theo; họ mua quần áo, Khương Minh Minh cũng mua theo; họ mặc đồ đẹp, Khương Minh Minh cũng mặc theo.
Nhưng gia thế của họ vượt xa những gì Khương Minh Minh có thể với tới. Họ có điều kiện để ăn chơi, mua sắm, giải trí; còn Khương Minh Minh thì không.
Học bổng không quá nhiều, quần áo trên người Khương Minh Minh trở nên đẹp đẽ nên số tiền còn lại của cô ta thậm chí không đủ mua nổi một quyển sách tham khảo.
Tôi không phải không nhìn ra những thay đổi của Khương Minh Minh.
Tôi từng muốn nói chuyện thẳng thắn với cô ta, nhưng cô ta chỉ liếc mắt khinh khỉnh rồi nói:
“Một đứa con nuôi mà thôi, tưởng mình là tiểu thư nhà giàu thật đấy à? Mày lấy tư cách gì mà dạy đời tao?”
Tôi cũng từng sống ở trại trẻ mồ côi, tôi hiểu cô ta đã cố gắng thế nào để có được ngày hôm nay, nên tôi thực lòng thương hại cô ta.
Đám con nhà giàu kia ghét tôi, nên Khương Minh Minh bắt đầu tung tin đồn thất thiệt về tôi để lấy lòng họ.
Cô ta vẽ ra hình ảnh một kẻ yếu đuối đáng thương bị tôi bắt nạt.
Cô ta dường như sinh ra để đóng vai nạn nhân vậy.
Sau khi tôi ở lại ký túc xá một mình, cô ta phát hiện một con chuột c.h.ế.t trong chăn.
Sau khi tôi dừng lại nói vài câu với cô ta trên sân thể dục, cô ta lập tức quay đi với gương mặt đầy nước mắt rồi khóc lóc nói tôi lăng mạ cô ta.
Chỉ cần tôi và cô ta ở một mình trong lớp vài phút, cô ta sẽ rời đi với những vết thương trên người.
Cô ta đặt hết tâm tư vào việc vu oan cho tôi, nên thành tích học tập đương nhiên sa sút.
Vào ngày công bố kết quả thi đại học, ba mẹ nuôi vô cùng phấn khởi. Họ tưởng Khương Minh Minh vẫn là người bạn cùng phòng siêng năng, chăm học của tôi.
Tôi không nỡ nói với họ về những thay đổi của Khương Minh Minh trong mấy năm qua.
Nhưng lạ thay, Khương Minh Minh cũng tỏ ra rất phấn khích.
Tôi không hiểu cô ta có gì để mà mong đợi chứ?
Điểm số của tôi sát với dự kiến, đủ để đậu vào ngôi trường mình thích.
Khương Minh Minh, 302 điểm.
Khi nhìn thấy điểm số, ba mẹ nuôi lộ rõ vẻ khó xử, lập tức an ủi cô ta:
“Không sao đâu Minh Minh. Năm sau thi lại cũng được, ba mẹ sẽ tìm gia sư tốt nhất cho con.”
Khương Minh Minh sững sờ, suýt nữa không đứng vững nổi.
Chẳng phải đây là trình độ thật sự của cô ta sao? Diễn trò gì nữa đây?
“Em... Em biết sẽ không cao, nhưng không ngờ lại tệ đến vậy... Chị, chẳng lẽ chị không thấy chút áy náy nào sao?”
Liên quan gì đến tôi?
Khương Minh Minh hít một hơi thật sâu:
“Em không có tiền mua tài liệu học, muốn mượn của chị nhưng chị không cho, lại còn thường xuyên mỉa mai em."
"Gia đình em nghèo, em chỉ muốn chăm chỉ học hành, vậy mà chị cứ bắt nạt, chèn ép em, khiến em không thể học tập được.”
Nói đến đây, cô ta bắt đầu sụt sùi:
“Mọi người đều biết cả. Thầy cô, bạn bè ai cũng có thể làm chứng.”
Ba mẹ nuôi thực ra đã biết chuyện này.
Sau khi Khương Minh Minh và đám bạn đến mách lẻo với giáo viên, giáo viên chủ nhiệm đã gọi điện cho họ, nhẹ nhàng nhắc nhở họ nên giáo dục lại con gái, đừng bắt nạt bạn bè.
Ba nuôi tôi thậm chí còn dời cả cuộc họp để về nhà hỏi tôi.
Tôi nói với ông rằng tôi không làm gì cả.
Ông gật đầu:
“Ba đương nhiên tin con không làm vậy. Ba chưa từng bắt con phải giỏi giang hay đứng đầu, chỉ cần con luôn giữ được sự chính trực là đủ.”
Tôi biết.
Từ nhỏ đến lớn, ba nuôi luôn là hình mẫu lý tưởng của tôi.
Sự chính trực và lương thiện là điều tôi luôn theo đuổi.
“Ba chỉ muốn hỏi, con có gặp khó khăn gì ở trường không? Có cần ba mẹ giúp không?”
Tôi hơi giận:
“Con không hiểu sao người ta cứ khăng khăng đổ oan cho con như vậy.”
“Kẻ thường dân vốn không có tội, chỉ vì có ngọc bích mà thành có tội.”
Vì lo cho tôi, ba mẹ nuôi đề nghị đến trường làm rõ tin đồn, nhưng tôi đã thuyết phục họ.
Tôi nghĩ mình nên học cách tự giải quyết.
Năm xưa, khi ba nuôi bị vu oan, ông cũng chỉ bằng tuổi tôi bây giờ.
Tôi mong mình có thể kiên cường, bản lĩnh được như ông.
Ba nuôi khuyên tôi:
“Con có thể thu thập bằng chứng để tự bảo vệ mình.”
Từ hôm đó, tôi bắt đầu mang theo máy ghi âm đến trường.
Đến khi giáo viên chủ nhiệm gọi lần nữa, tôi đã đưa hết bằng chứng cho ba mẹ nuôi xem.
Những gì tôi thu thập được khiến toàn bộ lời Khương Minh Minh nói giờ đây trở thành trò cười.
Sau vụ đổi phòng, họ đã xin lỗi tôi, hỏi tại sao cô bé ngoan ngoãn hiền lành ngày xưa lại trở nên như thế này.
Tôi nói cho họ biết:
“Chính Khương Minh Minh là người vu khống con bắt nạt cô ta.”
Đêm đó, đèn phòng ba mẹ nuôi sáng suốt cả đêm.
Chúng tôi ngầm hiểu nhau, không ai nhắc lại nữa, mong rằng cô ta sẽ biết ăn năn hối lỗi và quay về con đường đúng đắn.
Tôi có thể bỏ qua.
Nhưng tại sao Khương Minh Minh lại cứ phải đào bới lại những chuyện mà ai cũng muốn quên đi?
Tôi cảm thấy bất lực.
Tại sao một người như vậy lại là con ruột của họ?
Tôi không quan tâm đến Khương Minh Minh nữa.
Cô ta muốn làm gì thì làm.
Nhưng khi thấy ba mẹ nuôi tức giận, thất vọng, thấy tóc họ bạc đi mấy sợi chỉ sau vài ngày, tôi lại đau lòng vô cùng.
Tôi không kìm được cảm thấy càng ngày càng ghét Khương Minh Minh hơn.
Rõ ràng ba nuôi đang cố nén giận, tay ông siết chặt đến mức gân tay nổi rõ.
Mẹ nuôi thở dài, vỗ nhẹ lưng ông để an ủi.
Thế mà Khương Minh Minh lại tưởng rằng họ đang thương cảm cho cô ta.
Cô ta còn thêm một câu nữa:
“Em chịu bao nhiêu khinh rẻ chỉ để mượn tài liệu học. Cũng may mà ba mẹ tìm được em rồi, sau này em không phải lo về mấy quyển sách nữa.”
“Trường con không có quỹ học bổng sao?” Ba nuôi cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Khương Minh Minh không ngờ họ biết chuyện đó, ấp úng:
“Chuyện đó... đâu đến lượt con chứ. Trước giờ con chưa từng nhận được lần nào cả.”
Ba nuôi run tay, bấm số gọi cho giám thị khối:
“Thầy Lưu, quỹ học bổng chúng tôi quyên góp hàng năm không đến tay học sinh cần sao?”
“Làm sao có chuyện đó? Năm nào chúng tôi cũng... ”
Ba nuôi cắt lời:
“Có một học sinh tên là Khương Minh Minh... Cố Minh Minh, nói chưa từng nhận được gì.”
Giọng bên kia rõ ràng lúng túng, trở nên vội vã:
“Chủ tịch Khương, xin ông yên tâm. Từng đồng ông quyên đều đến tận tay học sinh cần. Tôi nhớ rõ cô bé tên Cố Minh Minh đó, năm nào tôi cũng trực tiếp trao cho cô bé. Nếu ông không tin, có thể đến văn phòng xem camera. Đứa nhỏ này chắc nghịch ngợm nên mới nói bậy thế. Sao lại nói vậy chứ...”
Ba nuôi dập máy.
Lúc này, sắc mặt Khương Minh Minh trắng bệch.
Thế nhưng cô ta vẫn cố nói tiếp:
“Nhưng chuyện chị bắt nạt em là thật mà. Rất nhiều người có thể làm chứng...”
Ba nuôi đã biết rõ chân tướng, nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, mẹ nuôi thì sắc mặt mỗi lúc một trắng bệch.
Tôi thật lòng hiểu được họ.
Tìm lại được con ruột, còn chưa kịp cày cấp, thì phát hiện “tài khoản” này đã phế hoàn toàn.
Ba mẹ nuôi ngày thường sát phạt quyết đoán, nhưng đứng trước những lời dối trá của đứa con gái ruột vừa tìm về được, họ lại bất lực.
Họ làm sao có thể dùng những thủ đoạn kia với chính con ruột của mình?
Tôi từ nhỏ đã ngoan ngoãn, chưa từng trải qua thời kỳ nổi loạn.
Giữa tình huống như của Khương Minh Minh, ba mẹ nuôi không chút kinh nghiệm, thật sự không biết phải làm gì.
Sau khi thu thập được bằng chứng, tôi không công khai vì sắp đến kỳ thi đại học.
Vì một chút lòng trắc ẩn ngớ ngẩn, tôi muốn đợi thi xong rồi tính.
Sau đó, Khương Minh Minh được đoàn tụ với ba mẹ.
Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi quyết định niêm phong máy ghi âm mãi mãi.
Tôi không sợ cô ta, nhưng tôi cũng không muốn thấy ba mẹ nuôi đau lòng, thất vọng khi biết được sự thật.
Nói chung là ném chuột sợ vỡ bình.
Nếu Khương Minh Minh chịu dừng lại, tôi thực lòng muốn quên hết mọi chuyện. Dù sao thì tôi cũng là người vững vàng về mặt tâm lý, mấy trò vặt vãnh của cô ta chẳng ảnh hưởng được gì đến tôi.
Nhưng giờ cô ta lại cứ khăng khăng nhắc lại quá khứ...
Tôi không hề lo ba mẹ nuôi sẽ thiên vị con gái ruột.
Ba nuôi tôi lên tiếng: “Dao Dao, cho con bé nghe đoạn ghi âm đi.”
Nghe vậy, tôi không còn do dự nữa.
Tôi nhấn nút phát, và giọng nói của Khương Minh Minh vang lên.
Ký ức ấy lại ùa về từ tận sâu trong tâm trí.
“Mày tránh mặt tao đấy à?”
Lại là một tiết thể dục mà Khương Minh Minh chặn tôi trong lớp.
Lúc ấy, tôi không khỏe, thường trốn tiết thể dục để nghỉ trong lớp, và Khương Minh Minh đã lợi dụng cơ hội đó để cố tình ở một mình với tôi.
Nhưng lần này, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Tôi nhấn máy ghi âm giấu trong ngăn kéo.
“Chúng ta có gì cần nói riêng sao?”
Khương Minh Minh ghé sát mặt tôi, môi cong lên thành một nụ cười: “Sao lại không? Nếu mày không gặp tao, thì làm sao tao bị thương được?”
Cô ta cầm thước đập vào tay mình.
“Á!!!!”
Tôi không nhìn. Cô gái đáng yêu ngày đầu tôi gặp giờ đây đã thành ra như vậy sao?
Tôi thậm chí còn thấy khinh thường cô ta. Làm đau bản thân để vu khống người khác... thật rẻ tiền.
“Mày biết không, mấy bạn nam trong lớp mà thấy vết sẹo trên tay tao thì sẽ đau lòng lắm đó. Mày nghĩ mọi người có đồng loạt mắng mày không?”
“Ngày nào cũng bày trò để vu khống tôi, cô được gì chứ?”
“Được gì à? Mày có gia đình tốt, thành tích tốt, ba mẹ nuôi yêu thương… Sao mày lại có tất cả? Chỉ vì may mắn được nhận nuôi sao? Tao ở trại trẻ mồ côi bao năm nay, sao không ai có lòng tốt nhận tao?”
Nghe tới đây, tôi thấy một tia thương xót hiện lên trong mắt mẹ nuôi.
“Bọn họ ghét mày. Đó là lỗi lầm lớn nhất của mày. Nếu tao không vu oan cho mày, thì làm sao họ chấp nhận tao được?”
…
Nghe đến đây, Khương Minh Minh lập tức lao tới giật máy ghi âm, nhưng tôi né được, còn cô ta thì gào lên điên cuồng.
“Là giả! Là giả hết! Đều là giả!”
Cô ta nhìn tôi chằm chằm đầy hận thù, trong mắt còn dữ tợn hơn bao giờ hết.
“Nếu có đoạn ghi âm này, tại sao chị không đưa ra sớm hơn? Khi bạn bè tố cáo chị, khi thầy cô phê bình chị, sao không mang nó ra?”
Tôi cong môi, nhẹ nhàng nói:
“Vì tôi không quan tâm đến họ.”
Khương Minh Minh òa khóc chạy về phòng, đóng sầm cửa lại.
Dựa vào tình thương và sự bất lực của ba mẹ, cô ta cứ ngỡ mình vô địch.
Ba mẹ nuôi giận đến mức không nói được lời nào.
Con đã lớn rồi, không thể đánh, không thể mắng, nhưng đó đến cùng vẫn là con mình, họ không thể bỏ mặc được.
--------------------------------------------------