Vừa ra khỏi cửa, Khương Minh Minh lập tức gọi điện cho bạn trai.
“Em quyết định cắt đứt với bọn họ rồi. Hai con ch.ó già đó cứ tra hỏi em có làm không. Họ có tư cách gì mà nghi ngờ em? Dù có là em làm đi nữa thì sao? Có ai nói là không được làm à?”
Nghe thấy “hai con ch.ó già đó,” đôi mắt mẹ nuôi rưng rưng.
“Ba mẹ gì kỳ cục, nghi ngờ con ruột mà chẳng nghi ngờ con nuôi. Cục cưng, đừng quan tâm đến họ nữa, đến studio của bọn anh đi.”
“Em vẫn còn giữ bộ 'Mưa Khói' của Ninh Vũ, chưa từng công bố đâu. Anh hỏi sếp xem có cần không.”
“Cái gì? Sao em không lấy ra sớm hơn?”
‘Rầm!’ Nghe thấy đoạn hội thoại qua hệ thống giám sát, ba nuôi tôi đập mạnh tay lên bàn.
“Biết vậy hồi đó cứ coi như nó c.h.ế.t rồi cho xong.”
Lần đầu tiên tôi gặp bạn trai Khương Minh Minh, tôi đã nhận ra hắn chính là Vương Bá bên studio đối thủ. Khi ấy tôi đã nghĩ đúng là vật hợp theo loài.
Về sau, hai người chia tay rồi quay lại, tôi cũng chẳng để tâm.
Nhưng sau khi Khương Minh Minh được nhận về làm con ruột, hai người họ lại gắn bó như hình với bóng.
Tôi đã nghi ngờ chuyện này có gì đó không đơn giản.
Tôi biết ba mẹ nuôi không thể tùy tiện nghi ngờ con mình. Họ là người tin tưởng con cái.
Giống như khi tôi bị vu oan bắt nạt người khác, họ đã tin tôi vô điều kiện.
Bố mẹ nuôi không thích Vương Bá, nhưng họ tin vào tự do yêu đương. Khương Minh Minh đã trưởng thành, họ không can thiệp chuyện tình cảm của cô ta.
Tuy nhiên, tôi đã từng chỉ ra: Ai cũng biết rõ nhân phẩm của Vương Bá, và chúng tôi lo Khương Minh Minh sẽ bị hắn lợi dụng, hoặc tệ hơn là dẫn sói về nhà.
Vì vậy, ba mẹ nuôi đã gửi toàn bộ thiết kế chưa công bố của studio đến Cục Sở Hữu Trí Tuệ để đăng ký bản quyền.
Nói cách khác, bộ thiết kế mà An Nhiên vội vàng công bố chính là thứ mẹ nuôi đã đăng ký bản quyền rồi.
Về sau, khi Khương Minh Minh bị Vương Bá lôi kéo hợp tác với Dương Phương, tất cả chúng tôi đều lo cô ta sẽ bước sai đường.
Không ngờ rằng, cô ta đã to gan đánh đổi thiết kế của mẹ để lấy bản thiết kế từ An Nhiên đi thi.
Lời nói ích kỷ của Khương Minh Minh vẫn tiếp tục vang lên:
“Em có thể đưa hết bản thiết kế mà Ninh Vũ có trong tay, nhưng sếp của anh phải đồng ý hai điều kiện.”
Giọng Dương Phương chen vào:
“Chỉ cần không gây hại đến lợi ích của studio, điều kiện gì cũng được.”
“Tôi muốn các người nói với truyền thông rằng Ninh Vũ ép tôi ăn cắp bản thiết kế của An Nhiên để đi thi.”
Đầu dây bên kia cười nhạt:
“Cô định hủy hoại sự nghiệp của Ninh Vũ thật đấy à?”
“Họ không còn tin tôi nữa, vậy tôi còn cần quan tâm đến bà ta làm gì?”
“Tôi muốn bà ta thân bại danh liệt!”
Mấy chữ cuối nghe như rít qua kẽ răng.
┊ ┊ ┊ ┊
┊ ┊ ┊ ★
┊ ┊ ☆
┊ ★
☆
Sáng hôm sau, An Nhiên mở buổi công bố bộ sưu tập mới và đặc biệt mời mẹ nuôi làm khách danh dự.
Tại buổi ra mắt, An Nhiên tuyên bố:
“Tôi quyết định nhận một học trò, là Khương Minh Minh. Như mọi người đã biết, cô ấy chính là con gái ruột thất lạc nhiều năm của Ninh Vũ.”
Cả hội trường lập tức im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô ta.
“Sau khi trở về, cô ấy đã bị Ninh Vũ ép phải đạo nhái thiết kế để đi thi, chỉ vì lòng tự tôn hèn mọn, muốn con gái mình cũng thành danh trong giới thiết kế.”
An Nhiên nói với vẻ căm ghét, nhìn chằm chằm vào mẹ nuôi dưới sân khấu.
“May mắn thay, Khương Minh Minh vốn là người có lương tri. Cô ấy đã thú nhận với tôi và quyết định cắt đứt quan hệ với Ninh Vũ."
Một cô gái trẻ bị ép phạm sai lầm, tôi hy vọng mọi người có thể cho cô ấy thêm một cơ hội và cùng chờ đợi những thiết kế mới của cô ấy.”
Các phóng viên nhao nhao và thi nhau bấm máy chụp ảnh.
Có người trong đám đông la lớn:
“Ninh Vũ hơn một năm nay không ra mắt thiết kế mới rồi, phải không? Ai ngờ bà ta cạn kiệt ý tưởng, không thể thiết kế, còn bắt con gái mình đi ăn cắp!”
Khương Minh Minh cũng bước lên phát biểu:
“Chào mọi người, từ nay tôi sẽ lấy tên là Cố Minh Minh. Như mọi người biết, tôi dùng tên Khương Minh Minh khi tham gia cuộc thi, nhưng tôi đã quyết định cắt đứt quan hệ với nhà họ Khương và trở lại với họ thật sự của mình…”
Đám phóng viên chen chúc tiến lên phía trước, cố giơ micro về phía mẹ nuôi.
“Bà thấy thế nào về chuyện này? Ép con gái ruột ăn cắp thiết kế của đối thủ, bà không hiểu nổi đạo đức tối thiểu của một nhà thiết kế sao?”
“Nghe nói bà đối xử rất tốt với con nuôi, còn con ruột thì ngược đãi đủ đường. Tại sao vậy?”
Mẹ nuôi không trả lời, chỉ ho nhẹ, tao nhã nhìn về khán đài:
“Tôi chỉ muốn hỏi nhân vật chính hôm nay, nhà thiết kế đại tài An Nhiên. Các thiết kế hôm qua và hôm nay đã được đăng ký bản quyền chưa?”
“Chưa. Chúng tôi định sau buổi ra mắt hôm nay sẽ đăng ký…”
Một giọng trầm cắt ngang:
“Những thiết kế này đã được cô Ninh Vũ đăng ký tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ từ một tháng trước. Dù không hoàn toàn giống nhau, nhưng mức độ trùng khớp lên đến 80%.”
Người lên tiếng là nhân viên của Cục Sở Hữu Trí Tuệ.
Những phóng viên tinh mắt lập tức nhận ra có chuyện lớn, ào lên sân khấu để giành lấy tin độc quyền.
An Nhiên và Cố Minh Minh bị đám đông bao vây, xô đẩy.
Cùng lúc đó, bản ghi chép đăng ký bản quyền của mẹ nuôi cũng được công khai trên mạng, vụ đạo nhái của An Nhiên đến đây đã rõ như ban ngày.
Mặt An Nhiên tái mét. Vừa mới đây còn ngạo nghễ công bố tác phẩm mới, giờ phút sau đã bị vạch mặt là đạo nhái.
Không còn gì để mất, cô ta túm lấy tóc Cố Minh Minh bên cạnh:
“Khốn kiếp! Tụi bây thông đồng với nhau phải không? Tao đã thấy lạ rồi, sao mày có thể phản bội mẹ ruột của mình cơ chứ!”
Gò má Cố Minh Minh sưng đỏ vì bị tát, cô ta loạng choạng rời khỏi sân khấu, chen qua đám đông chạy đến chỗ mẹ nuôi, nắm lấy tay bà:
“Mẹ ơi, mẹ ơi, con sai rồi. Mẹ xem, cuối cùng con cũng giúp mẹ hạ gục studio đối thủ rồi còn gì!”
Mẹ nuôi mỉm cười, đỡ cô ta dậy, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối bời của cô.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Cố Minh Minh.
Nhưng mẹ nuôi vẫn mỉm cười, lấy điện thoại ra và bấm phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-nuoi-khong-so-thien-kim-that/chuong-3-het.html.]
[Tôi có thể cho các người bộ sưu tập ‘Cánh Đồng Tuyết’ của mẹ tôi, chỉ cần các người cho tôi một thiết kế để đi thi. Phải là thiết kế đẹp nhất. Tôi muốn giành giải nhất…]
[Chuyện gì vậy? Sao lại để vạch trần đó là thiết kế của An Nhiên? Bây giờ tôi bị lộ rồi…]
[Tôi muốn các người nói với truyền thông rằng Ninh Vũ ép tôi ăn cắp bản thiết kế của An Nhiên để đi thi.]
[Tôi muốn bà ta thân bại danh liệt!]
Cả hội trường lại nổ tung lần nữa.
Cố Minh Minh ngã quỵ, ngồi thụp xuống sàn trong tuyệt vọng.
┊ ┊ ┊ ┊
┊ ┊ ┊ ★
┊ ┊ ☆
┊ ★
☆
Mẹ nuôi khởi kiện Dương Phương, An Nhiên và Cố Minh Minh vì tội vi phạm bản quyền với tình tiết nghiêm trọng. Cả ba bị tuyên phạt tiền và tù giam từ một đến ba năm.
Trong thời gian bị giam giữ, Cố Minh Minh nhiều lần xin gặp mẹ nuôi.
Cô ta trông tiều tụy, tóc tai bù xù, hoàn toàn không còn dáng vẻ một thiếu nữ mười tám, mười chín tuổi rạng rỡ như trước.
“Mẹ, mẹ thật tàn nhẫn. Sao mẹ có thể đối xử với con như vậy?
"Chẳng lẽ mẹ không thể tha thứ cho con vì một chuyện nhỏ như vậy sao?”
Cô ta vừa nói vừa gượng ép rơi vài giọt nước mắt, trông rất đáng thương.
Lời lẽ rỗng tuếch, lý luận rối rắm, cứ khăng khăng cho rằng mình không sai.
Nghe cô ta nói cứ như đang nghe tiếng muỗi vo ve, tôi quay mặt đi.
Nhưng trong lòng tôi vẫn thấp thỏm lo mẹ nuôi sẽ lại mềm lòng.
Mẹ nuôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, lạnh lùng nhìn cô ta:
“Đừng gọi tôi là mẹ. Không phải cô từng nói muốn cắt đứt quan hệ với tôi sao?
"Tôi chỉ có một đứa con gái, là Khương Dao.”
Nghe đến tên tôi, Cố Minh Minh lập tức phát điên:
“Khương Dao, Khương Dao! Bà chỉ biết mỗi Khương Dao!
"Bà không xứng làm mẹ tôi!”
Giọng mẹ vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng đầy cứng rắn:
“Tôi không hổ thẹn với lương tâm."
"Dù cô là con gái tôi thì sao chứ? Cô có biết bao năm qua, chúng tôi chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm cô không?"
"Nghĩ đến những năm tháng cô chịu khổ bên ngoài, tôi thấy rất xót xa, nên đã cố hết sức đối xử tốt với cô."
"Tôi chẳng đòi hỏi gì từ cô ngoài việc làm người tử tế, sống không thẹn với lòng. Nhưng đến điều đơn giản ấy, cô cũng không làm được."
"Cô hại em mình, bắt nạt nó, nói toàn điều dối trá. Chúng tôi không trách, còn cố gắng cảm hóa cô, dẫn dắt cô quay đầu."
"Nhưng thứ cô có được hôm nay là do bất chấp pháp luật, đánh cắp mồ hôi công sức của người khác."
"Trong lòng cô, công sức người khác không đáng một xu, không gì quan trọng bằng lợi ích bản thân."
"Tôi từng muốn xem cô như con ruột mà yêu thương, nhưng chính cô gieo gió gặt bão."
"Huống chi, cô... vốn không phải con gái tôi.”
Gương mặt Cố Minh Minh sững lại như hóa đá.
Cô ta gào thét, đập mạnh vào tấm kính ngăn.
Nhân viên bảo vệ phía sau lập tức can thiệp.
Mẹ nuôi quay đầu dứt khoát:
“Tạm biệt.”
Tiếng chửi rủa của Cố Minh Minh vẫn vang vọng trong phòng thăm nuôi, nhưng chúng tôi không ngoảnh lại, bước thẳng ra ngoài.
Ngay ngày phát hiện thân phận thật của Cố Minh Minh, mẹ nuôi đã quyết định không thể tha thứ cho cô ta nữa.
Sau khi vụ bê bối đạo nhái nổ ra, tôi đã liên hệ với trại trẻ mồ côi nơi Cố Minh Minh từng lớn lên.
Dù cô ta mang theo vài món đồ nhỏ từ thuở bé, dù kết quả xét nghiệm tóc cho thấy mức độ tương đồng cao với ba mẹ nuôi, dù cô ta có thể kể ra rất nhiều ký ức thời thơ ấu...
Nhưng tôi không thể tin rằng ba mẹ nuôi lại có thể sinh ra một đứa con gái như vậy.
Từ khi nhận nuôi tôi, họ luôn yêu thương vô điều kiện, cho tôi cảm giác được nâng đỡ và tin tưởng.
Nếu họ đối xử tốt như thế với một đứa con nuôi, tôi không tin họ lại sinh ra một người như Khương Minh Minh.
Dù con gái ruột chỉ ở bên họ vài năm trước khi thất lạc, nhưng với tình thương và sự dạy dỗ ấy, tôi tin con gái ruột của họ không thể trở thành một người như vậy.
Vì vậy, tôi đã đến trại trẻ mồ côi đó.
Viện trưởng nghe tôi trình bày thì tỏ vẻ ngạc nhiên:
Bình luận của bạn là động lực của mình
“Bố mẹ ruột của Minh Minh? Nhưng con bé là trẻ mồ côi, ba mẹ đều đã mất. Hồi đó chính tôi bế nó về khi còn nằm trong nôi.”
Nhắc đến quá khứ, gương mặt bà trầm xuống:
“Từ khi học cấp ba, Minh Minh chỉ quay lại đây vài lần…”
Bà lau khóe mắt rồi nói tiếp:
“Hồi đó có một cô bé lớn lên cùng Minh Minh tên là Trần Hi. Mấy năm trước, nó mất vì bệnh. Trước khi chết, con bé hay nhắc muốn tìm lại ba mẹ ruột.”
“Viện trưởng, bà còn giữ đồ đạc của Trần Hi không?”
“Không, vì nó và Minh Minh thân nhau lắm. Sau kỳ thi đại học, Minh Minh đến thăm, ở lại lâu lắm, rồi đột nhiên lấy hết đồ của nó mang đi, từ đó không quay lại nữa.”
Hôm đó, chính là ngày Cố Minh Minh nhận lại ba mẹ.
Đồ đạc của Trần Hi đã bị “người bạn thân nhất” là Cố Minh Minh mang đi.
Tôi chỉ nhận được duy nhất một bức ảnh.
Cô gái trong ảnh rất hoạt bát, lạc quan với nụ cười rạng rỡ.
Chào chị, người chị mà em chưa từng gặp mặt.
…
Ra khỏi trại giam, gió thổi mạnh.
Làn gió ấy thổi vào mắt mẹ nuôi, cuốn theo vài giọt nước mắt rơi xuống bức ảnh bà đang nắm chặt trong tay.
Nó thổi tung mái tóc bà, cũng cuốn đi chấp niệm bao năm trong đôi mắt ấy.
▂ ▃ ▅ ▆ █THIÊN PHONG TỰ TUYẾT█ ▆ ▅ ▃ ▂
--------------------------------------------------