Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cung Khuyết

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phùng Yên Nhi đi vào

nhìn thấy mọi thứ lộn xộn như thế liền lộ ra biểu tình giật mình rất

khoa trương. "Hoàng Thượng, ngài đây là...", nàng ta lập tức quỳ xuống

muốn thu dọn giúp ta.

"Phùng Thục phi bình thân", ta giả vờ như không biết ý đồ của nàng ta, "Như Ý, ban ghế cho Thục phi, dâng trà".

Trước tiên ta phải đem Phùng Yên Nhi cách xa ta một chút, miễn cho nàng ta lại lập tức bổ nhào vào trong lòng ta.

Sự thật chứng minh, ta ra lệnh vừa đúng lúc, quả nhiên Phùng Yên Nhi xấu hổ dừng bước lại nhìn ta.

Thật tốt khi ta đã kịp duy trì khoảng cách cùng nàng ta.

"Sắc mặt Hoàng Thượng thật khó coi, người không thoải mái sao?", trên mặt

Phùng Yên Nhi toát ra thần thái quan tâm. Lúc này, trời đã tối, ta đã

không thấy rõ mặt của nàng ta, nhưng nàng ta cư nhiên lại nhìn ra sắc

mặt của ta không tốt. Lời ngon tiếng ngọt của nàng ta ta đã nghe rất

nhiều, trước kia lúc nào cũng thấy cảm động.

"Như Ý, đốt đèn lên đi", ta lạnh nhạt nói.

Phùng Yên Nhi lập tức nhận lệnh.

Nàng ta ngồi xuống chỗ ta an bài, "Hoàng Thượng phải chú ý giữ gìn sức khỏe, không nên để bản thân vất vả quá", Phùng Yên Nhi luôn giữ một bộ dáng

săn sóc, một chút xấu hổ vừa rồi cũng không làm ảnh hưởng đến nàng ta,

"Chuyện trên triều để cho các vị đại thần lo liệu. Còn chuyện trong

cung, thân thể của thiếp cũng tốt hơn rồi, tự nhiên sẽ thay Hoàng Thượng phân ưu". Một nữ nhân biết thời biết thế, sẽ không để bụng chuyện ta

vắng vẻ nàng ta thời gian gần đây.

Ta ngẩng đầu liếc nhìn nàng ta một cái, lại nhanh chóng cúi đầu xuống chính mình phát sầu. Nàng ta

đương nhiên vội vã muốn đi ra "Phân ưu", bởi vì có lẽ nàng ta nghĩ, nếu

không có nàng ta, hậu cung này sẽ loạn lên. Nếu biết A Nam ung dung,

thong dong ứng phó, Tiễn Bảo Bảo an phận, Lý Uyển Ninh không chết, liệu

nàng ta có thất vọng hay không?

Phùng Yên Nhi không cần ta cổ vũ

cũng có thể tự mình diễn rất tốt. "Hôm nay, Hiền phi muội muội phái

người đến cung của thần thiếp, vội vội vàng vàng truyền gọi Hoa thái y", nàng ta dùng ánh mắt tìm tòi sắc mặt của ta, "Sau đó thiếp lại nghe nói Lý muội muội đột nhiên bị thương hàn". Phùng Yên Nhi nhướn mày, "Theo

quy củ trong cung, nếu có người bị bệnh thương hàn, phải đóng cửa cung.

Nghiêm cấm mọi người ra vào. Còn phải phun thuốc, hệ hồng bạch, đốt

hương Kim Hoa. Không biết Hiền phi muội muội là người phương Nam, có

biết quy củ này hay không?"

Ta nâng mí mắt liếc nhìn Phùng Yên

Nhi, nàng ta tưởng mình là ai? Việc này có liên quan gì đến nàng ta?. Ta lạnh mặt, đơn giản vạch trần một sự thật, "Cung nữ Lục Kiều của ngươi

hôm nay đã đến Minh Loan điện".

Phùng Yên Nhi sửng sốt, nhưng lại không xấu hổ mà nói, "Thiếp đang muốn nói với Hoàng Thượng việc này".

Trong đôi mắt đẹp của nàng ta toát ra tia sáng quyến rũ lòng người, có

chút lấy lòng, "Quả nhiên Hoàng Thượng đã nhìn rõ mọi việc". Nàng ta

thấy ta không có biểu hiện gì rõ ràng, liền bước qua đống lộn xộn dưới

đất, đến gần ta, "Kỳ thật, Lục Kiều nói với thiếp, khi nàng ta gặp Lý

gia muội muội, thì Lý gia muội muội vẫn còn rất tốt, bộ dạng một chút

cũng không giống sinh bệnh"

"Lục Kiều sao lại có cái vòng tay

kia?", ta không có thời gian cùng Phùng Yên Nhi vòng vo. Nghe nàng ta

nói chuyện như vậy làm cho ta cảm thấy rất bực mình. Mỗi câu giống như

giấu dao trong đó. Trước kia tại sao ta lại cảm thấy nàng ta nói chuyện

êm tai dễ nghe, như thế nào lại không chú ý tới điểm này?

"A!",

lời nói trực tiếp của ta vượt qua ngoài dự đoán của Phùng Yên Nhi, hơn

nữa loạn thất bát tao ở dưới đất làm vướng chân nên nàng ta chỉ đi vài

bước thì không thể không dừng lại, nhưng, ngay sau đó, nàng ta lại cười

nói, "Thiếp cũng đang muốn nói chuyện này với Hoàng Thượng đây".

Đúng vậy, sau khi bị ta vạch trần, thì chính là "Đang muốn nói chuyện này đây"

Cũng may, nàng ta không dám lại gần ta nữa, biết giọng điệu của ta không

tốt, "Không lâu trước đó trong dịp năm mới thiếp còn thấy Lý Tu nghi đeo trên cổ tay, nhưng hôm kia, lại thấy ở trong tay một tiểu thái giám

canh cửa ở Gia Dự môn. Thiếp nghĩ, sao lại có chuyện như thế được! Một

tiểu thái giám trông cửa, trong tay lại có châu báu của nương nương.

Thiếp không thể không bắt hắn lại, thẩm vấn một hồi. Nghe hắn nói Lý Tu

nghi thưởng cho hắn. Thiếp còn muốn hỏi cặn kẽ hơn nữa, nhưng, vừa vặn

đúng lúc Hoàng Thượng hồi cung, thiếp bận rộn chuẩn bị nghênh đón người, sau đó nô tì lại bị bệnh, nên đã quên mất việc này. Hôm nay, thân thể

thiếp đã tốt, mới nhớ đến tiểu thái giám kia định hỏi lại việc này cho

rõ ràng. Thiếp chỉ nhốt hắn trong lao hai ngày, không biết vì sao hắn

sinh bệnh sau đó đi đời nhà ma. Thiếp nghĩ việc này chắc cũng không điều tra ra được cái gì nữa, nên hôm nay bảo Lục Kiều đem vòng tay kia trả

lại cho Lý Tu nghi".

"Gia Dự môn không phải là cửa duy nhất thông giữa hậu cung với bên ngoài sao?", ta nhịn không được hỏi.

Phùng Yên Nhi lập tức tiếp lời, "Đúng vậy, cho nên khi nhìn thấy vòng tay kia thiếp mới thấy lạ. Vòng tay của Lý Tu nghi lại ở trong tay của thái

giám giữ cửa, việc này cũng không phải việc nhỏ, cho nên nô tì cũng vạn

bất đắc dĩ". Nàng ta rất cẩn thận nói, "Chỉ sợ hôm nay thiếp phái Lục

Kiều đưa vòng tay kia đến có chút không ổn? Không biết có làm kinh động

Lý Tu nghi hay không? Bằng không một người vẫn đang tốt, nói bệnh liền

bệnh sao?"

Ta nghĩ Phùng Yên Nhi đã sớm biết chuyện của Lý Uyển

Ninh, sớm biết phu thân nàng ta dâng lên cho ta cái gì. Nàng ta giả bộ

hồ đồ ở trước mặt ta rất tốt, ý đồ cũng thực rõ ràng.

Ta tựa vào

ghế, thưởng thức cây bút trên tay. "Trước khi Thục phi gả cho trẫm, có

từng nhận thức Lý Tu nghi? Trẫm nhớ hai người các ngươi cùng tuổi, trước kia ở khuê phòng hẳn có lui tới đi? Trong hội hoa xuân cũng từng cùng

nhau ngắm hoa mẫu đơn? Lễ vu lan cũng cùng nhau đi dạo?". Hiện tại, ta

tận lực làm cho khẩu khí của ta nghe qua như đang cùng Phùng Yên Nhi tán gẫu chuyện phiếm.

Nhiều năm qua, quý nữ ở Lạc Kinh, thường tổ

chức rất nhiều yến hội. Mượn cơ hội này, các trưởng bối cũng xem mặt để

chọn con dâu. Ta là người xuất thân trong hoàng gia, ngược lại cũng

không hiểu rõ cái vòng luẩn quẩn kia của các nàng.

"Kỳ thật...

trong nhà cũng không cho thiếp xuất môn nhiều". Phùng Yên Nhi nói năng

có chút quanh co, tiếp theo, nhãn tình nàng ta sáng lên, "Nhưng thiếp có nghe qua về Lý Tu nghi. Năm đó, bởi vì nàng rất xinh đẹp, nên đại ca

của thiếp còn hướng nàng cầu thân. Sau đó sự tình không thành...". Phùng Yên Nhi nhìn ta, trong ánh mắt dường như có cái gì đó lấp lánh, đó là

một loại hưng phấn, có lẽ còn có tham lam. Là loại ánh mắt sắp bắt được

con mồi trong tay.

Ta cố ý làm bộ không hiểu.

"Khi đó, hình như thiếp còn nghe thấy, Lý gia đang cùng Cửu hoàng tử nghị thân", cuối cùng Phùng Yên Nhi cũng nói ra.

Ba một tiếng, cây bút trong tay ta gãy làm đôi. Lại có chuyện như thế này!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...