Vì vậy khi nghe tin tôi muốn chia tay Chu Thành vài ngày trước, cô ấy vui đến mức không tả được.
“Loại rác rưởi như Chu Thành, nhắc đến thôi cũng thấy buồn nôn.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
“Còn con Hứa Niệm đó, cũng thật vô liêm sỉ, đã kết hôn rồi còn không rõ ràng với bạn trai người khác.
“Đôi nam nữ hư hỏng này nhanh chóng khóa chặt nhau đi, đừng ra ngoài hại người nữa.
“Tống Du, nói thật với cậu, chiêu này của cậu thật đúng lúc, giờ mọi người đều biết Chu Thành là loại người gì rồi, cũng có thể bịt miệng bố mẹ cậu.”
Tôi mỉm cười, đây mới chỉ là bắt đầu.
Vở kịch hay còn ở phía sau.
Tôi chờ xem họ tự nuốt lấy quả đắng.
Đang nói, Hứa Niệm gọi điện thoại đến.
Có lẽ thấy tôi mãi không trả lời, cô ta mất kiên nhẫn.
“Có phải Tống Du không? Chu Thành vì hành hiệp trượng nghĩa bị đánh trọng thương, hiện đang cấp cứu trong phòng cấp cứu, cô đến ngay.
“Anh ấy yếu như vậy, bên cạnh không có người chăm sóc không xong.”
Đầu dây bên kia, Hứa Niệm thúc giục tôi đến bệnh viện ngay.
Cô ta thật thông minh, trong lời nói đều tẩy trắng, không nhắc đến nguyên nhân Chu Thành nhập viện, sợ vạ lây.
Nếu không phải kiếp trước từng chứng kiến thủ đoạn của cô ta, sợ rằng không thể tưởng tượng được cô ta độc ác đến vậy.
Tôi cười lạnh: “Xin lỗi, có lẽ cô nhầm rồi, tôi và Chu Thành đã chia tay.
“Làm gì có đạo lý bạn trai cũ bị thương mà bắt bạn gái cũ đến chăm sóc, hơn nữa lại là bạn gái cũ bị bỏ rơi giữa tiệc đính hôn.”
Hứa Niệm nghe vậy liền sốt ruột: “Tống Du, sao cô vô tâm đến vậy? Chu Thành là hôn phu của cô, cô chăm sóc anh ấy không phải là chuyện đương nhiên sao?
“Có phải cô sợ Chu Thành tàn tật, sau này làm liên lụy cô? Anh ấy còn đang mong được cưới cô, cô còn là con người không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-phan-cong-tra-xanh-va-ke-vo-on/4.html.]
“Tôi không quan tâm cô có lý do gì, bây giờ cô phải đến bệnh viện ngay!”
Tôi bật cười trước vẻ mặt ngang ngược bóp méo sự thật của Hứa Niệm.
Chu Thành rõ ràng vì cứu cô ta mà trọng thương nhập viện, vậy mà cô ta vài câu đã đẩy hết mâu thuẫn về phía tôi.
Người được cứu là cô ta, giờ lại đạo đức giả bắt tôi làm osin.
“Hứa Niệm, cô cho rằng tôi không biết Chu Thành vì sao bị thương vào viện à? Cần tôi nói cho cô không, anh ấy vì cứu cô mà xảy ra chuyện?
“Sao, giờ cô không nhận nữa à?
“Lúc cần thì cô sai khiến Chu Thành, giờ người ta bị thương cô không quan tâm, lại ra lệnh cho bạn gái cũ đến chăm sóc, cô còn biết xấu hổ không?”
Hứa Niệm bị tôi vạch trần bộ mặt thật, lập tức tức giận.
Cô ta không giả vờ nữa, dành hết lời chửi rủa tôi, nói tôi vong ân bội nghĩa, còn chúc tôi c.h.ế.t không toàn thây.
Tôi không muốn tranh cãi với Hứa Niệm nữa, đợi cô ta chửi mệt mới cúp máy.
Đêm trọng sinh, tôi đã cài đặt điện thoại tự động lưu âm thanh cuộc gọi, để sau này có đủ chứng cứ vạch trần.
Sau cuộc điện thoại với Hứa Niệm, tôi không lúc nào rảnh rỗi.
Mỗi ngày đều chăm chỉ đóng vai người đáng thương bị tên khốn tổn thương sâu sắc.
Bị hôn phu bỏ rơi giữa tiệc đính hôn, suốt ngày trên mạng xã hội chửi tên khốn là chuyện bình thường.
Mất mặt trước người thân bạn bè, không muốn liên lạc với ai cũng hợp lý.
Vì vậy, bố mẹ và em trai tôi mãi một tuần sau tiệc đính hôn mới tìm được tôi.
Lúc này, tin tức Chu Thành vì ngăn chặn bạo hành mà tàn tật đã lên trang nhất các tờ báo lớn.
Tôi nhìn sự việc dần lan truyền.
Ban đầu có người quay được đoạn ngắn Chu Thành bảo vệ Hứa Niệm bị đánh.
--------------------------------------------------