Cậu tôi đặt bát xuống, nhếch khóe môi: "Chiều nay mới đến."
Đứa cháu ngoại nhỏ bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Bố ơi, bố nhớ nhầm rồi, chúng con về từ hôm kia rồi mà!"
Thím tôi bế đứa cháu ngoại nhỏ lên, mỉm cười với chúng tôi rồi đi sang phòng khác.
"Anh... Anh về rồi sao không đến thăm em... Chồng em..."
Mẹ tôi vừa nói lại bĩu môi sắp khóc.
"Ôi chao, có chuyện thì nói chuyện đi, khóc lóc làm gì!"
Ông ngoại thở dài, châm một điếu t.h.u.ố.c rồi đi ra sân ngồi xuống.
"Sao con và Tiểu Vũ mang theo hành lý vậy… haiz, mẹ chồng con đuổi hai mẹ con ra ngoài à?"
"Vâng!"
Mẹ tôi kể lại một loạt những hành động quái đản của bà nội cho cậu và bà ngoại nghe.
Họ lắng nghe, hồi lâu không đáp lời.
Cuối cùng bà ngoại vẫn lên tiếng: "Thôi được rồi, vậy con cứ tạm thời đưa Tiểu Vũ sang phòng phía tây mà ở đi..."
Giọng mẹ tôi có chút nghi hoặc: "Tạm thời?"
"Tiểu Quyên."
Ông ngoại trầm đục nói: "Con đã gả đi rồi, dù người đàn ông đã không còn thì con vẫn là con dâu nhà người ta!"
Bà ngoại cũng hùa theo: "Đúng vậy, đợi mẹ chồng con nguôi giận thì con nên về nhà đi, cứ trốn ở nhà ngoại mãi thì ra thể thống gì nữa?"
Nguôi giận ư? Đây là chuyện có thể nguôi giận sao?
Mẹ tôi hít hít mũi, nhìn về phía cậu: "Anh, vậy anh có bằng lòng đi giúp em không?"
Vẻ mặt cậu tôi rõ ràng kháng cự nhưng cậu tôi còn chưa kịp từ chối thì thím tôi đã từ trong phòng lao ra.
"Em gái à, anh em và chị sáng sớm mai phải về thành phố rồi. Tiểu Bảo phải đi học mẫu giáo, đến muộn là không đăng ký được đâu."
Thím tôi nói xong rồi lại cười cười: "Hơn nữa dù anh chị có ở đây, chuyện này cũng khó quản lý nhỉ. Anh chị đâu thể đi làm khó một bà lão, nếu truyền ra ngoài thì chẳng phải thành ra anh chị bắt nạt người khác sao?"
Tôi thầm nghĩ, truyền ra ngoài thì sao chứ?
Bây giờ ai cũng biết bà nội tôi bắt nạt chúng tôi nhưng chẳng phải bà ta vẫn bình yên vô sự sao?
Mẹ tôi cầu cứu nhìn bà ngoại.
Bà ngoại đang dọn bát đĩa, nhận được ánh mắt đó thì không kiên nhẫn nói một câu: "Tiểu Quyên, mẹ với bố con đều già yếu rồi, mẹ chồng con lại là người không nói lý lẽ, chúng ta đến đó cũng chẳng ích gì."
"Năm xưa là con tự mình không nghe lời, nhà Lưu Đại Xuyên một xu tiền sính lễ cũng không cho, con còn tự nguyện gả đi, giờ có cái kết này thì con phải chấp nhận thôi!"
Tay mẹ tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi dưới gầm bàn, khẽ run lên.
Tôi nhìn họ dọn dẹp sạch sẽ bàn ăn, thậm chí còn không hỏi chúng tôi đã ăn cơm chưa.
Cuối cùng mẹ tôi không nói gì cả mà lặng lẽ đưa tôi trở về căn phòng nhỏ phía tây.
Buổi tối, tôi đói đến cồn cào ruột gan nên nhờ mẹ đưa tôi đến nhà bếp lấy chút đồ ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-trai-ke-sat-nhan/chuong-2.html.]
Tôi rất ít khi về nhà ông bà ngoại, không quen thuộc lắm với nơi này.
Quan trọng hơn là tôi luôn mơ hồ cảm thấy họ không chào đón chúng tôi, trong lòng có chút sợ hãi.
Chúng tôi tìm thấy vài cái bánh nướng ở cạnh bếp.
Mẹ tôi lại vớt một đĩa dưa muối nhỏ trong vại, định mang về phòng ăn cùng tôi nhưng chưa ra khỏi bếp, đã nghe thấy tiếng bà ngoại và cậu tôi nói chuyện ở phòng bên cạnh.
"Mẹ, em rể mất rồi, hơn bảy mươi vạn tiền bồi thường mà em gái một xu cũng không lấy được sao?"
"Hừ! Không có! Toàn bộ đều bị bà già c.h.ế.t tiệt đó giữ lại hết rồi!"
"Hôm qua con với bố con đặc biệt đi hỏi rồi, chuyện này trừ khi em gái con tự mình khởi kiện, nếu không thì số tiền này sẽ không đòi lại được!"
"Mấy đứa đâu phải không biết cái thái độ của mụ già c.h.ế.t tiệt đó, giành giật mạnh tay là có thể xảy ra án mạng đấy!"
"..."
Vừa nghe lời này, những người trong phòng đều im lặng.
Họ đều hiểu mẹ tôi, với tính cách của mẹ tôi thì việc chịu đựng ấm ức luôn là phần của bà.
Khởi kiện ư? Cho bà ấy mười cái gan cũng không dám.
"Vậy bây giờ phải làm sao, cứ để em gái ở đây mãi à?"
"Ôi, cứ ở vài ngày rồi tính!"
"Con ranh này mang theo cái đồ lỗ vốn đi suốt chặng đường, người làng chắc chắn đều đã nhìn thấy rồi, trực tiếp đuổi đi thì người ta sẽ nói gì về chúng ta đây!"
Tôi đứng một bên, lặng lẽ quan sát khuôn mặt mẹ.
Sắc mặt mẹ tôi tái mét nhưng lần này không khóc, chỉ c.ắ.n chặt môi.
Bà ấy dắt tôi về phòng, hai mẹ con chúng tôi ngồi trên giường gặm những chiếc bánh nướng lạnh ngắt và cứng đờ.
Tôi bị nghẹn, uống một ngụm nước lớn rồi vỗ vỗ mạnh vào ngực.
Tôi do dự hỏi.
"Mẹ ơi, bà ngoại với mọi người có phải không chào đón chúng ta trở về không..."
Sau một lúc, mẹ như tự nói với chính mình: "Tiểu Vũ, mẹ sẽ không để con phải đói đâu, mẹ có thể chăm sóc tốt cho con."
Tôi nặng nề gật đầu.
Mặc dù năm nay tôi mới mười bốn tuổi nhưng tôi luôn cảm thấy ở một số khía cạnh, tôi tỉnh táo hơn mẹ.
Vào ngày bố tôi bị sát hại, mẹ đã thông báo cho ông ngoại và bà ngoại nhưng họ nói rằng cơ thể không được khỏe, mãi đến khi ra tòa mới xuất hiện.
Tôi đoán họ đến đó chỉ để xem rốt cuộc có thể được bồi thường bao nhiêu tiền.
Hai hôm trước nhà cậu hai đến. Bà nội tôi làm ầm ĩ chuyện nhận nuôi khiến ai cũng biết. Đã thế họ còn không hỏi han gì nghĩa là không muốn bận tâm!
Tiếc là mẹ tôi trước đây còn ngây thơ cứ trông cậy vào nhà ngoại chống lưng.
Tôi trở mình trên giường, mừng thầm vì mình vẫn đang trong giai đoạn giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm, không đến nỗi phải bỏ học.
--------------------------------------------------