7.
【Aaa! Sợ c.h.ế.t mất!】
【Vãi chưởng, tôi đang xem phim kinh dị à?】
【Nói đến phim ma, tôi chỉ từng xem một bộ tên là “Bút Tiên Đại Chiến Sadako”.】
【Sadako không phải quỷ bản địa, sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?】
【Người ở trên, tầm nhìn của ông hạn hẹp quá rồi, chưa xem phim truyền hình chống Nhật “Sadako của nhân dân” à?】
【Đồng ý! Anh cũng không nhìn xem bọn Nhật lùn đối xử với Sadako thế nào, Sadako c.h.ế.t như thế nào, giúp đỡ Đại Hoa Hạ của chúng ta thì sao chứ?】
【Đúng! Phàm ai là bạn của Hoa Hạ ta, đều được đối xử tử tế!】
Tôi: “…”
Không ngờ tới, đối mặt với cảnh tượng thót tim như vậy, họ không những coi như phim kinh dị mà còn rảnh rỗi bàn luận về vấn đề Sadako “thuộc về ai”.
Tâm lý mạnh mẽ này thực sự khiến tôi cam bái hạ phong.
Bên kia, cuộc chiến giữa Sadako và Thực Mị Ma hoàn toàn dựa vào cận chiến, ngươi xé ta cắn, đánh nhau vui vẻ quên trời đất.
Thực Mị Ma tự biết mình không phải đối thủ của Sadako đang điên tiết, tìm thấy cơ hội liền chạy trốn.
Đến khi tôi phản ứng lại, trước mặt chỉ còn một người phụ nữ mặc váy trắng tóc tai bù xù.
Sadako nói:“Người dơ quá, tôi muốn đi tắm.”
Giọng cô ấy tuy lạnh lẽo, nhưng lại mang vẻ mềm mại, ngọt ngào đặc trưng của con gái Nhật.
Ngay lập tức đã nhận được thiện cảm của cư dân mạng.
【Vãi chưởng, không ngờ giọng tiểu thư Sadako lại hay đến thế!】
【Sadako lúc còn sống chắc không phải là diễn viên lồng tiếng đó chứ?】
【Có vẻ Sadako và streamer rất quen biết nhau.】
【Không biết có cơ hội nghe Sadako tiểu thư kể chuyện trước khi ngủ không.】
Tôi liếc mắt một cái, trong lòng cười khẩy, đúng là dám nghĩ thật.
“Tách!”
Tôi búng tay, căn phòng khách sạn đầy bừa bộn lập tức khôi phục nguyên trạng, tôi gọi điện đến quầy lễ tân, bảo họ gửi một bộ quần áo nữ đến đây.
Rồi sau đó, dẫn Sadako đi vào phòng tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-am/chuong-3.html.]
8.
Mái tóc dài đến mắt cá chân của Sadako, lúc này chỉ vừa vặn chạm eo.
Nhìn thấy bản thân trong gương, cô ấy lại gào thét giận dữ một tiếng, đ.ấ.m một cú vào gương, chiếc gương lập tức vỡ tan tành, một bức tường kiên cố ầm ầm đổ sập.
Chúng tôi và khách ở phòng bên cạnh không hề có vật che chắn, nhìn thấy rõ mồn một, cặp đôi trẻ trong phòng ngủ đối diện đang làm “chuyện ấy”.
Tiếng động lớn kinh hoàng này khiến người đàn ông xuất tinh sớm, hắn ta lăn một cái rồi bò dậy từ trên người cô gái, kinh ngạc nói:“Vãi chưởng, động đất à?”
Ngay lập tức hắn ta quay đầu nhìn thấy tôi và Sadako, nhanh chóng vơ chăn quấn lấy mình và cô gái, mắng chửi:“Hai đứa chúng mày có bệnh à, đồ biến thái!”
Sadako vốn dĩ đang trong trạng thái bạo nộ, giờ lại bị mắng, càng giận không kìm được, mái tóc từ từ bay lên, sắp biến thành những cây kim sắc nhọn đ.â.m về phía người đàn ông kia.
Tôi sợ cô ấy làm hại người vô tội, liền ôm lấy eo cô ấy, cưỡng chế đưa con quỷ ra khỏi phòng tắm, không tắm được nữa rồi.
Tôi còn phải bồi thường thiệt hại cho khách sạn, âm giới quy định, đến dương gian rồi thì phải tuân thủ quy tắc ở đây nếu không, khi về sẽ phải chịu hình phạt.
Haizz!
Vốn dĩ chỉ đơn thuần muốn đi nghỉ mát mà thôi, ai ngờ lại gặp phải chuyện này.
Bị bó buộc quá.
Thật phiền phức!
9.
Tôi thay cho Sadako bộ quần áo mà nhân viên phục vụ mang đến, lấy một chiếc kẹp càng cua kẹp mái tóc của cô ấy lại, để lộ khuôn mặt thanh tú của Sadako.
Cô ấy mặc quần áo con người rất không quen, cứ kéo vạt váy, miệng lẩm bẩm:
“Tôi muốn đi tắm, tôi muốn đi tắm…”
Chết tiệt!
Lại còn là một người bị bệnh sạch sẽ, có lẽ là do trước đây sống lâu trong giếng khô nên để lại di chứng, tôi kiên nhẫn dỗ dành cô ấy:“Thôi được rồi! Đợi tìm được chỗ ở, tôi sẽ cho cô đi tắm.”
Sadako được an ủi, cuối cùng cũng chịu yên tĩnh lại, tôi lấy Âm Dương Lệnh ra, bắt đầu kêu gọi người giúp.
Vốn định tùy tiện triệu hồi một con yêu ma quỷ quái nào đó để giải quyết vấn đề ăn ở, không ngờ người xuất hiện lại là Cửu Dương.
Anh ta nhìn thấy chúng tôi cả người tả tơi, lang thang đầu đường xó chợ, ngạc nhiên đến không thể tin được:“Tiểu Tửu Nhi?”
“Ừm, là tôi.”
Tôi ậm ừ một tiếng, thực sự không muốn Cửu Dương nhìn thấy tôi thê thảm như vậy. Dù sao tôi và anh ta cũng có quan hệ cạnh tranh, sao có thể để anh ta xem thường chứ?
Cửu Dương mím môi nhịn cười, đưa tôi đến chỗ Chu Tắc Gia, Chu Tắc Gia là người tiếp nhận của anh ta ở dương gian, bình thường khi đến nhân gian thực hiện nhiệm vụ, anh ta sẽ ở lại đây.
Tôi liếc mắt nhìn Chu Tắc Gia mặt đầy vẻ không cam lòng, suy nghĩ liệu mình có nên tìm một người tiếp nhận không, tôi dự cảm rằng trong một thời gian dài sắp tới, tôi sẽ phải làm việc ở nhân gian.
--------------------------------------------------