Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Trai Kẻ Sát Nhân

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

"Mẹ! Mẹ đang làm gì thế này?”

Mẹ tôi không thể tin được trừng mắt nhìn bà nội: "Sao mẹ có thể nhận nuôi đứa trẻ này?"

"Đại Xuyên bị đ.â.m mười tám nhát d.a.o đó! Camera trong xe mẹ cũng đã xem rồi, lúc đó đứa trẻ này tận mắt nhìn thấy..."

"Mẹ cũng biết thằng bé chỉ là một đứa trẻ, mẹ còn muốn thằng bé thế nào nữa?"

Bà nội nâng cao giọng như gà mái già giang cánh che chở gà con, bảo vệ cậu bé 11 tuổi phía sau: "Đồng Đồng cũng là nạn nhân, thằng bé mới là người bị tổn thương sâu sắc nhất."

"Tận mắt chứng kiến bố mình ra tay sát hại người khác, điều này phải để lại cho đứa trẻ trong lòng biết bao nhiêu vết sẹo?"

"Ôi chao, đứa trẻ đáng thương!"

Bà nội tỏ vẻ bi lụy thương người, mẹ tôi tức đến run rẩy khắp người.

"Mẹ, sao mẹ có thể nói những lời như vậy trước mặt Tiểu Vũ? Con bé, con bé cũng mất bố rồi mà!"

"Không phải còn có cô là mẹ nó sao?" Bà nội nhướng màyv "Đồng Đồng không bố không mẹ, tài sản cũng đã bồi thường cho nhà ta rồi. Nếu tôi không chăm sóc thì thằng bé sẽ bị đưa đến trại phúc lợi mất!"

"Đó là nơi con người nên đến sao? Đến đó thì cuộc đời thằng bé sẽ bị hủy hoại mất!"

Nhân viên trại phúc lợi đứng bên cạnh lúng túng giải thích.

"Bác gái, trại phúc lợi ở nước ta có điều kiện rất tốt, không như bác nghĩ đâu."

"Các bé đến đó sẽ có phòng riêng, còn có giáo viên chăm sóc."

"Nếu thi đỗ đại học thì nhà nước còn hỗ trợ học phí, sẽ không hủy hoại tương lai của các bé đâu..."

"Khạc!" Bà nội phun một bãi đờm đặc xuống chân nhân viên: "Cô có thể đảm bảo không? Cô có thể đảm bảo đứa trẻ này chắc chắn sẽ thi đỗ đại học không?"

"Ừm, việc học tùy thuộc vào bản thân cháu ấy, tôi không thể đảm bảo..."

"Cô xem kìa, cô xem kìa!" Bà nội như nắm được điểm yếu, kích động những người vây xem.

"Nói nhẹ nhàng như vậy, chẳng phải vì cô căn bản không để đứa trẻ này vào mắt sao?"

Những người xung quanh cũng hùa theo: "Đúng vậy, môi trường ảnh hưởng rất lớn đến đứa trẻ, trại phúc lợi chỉ đảm bảo sinh tồn cơ bản, sao có thể so với việc nuôi dạy bên cạnh được."

"Bà lão thật thiện lương, đúng là lòng từ bi vô bờ!"

Bà nội nghe người ta khen ngợi thì càng phấn khích hơn.

"Vương Tú Quyên, con trai mẹ đã c.h.ế.t rồi, con có giày vò một đứa trẻ thì nó cũng không thể sống lại. Chi bằng cứ để Đồng Đồng sống thay Đại Xuyên, trưởng thành thành tài, sau này cũng có thể hiếu thuận với con..."

Những lời bà nội nói càng ngày càng vô lý, mẹ tôi nhìn bà ta như nhìn người điên: "Con vẫn còn trẻ, có tay có chân, huống hồ còn có Tiểu Vũ cần gì thằng bé phải hiếu thuận?"

"He he." Bà nội đột nhiên cười lạnh hai tiếng: "Đúng vậy, cô còn trẻ."

"Chỉ hai năm nữa là cô tái giá, con ranh này sau này cũng sẽ gả đi."

"Cả đời này tôi chỉ có Đại Xuyên là con trai duy nhất, giờ Đại Xuyên không còn, sau này đến cả người lo hậu sự cho tôi cũng không có!"

Bà nội đột nhiên òa khóc nức nở, cậu bé vội vàng đỡ bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-trai-ke-sat-nhan/chuong-1.html.]

Một già một trẻ trông vô cùng đáng thương, người không biết chuyện còn tưởng là chúng tôi đang bắt nạt họ!

Mẹ tôi chợt vỡ lẽ... Hóa ra là vì lý do này!

Cũng đúng, một người tính toán chi li luôn so đo từng chút, sao có thể vô duyên vô cớ thay đổi tính nết, trở thành bồ tát sống được?

Hóa ra bà ta sợ mẹ tôi mang tôi đi tái giá, nhà họ Lưu đứt đoạn, không ai chăm sóc bà ta lúc về già và lo hậu sự!

Chuyện này thật quá hoang đường!

Nhưng rõ ràng bà nội đã hạ quyết tâm.

Bà ta đích thân dẫn cậu bé tên Đồng Đồng chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cuối cùng thế mà lại làm xong thủ tục nhận nuôi.

Ngay trong ngày thủ tục hoàn tất, bà nội dương trống dong cờ đưa cậu bé về làng.

Cùng ngày, bà ta lại nhanh như chớp đuổi tôi và mẹ ra khỏi nhà của bố.

"Hai người đi đi, để sau này tránh khỏi việc tôi không nhìn thấy mà làm nó chịu ấm ức!"

Mẹ tôi dắt tay tôi, đau đớn và phẫn nộ không thôi: "Mẹ, mẹ nhất định phải làm đến mức tuyệt tình như vậy sao?"

"Cái này gọi là tiên hạ thủ vi cường!" Bà nội ném hành lý của chúng tôi ra cửa: "Đợi đến khi hai người đuổi bà cháu tôi ra ngoài thì đã muộn rồi!"

"Vậy còn tiền bồi thường của Đại Xuyên..."

Mẹ tôi còn chưa nói xong, bà nội đã nghiêm giọng quát mắng: "Con trai tôi mồ yên mả đẹp còn chưa ấm chỗ, cô đã tơ tưởng đến tiền rồi sao?"

"Tôi nói cho cô biết Đại Xuyên là khúc ruột cắt ra từ người tôi! Số tiền này là bồi thường cho tổn thất của tôi, không liên quan nửa xu nào đến Vương Tú Quyên cô!"

"Vậy Tiểu Vũ..."

"Tiểu Vũ cái gì mà Tiểu Vũ, đợi cô tái giá thì mầm non nhà họ Lưu của tôi không chừng lại mang họ của người đàn ông nào đó rồi! Tôi còn quan tâm con bé làm gì?"

Bà nội nói xong thì đóng "ầm" cổng viện lại.

Tính cách mẹ tôi vốn dĩ yếu đuối, trước mặt bà nội tinh ranh đanh đá thì càng chưa bao giờ chiếm được lợi thế.

Bà ấy kéo tôi đứng sững ở cửa, chỉ biết khóc.

Cuối cùng vẫn là tôi kéo vạt áo bà ấy.

"Mẹ… Vậy chúng ta đi đâu bây giờ..."

Mẹ tôi lau mặt một cái, giọng mũi rất nặng: "Đi thôi, chúng ta đến nhà ngoại con."

Nhà ngoại ngay làng bên cạnh, đi bộ nửa tiếng là tới.

Khi chúng tôi về đến nơi, ông ngoại, bà ngoại và gia đình cậu tôi đang vui vẻ ăn bữa tối.

Mấy người thấy chúng tôi lếch thếch xách hành lý trở về thì lập tức im lặng.

Không khí nhất thời có chút ngượng nghịu.

"Anh, chị dâu, hai người về từ bao giờ thế?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Trai Kẻ Sát Nhân
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...