“Ban đầu con đi ngang qua con hẻm phủ Bùi, đòi vào xem thử. Nhờ lần xem đó mà con đã đưa Tử Sanh về,”
Mẫu thân búi tóc hơi rối, nhưng dáng vẻ vẫn đẹp kinh người ,nước mắt bà rưng rưng ở khóe mắt :
“Ta và phụ thân con lúc đầu nghĩ con nhận đệ đệ này chỉ là nhất thời hứng chí, sau này thấy nó là một đứa trẻ chăm chỉ, ngoan ngoãn, cũng dần dần yêu thương, bảo vệ nó. Ai ngờ...”
Phụ thân cũng vô cùng đau lòng. Bùi Tử Sanh trời sinh thông minh, thậm chí có tài nhớ dai không quên, đối với họ đều vô cùng kính yêu.
Ông đã nghĩ rằng đợi đến khi ông trăm tuổi, dù Niên phủ chỉ còn lại một mình Tuế Tuế, thì cũng có huynh đệ có thể trở thành nhà mẹ đẻ và hậu thuẫn của con bé.
Vị trí của Bùi Tử Sanh trong lòng họ quan trọng như ta. Bùi Tử Sanh có biết hành vi của hắn đã gây ra tổn thương lớn đến thế nào cho cha mẹ nuôi không?
Hắn biết. Hắn lợi dụng sự không phòng bị của chúng ta, ngang nhiên biến chúng ta thành quân cờ trong cuộc tranh giành quyền lực của hắn.
Ta thở dài, ban đầu không muốn để họ biết những chuyện này, nhưng đáng tiếc.
“Phụ thân, Mẫu thân, hiện giờ chúng ta không đứng về phe nào nữa đã là hạ sách rồi. Ý kiến của con là, muốn toàn thân rút lui là điều không thể, cần phải dây vào chuyện thị phi, rồi lặng lẽ rút lui vào lúc mọi người không hề hay biết.”
Hai con tranh đoạt ngôi vị, tất yếu sẽ có đổ máu.
Niên phủ chúng ta không thể không dính một hạt bụi trong thời gian này.
Chỉ có hòa mình vào, trở thành một giọt nước trong đó, thì khả năng sống sót và tử vong mới ngang nhau.
Ta không dám nói với phụ thân rằng ta đã lên thuyền của Thái tử, nhưng qua chuyện đêm nay, ta nghĩ phụ thân cũng sẽ không chọn Tam Hoàng tử nữa.
Phụ thân đã tóc bạc trắng, ông mệt mỏi xua tay bảo ta về trước:
“Để phụ thân suy nghĩ thêm.”
Nhưng thời gian không chờ đợi ai.
Chuyện hòa thân ở kinh thành ồn ào náo nhiệt. Nhiều nữ tử cảm thấy Lăng Nhược Công chúa không đáng, thậm chí còn cùng nhau viết một bức thư thỉnh cầu, mong Thánh Thượng đừng né tránh mà không đánh, cứ thế chôn vùi tính mạng con gái mình. Sau đó họ ký tên kèm theo chức quan của cha mình ở phía sau.
Lý Thanh Dao cười tươi nói xong, dường như muốn ta khen ngợi. Ta làm theo ý nàng:
“Mưu kế này tuy tổn hại, nhưng lại vô cùng hiệu quả.”
Lý Thanh Dao không biết chuyện gì xảy ra hôm đó.
Nàng cũng như mọi người ở kinh thành, chỉ biết Niên phủ đã cắt đứt duyên nghĩa phụ mẫu – nghĩa tử với Bùi Tử Sanh.
Nàng nghĩ ta rất buồn, nên tự nguyện đảm nhận việc này. Thật bất ngờ, nàng đã làm rất thành công.
Tên của các quan viên xuất hiện trên thư thỉnh cầu. Họ quả thật có khổ mà không nói nên lời, chỉ có thể ra sức thoái thác trách nhiệm trước mặt Thánh Thượng, hết lần này đến lần khác nhắc đến chuyện hòa thân.
Thánh Thượng chỉ có một vị Công chúa này, từ nhỏ đã được ngàn cưng vạn chiều mà nuôi dưỡng, lại có tài trí xuất chúng, có khí phách riêng.
Tình yêu thương mà Thánh Thượng dành cho con gái này lớn đến mức nào không cần phải nói.
Chưa đầy vài ngày, Thánh Thượng nổi cơn thịnh nộ trong triều:
“Trẫm dùng bổng lộc của bách tính để nuôi dưỡng các ngươi, lại nuôi ra một đám phế vật! Các ngươi tham sống sợ c.h.ế.t, lẽ nào muốn con gái Trẫm phải c.h.ế.t thay cho các ngươi sao?
Nhà nào chẳng có con gái, tại sao các ngươi lại cứ nhắm vào Lăng Nhược, còn đòi hòa thân?! Trẫm đưa các ngươi sang đó thì sao hả?”
Mưa sấm hay sương ngọt đều là ơn vua.
Các đại thần có chút không dám nói gì, trước đây tranh cãi gay gắt bao nhiêu thì bây giờ t.h.ả.m hại bấy nhiêu.
Tiêu Tịnh và Tiêu Hưởng đứng mỗi người một bên, hai người lẳng lặng nhìn nhau một cái, Tiêu Tịnh bước ra khỏi hàng.
“Phụ hoàng, nhi thần có một ý kiến.”
“Nói đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cong-luoc-that-bai-doc-lai-ho-so/12.html.]
Thánh Thượng vén mí mắt, không mấy bận tâm. Thật ra ngài không quan tâm bất kỳ người con trai nào, ngài biết họ đều đang mong mình c.h.ế.t, vẫn là con gái tốt hơn, sẽ không vì quyền lực mà giả vờ giả vịt với ngài.
Tiêu Tịnh nói:
“Lăng Nhược Hoàng tỷ hiện đã có hôn ước, hai người tình sâu nghĩa nặng. Nếu vì hòa thân mà chia cắt họ một cách vô cớ, sẽ làm tổn hại đến thánh đức.
Nhi thần cho rằng, Đột Quyết đột nhiên gây hấn là vì họ nghĩ triều ta không có người tài để dùng.
Nếu thực sự đi theo con đường hòa thân mà họ vạch ra, chẳng phải là chứng minh triều ta quả thật không có võ tướng sao?”
Thánh Thượng thiếu kiên nhẫn nói:
“Nói vào trọng điểm, Trẫm cho ngươi lên triều học tập, không phải để học những lời vô nghĩa như bọn họ.”
“...”
Tiêu Tịnh hành lễ, “Tĩnh An Hầu đối với Lăng Nhược Hoàng tỷ tình cảm sâu đậm, thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân.
Nhi thần cho rằng, vì triều ta không có võ tướng nào tự nguyện đứng ra, không bằng cho Tĩnh An Hầu một cơ hội.”
Sau khi suy nghĩ kỹ, Thánh Thượng cuối cùng cũng nhớ ra Tĩnh An Hầu là ai, mừng rỡ quá đỗi:
“Đúng, đúng, nhớ năm xưa Kỳ Minh Vân võ nghệ cao cường, nó là con trai ông ấy, sao có thể kém hơn cha mình?”
Ý kiến này đưa ra tự nhiên có người phản đối, nhưng giọng điệu không hề kiên quyết.
Tiêu Hưởng hơi nghiêng người, vẻ mặt lạnh lùng nói:
“Nếu chư vị thấy lập tướng mới không ổn, hay là tự mình ra trận?”
Tất cả mọi người đều im lặng.
Nếu họ có khả năng đó thì đã không nhường cơ hội lập công cho người khác. Nói thêm nữa có thể bị chụp mũ ức h.i.ế.p con cháu võ tướng, mười cái đầu cũng không đủ rụng.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Chuyện này cứ thế được quyết định.
Giữa tháng tư, thế lực trong triều được sắp xếp lại.
Bề ngoài là cả triều cùng nhau chúc mừng Kỳ Thanh Mạt trở thành võ tướng viễn chinh biên cương.
Bên dưới lại trầm đục không trong sạch.
“Tiểu thư, Lăng Nhược Công chúa gửi thiệp mời người đến dự tiệc.”
Bích Thủy đưa thiệp, thấy ta có vẻ lo lắng, liền chợt hiểu ra, “Tiểu thư đang lo lắng cho Kỳ tiểu tướng quân sao?”
Ta buồn cười liếc nàng:
“Ta với hắn cũng không quen biết lắm, sao ngươi biết ta đang lo lắng cho hắn?”
Bích Thủy cười:
“Tiểu thư bề ngoài lạnh lùng, nhưng thực ra rất quan tâm đến những người bên cạnh.”
Nàng nói tiểu thư là người trọng tình trọng nghĩa, bề ngoài có vẻ không quan tâm đến ai, nhưng thực chất rất lo lắng cho sự an nguy của họ.
Ta im lặng, có chút mơ hồ: “Ta là người như vậy sao?”
Bích Thủy bất lực cười:
“Tiểu thư à, người ta thường nói thông minh quá ắt dễ tổn thương. Người rất thông minh, nhưng lại không chịu đối diện với cảm xúc của chính mình.”
Tiểu thư của nàng là một người rất mềm lòng.
--------------------------------------------------