“Tôi nói cho anh biết, từ khi anh bỏ tôi giữa tiệc đính hôn, chúng ta đã chấm hết.”
Tôi nói xong, không để ý đến sự phản đối của mọi người, quay người rời đi.
Bố mẹ tôi vội chạy theo, mẹ tôi túm lấy tay tôi, tức giận nói: “Tống Du, mẹ nói cho con biết, con nhất định phải chăm sóc Chu Thành."
“Con xem nhà họ Chu giàu có như vậy, Chu Thành lại trẻ trung có sự nghiệp, con tìm được người như vậy là may mắn mấy đời."
“Dù Chu Thành có chút sai sót, nhưng con phải biết nhẫn nhịn, đàn ông ai mà không phạm sai lầm."
“Hơn nữa, Chu Thành bị thương là vì cứu người, là việc tốt, con không thể vì chuyện nhỏ mà hủy hoại đại cục."
“Con nghĩ xem, nếu con chăm sóc Chu Thành chu đáo, nhà họ Chu sẽ không đối xử tốt với con sao? Sau này em trai con cũng có chỗ dựa.”
Tôi lạnh lùng rút tay lại: “Mẹ, nếu mẹ thích nhà họ Chu, vậy mẹ tự đi chăm sóc Chu Thành."
“Con không thiếu tiền, cũng không cần dựa vào nhà họ Chu."
“Còn em trai, con không có nghĩa vụ phải lo cho hắn cả đời."
“Nếu mẹ cứ ép con, đừng trách con không nhận mẹ là mẹ.”
Bố tôi nghe vậy tức giận, giơ tay định tát tôi: “Đồ con gái hư hỏng, mày dám nói vậy với mẹ mày? Bố mẹ nuôi mày lớn, mày dám không nghe lời?
“Mày nói cho bố biết, mày có chăm sóc Chu Thành hay không? Nếu mày không đồng ý, bố đánh c.h.ế.t mày ngay tại đây.”
Tôi tránh né, nhìn bố tôi đầy thất vọng: “Bố, trong mắt bố, con có phải là con gái không? Hay chỉ là công cụ kiếm tiền và đổi chác cho gia đình?"
“Bố có bao giờ nghĩ đến hạnh phúc của con không? Hay chỉ nghĩ đến lợi ích của mình?”
Bố tôi bị tôi chất vấn, mặt đỏ bừng, giận dữ nói: “Mày là con gái, lấy chồng tốt giúp đỡ gia đình là chuyện đương nhiên."
“Bố mẹ nuôi mày lớn, mày báo đáp là chuyện nên làm."
“Mày nói xem, nhà mình không giàu, nếu không nhờ nhà họ Chu, sau này em trai mày lấy vợ thế nào? Mua nhà thế nào?"
“Mày chỉ nghĩ đến bản thân, có nghĩ đến gia đình không? Có nghĩ đến em trai không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-phan-cong-tra-xanh-va-ke-vo-on/7.html.]
Tôi cười lạnh, quả nhiên, trong mắt họ, tôi chỉ là công cụ.
“Bố, con nói cho bố biết, con sẽ không chăm sóc Chu Thành, cũng sẽ không kết hôn với anh ta."
“Nếu bố mẹ cứ ép con, đừng trách con không nhận cha mẹ.”
Nói xong, tôi bỏ đi, không quay đầu lại.
Tôi biết, bố mẹ tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Quả nhiên, họ thấy không thể thuyết phục tôi, bắt đầu dùng mối quan hệ huyết thống để ép tôi.
Họ tìm đến công ty tôi, lớn tiếng nói tôi bất hiếu, không nghe lời bố mẹ.
Còn nói tôi thấy bạn trai tàn tật liền bỏ rơi, là đồ con gái hư hỏng.
Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Tôi không giải thích, trực tiếp gọi điện cho bảo vệ đuổi họ đi.
Sau đó, tôi đăng tải toàn bộ sự việc lên mạng, bao gồm cả đoạn ghi âm Hứa Niệm chửi rủa tôi.
Tôi còn @ cả Hứa Niệm và Chu Thành.
Bài đăng nhanh chóng được chú ý, dư luận lập tức thay đổi.
Mọi người mới biết, hóa ra Chu Thành không phải anh hùng cứu người, mà là vì bảo vệ người tình mà bị thương.
Còn Hứa Niệm, rõ ràng là tiểu tam, lại còn giả vờ nạn nhân.
Cư dân mạng bắt đầu tấn công Hứa Niệm và Chu Thành, nói họ là đôi nam nữ hư hỏng, xứng đáng bị trừng phạt.
Còn có người tố cáo Hứa Niệm thường xuyên đăng status mập mờ, rõ ràng là cố ý phá hoại quan hệ của người khác.
Áp lực dư luận khiến Hứa Niệm không dám lộ diện, Chu Thành cũng bị chỉ trích.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
Bố mẹ tôi thấy vậy, cũng không dám đến làm phiền tôi nữa.
Tôi cuối cùng có được sự yên tĩnh.
--------------------------------------------------