Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cung Khuyết

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Đứng lên đi, ngồi

nghe ta nói", thanh âm mẫu hậu nghiêm khắc ngăn cản nàng. Cũng không

nhìn biểu tình xấu hổ của hai người chúng ta, "Tin tức Hoàng Thượng đi

Tây Bắc là do ta để lộ", mẫu hậu trực tiếp nói, "Người gì rồi, miệng

cũng nhiều lên. Ngày ấy, ta ngồi cùng với mấy người con dâu, trong lòng

cao hứng, miệng cũng không ngăn lại được. Nói cái gì mà: cũng không biết Hoàng Thượng có mang đủ xiêm y không, lại nói cái gì mà: không biết

Hoàng Thượng ở trong lều có lạnh hay không...". Mẫu hậu dừng lại, khóe

mắt liếc nhanh nhìn ta một cái. Bộ dáng mẫu hậu rất tự trách, tay người

giấu dưới chiếc đệm tháp, nhưng ta nhìn ra được, hai tay của không ngừng xoa vào nhau. "Cho đến khi được Sở Hiền phi ra hiệu nhắc nhở, nương mới biết được mình nói sai rồi".

Giọng nói của mẫu hậu có chút nghẹn ngào, nước mắt dường như sắp trào ra.

"Nương!", ta gọi người một tiếng. Ta cùng mẫu hậu vẫn thập phần thân mật, ngày bé ta vẫn thường hay gọi người một tiếng nương. Mẫu hậu chỉ có một nhi tử

duy nhất là ta, cho nên người rất yêu thương ta. Đến lúc này, ta sao lại dám nói mẫu hậu không đúng.

Ta đi đến bên cạnh mẫu hậu, cách một cái đệm giường, nắm đôi tay đang phát run của mẫu hậu.

"Vừa rồi ta nghe nhóm nô tài nói, Diệu nhi một thân đầy máu trở về, trong

lòng ta thật sự khó chịu muốn chết", mẫu hậu rơi lệ, "Ta đúng là lão

thái bà chết tiệt!"

"Nương, điều này không thể trách người", ta an ủi mẫu hậu, "Là có người muốn giết nhi thần".

A Nam cũng đứng dậy quỳ gối bên chân mẫu hậu, nhưng nàng không nói lời nào.

"Nương cũng không nghĩ đến chuyện lại như thế này! Các ngươi vốn nên sớm nhắc

nhở nương. Các ngươi có việc lại không thương lượng cùng nương, cho nên

nương cũng không biết việc này không nên nói ra. Nương nghe thấy tiểu

thái giám trong cung của Diệu nhi nói ngươi đem theo xiêm y đi trong

tuyết, nên mới phỏng đoán Diệu nhi đi Tây Bắc".

Ta lại nhìn

thoáng qua A Nam. Khó trách nàng không nói lời nào, nàng sớm biết rằng

mẫu hậu muốn chỉ trích nàng. Mẫu hậu nói "Các ngươi" hiển nhiên là cảm

thấy A Nam và ta cùng nhau giấu giếm người. Kỳ thật ta cũng không nói

cho A Nam ta muốn đi Tây Bắc, là do nàng đoán được.

"Nương, không có việc gì", ta dỗ mẫu hậu, "Con không phải đã trở lại hoàn hảo sao?"

"Bên trong hậu cung này, chỉ có hai mẹ con chúng ta dựa vào nhau, có người

muốn dồn chúng ta vào chỗ chết!". Mẫu hậu rút tay khỏi đệm, nắm ngược

lại tay của ta. Thời điểm người nói những lời này, người còn trừng mắt

liếc A Nam một cái. Mẹ con nhất thể, A Nam chính là người ngoài. (Đọc

tới đoạn này thấy ghét bà thái hậu ghê)

Trên mặt A Nam không có biểu tình gì.

"Nhi thần biết", ta cười, "Nương, việc này ngài đừng nhúng tay vào, nhưng

thật ra lần trước nhi thần nói muốn xoá bỏ hậu cung, nương nghĩ như thế

nào?"

Mẫu hậu thở dài một hơi, "Nương quản không được ngươi".

Thật ra trong lòng ta cũng không thoải mái, thái giám trong cung ta lại dám

đem mọi chuyện của ta từng cái đều báo với mẫu hậu. Nhất cử nhất động

tất cả đều bị mẫu hậu nắm trong tay. Như vậy tính ra, cuối cùng là ai

quản lý thiên hạ? Lúc trước, ta liền mặc kệ, nhưng sau khi chết không

nơi chôn thân thì ta không còn thờ ơ như vậy nữa, cho tới bây giờ ta vẫn còn không rõ mình chết như thế nào.

"Ngươi không được phạt những thái giám trong cung", đột nhiên mẫu hậu lên tiếng, người lúc nào cũng

có thể nhìn thấu ta, "Ta là nương ngươi, là thái hậu trong cung, chuyện

trong cung, chẳng lẽ ta còn không được hỏi sao?"

A Nam nhìn thấy mẫu hậu nói nhanh, điệu bộ gấp gáp, liền cầm lấy ly trà, đưa tới trước mặt mẫu hậu.

"Được rồi! Nhi thần nghe nương". Ta cười ha ha, tiếp lấy ly trà trong tay A

Nam, bưng lên, ý bảo mẫu hậu nhuận giọng. "Đương nhiên là nương nên

hỏi", ta nói.

Nhưng lúc này, trong lòng ta lại nghĩ: ta phải tìm

cớ xử lý mấy thái giám lắm miệng kia. Bằng không cung nhân trong cung

này sẽ không biết ai mới là chủ nhân của bọn hắn. Ta đã sớm ra lệnh cho

bọn họ không được nói ra một chữ nào. Dám công nhiên trái lệnh, vậy thì

nên sớm biết kết cục của chính mình.

Cuối cùng mẫu hậu cũng bưng lấy ly trà.

A Nam cúi thấp đầu, ta cảm thấy nàng đang cười trộm trong lòng.

Mẫu hậu phiêu mắt nhìn A Nam đang quỳ, "Ngươi cũng không cần quỳ nữa. Trước mặt Hoàng Thượng ta thay ngươi minh bạch, miễn cho ngươi phải giải

thích với Hoàng Thượng. Ai gia cũng không muốn bắt nạt tiểu bối các

ngươi".

"Mẫu hậu... Ngài...", A Nam có chút dở khóc dở cười, "Mẫu hậu người nói đi đâu vậy". Nàng vẫn quỳ không đứng lên.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi A Nam nói với ta ở Lưu Ly điện, mẫu hậu cũng biết,

trong hậu cung này, còn có cái gì có thể coi là bí mật? Như vậy xem ra

ta không thể nương tay với loại nô tài lắm lời được nữa rồi.

"Ở

hậu cung này, Sở Hiền phi coi như là người biết điều, Hoàng Thượng nay

sủng ái ngươi, ngươi nên tích phúc đi", mẫu hậu dùng nắp trà gạt lá trà

phía trên. Nhưng người cũng không uống, "Thục phi quen được chiều

chuộng, có khi làm điều gì quá phận, chỉ cần không động chạm vào các

ngươi, các ngươi cũng không cần tính toán chi li với nàng".

A Nam cuống quít cúi đầu, "Mẫu hậu..."

Mẫu hậu thở dài một hơi, "Ta rất sợ các ngươi tranh giành ở hậu cung. Thục

phi ở trong cung cũng có chút kiêu căng, hai người các ngươi cũng đừng

gây thêm chuyện nữa".

Lúc này, A Nam vừa vặn ngẩng đầu nhìn ta.

Hai chúng ta liếc mắt nhìn nhau một cái. Xem ra, còn có người khác nói

cho mẫu hậu chuyện của Phùng Yên Nhi.

Nhưng mẫu hậu lại lo lắng, nên không chịu nói cho chúng ta biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở

Trích Tinh Các của Phùng Yên Nhi.

"Tóm lại, Diệu nhi", mẫu hậu

nhìn ta, "Ngươi phải làm việc cho có quy củ, không thể để người khác nói ra nói vào. Phùng Thục phi bây giờ vẫn còn là người đứng đầu hậu cung,

lúc trước do chính ngươi ầm ỹ để nàng ngồi lên vị kia trí, nay mọi người đều nhìn chằm chằm vào đó".

"Dạ! Mẫu hậu".

"Về phần vi nương ta, về sau ta cũng sẽ xem như không nghe cũng không nói. Không lại gây thêm chuyện cho Hoàng Thượng!"

"Nương!", lại một lần nữa ta cảm thấy thập phần áy náy, chung quy mẫu hậu cùng là người hiểu rõ ta nhất.

Có lẽ ta thực sự không phải là một người tốt và nhẫn nại, sau khi rời khỏi cung của mẫu hậu, ta gấp gáp đi nhanh về Thừa Càn điện của mình.

Đáng thương cho A Nam, lảo đảo đi theo ta phía sau, nàng sợ té, càng sợ đuổi không kịp ta, lại không dám cao giọng, chỉ nhất thanh nhắc nhở ta,

"Kiềm chế, kiềm chế".

Ta không để ý tới nàng, việc này nàng không ngăn được ta. Tên thái giám lắm miệng trong cung của ta, mẫu hậu chỉ

nói đừng giết hắn, hôm nay ta đây sẽ không giết hắn, trước tiên ta đánh

hắn năm mươi đại bản. Về sau tìm một cái cớ giết hắn, còn không dễ dàng

sao?

A Nam thấy ta như vậy, chỉ thở dài một hơi, đi được nửa

đường thì nàng dừng lại, "Thiếp không đi theo Hoàng Thượng nữa đâu",

nàng nói.

Ý tứ kia là nàng muốn bo bo giữ mình, không muốn dính líu đến chuyện này.

Ta quay đầu nhìn nàng, "Nàng đến chỗ của Tiễn chiêu nghi ngồi đi. Nói chuyện với nàng ta một chút đi".

Khẩu khí của ta là mệnh lệnh. Ta nghĩ trong cung loạn cào cào lên như vậy,

Tiễn Bảo Bảo mỗi ngày đều đối phó với Phùng Yên Nhi, nói không chừng

cũng biết được chút gì đó.

A Nam tựa hồ có chút không tình

nguyện, lúc này sắc trời âm u, cảnh vật phía trước không thấy rõ lắm.

Nhưng thật ra ta có thể hiểu được, trời đã tối, nàng đang muốn về cung

để sưởi ấm, không muốn đi nghe ngóng tin tình báo cho ta. Nhưng nàng

cũng nên đi lại nhiều trong cung, đề phòng bị người lừa gạt, giấu giếm.

Ta vốn tưởng còn phải khuyên A Nam thêm vài câu nữa, nhưng vào lúc này,

tai của ta dường như nghe được tiếng ca. Tiếng ca kia truyền đến từ rất

xa, cũng không nghe rõ lắm. Trong lúc hoàng hôn này, lại nghe được âm

thanh như thế, dường như có chút quỷ dị phiêu miểu, ta chỉ nghe được một câu trong đó: "Hoàng tôn tử, yến trác tên..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...