Vừa dứt lời, tôi đột nhiên ngửi thấy một mùi khai nồng nặc, ánh mắt nhìn xuống, chỉ thấy Chu Tắc Gia hai chân run như cầy sấy, chiếc quần khô ráo của hắn ta lúc này đã ướt sũng.
Tôi: “…”
“M*!”
Tôi thầm chửi thề một tiếng: “Thật không biết Sadako rốt cuộc nhìn trúng cái gì ở anh nữa. Không được thì đừng cố.”
Tôi đưa tay định giật lấy túi đồ ăn trên tay Chu Tắc Gia nhưng hắn ta lại nhảy tránh ra như thể bảo vệ thức ăn: “Cô có thể mắng tôi nhát gan, nhưng không thể nói tôi không được!”
Nói xong, hắn ta gập ngón tay gõ cửa.
“Cộc, cộc, cộc.”
Ba tiếng sau, bên trong truyền ra giọng nói lạnh lẽo của Thực Mị Ma: “Cái quái gì vậy?!”
Thực Mị Ma mạnh tay mở cửa, hắn cúi đầu nhìn thấy Chu Tắc Gia yếu ớt nhỏ bé đứng trước mặt mình, từ từ nheo mắt lại, dường như đang đánh giá xem con người này chui từ đâu ra.
Sadako hỏi nhỏ tôi: “Điện hạ, Thực Mị Ma sẽ không định ăn thịt anh ta chứ?”
Tôi: “Không đâu, xấu quá.”
Sadako: “…”
Quả nhiên, Thực Mị Ma không hề có hứng thú với hắn ta, dùng hai ngón tay kẹp lấy người định ném ra ngoài, Chu Tắc Gia vội vàng vẫy tay kêu lớn:
“Khoan! Khoan đã! Tôi đến giao đồ ăn cho ngài!”
19.
“Đồ ăn?”
Thực Mị Ma ngẩn ra một thoáng, Chu Tắc Gia gật đầu lia lịa như giã tỏi, vội vàng hấp tấp mở túi đồ ăn.
Trong nháy mắt, mùi thơm của cơm nắm bay ra, tôi đã dùng da của chính Thực Mị Ma thay thế lớp vỏ nếp, đồng thời thêm đủ loại gia vị, mùi thơm nức mũi.
Hắn không thể cưỡng lại được sự cám dỗ này, lỗ mũi to bằng nắm tay phập phồng, giật lấy cơm nắm rồi ném vào miệng.
Nhưng càng nhai càng thấy không ổn, miếng vỏ bọc cơm nắm kia nhai mãi không nát
Hắn đưa tay móc miếng vỏ ra khỏi miệng, nhìn thấy miếng vỏ xanh tím pha lẫn màu xanh kỳ dị, bỗng nhiên cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng lại không tài nào nhớ ra đã nhìn thấy ở đâu.
Tôi từ màn sương mù giăng kín trời chậm rãi bước đến, cười tủm tỉm hỏi hắn: “Ngon không? Da của chính ngươi đó.”
Thực Mị Ma ngẩn ra một thoáng, sau đó phản ứng lại, giận tím mặt:“Đáng chết, ngươi dám đùa giỡn ta!”
Hắn triệu hồi lưỡi hái, c.h.é.m xuống giữa không trung, trong nháy mắt, màn sương dưới lưỡi hái sắc bén của hắn nhanh chóng tản đi, và chúng tôi bị phơi bày dưới quỷ khí của hắn.
Tôi xách cổ áo Chu Tắc Gia nhảy lên mái nhà, đứng từ trên cao nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi thích ăn da đến vậy, sao không thử nếm da của chính mình?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-am/chuong-7.html.]
Dù sao thì nó cũng sẽ mọc lại thôi, cái này coi như tái chế phế phẩm, đỡ cho ngươi đi làm hại người khác.”
Lần trước Thực Mị Ma bị Sadako cắn bị thương, vết thương cũ chưa lành, hành động có chút chậm chạp.
Ở địa giới Âm phủ này, tôi hoàn toàn có thể không chút e dè ra tay với hắn, nhưng tôi còn phải đi cứu người, vì vậy tôi không ham chiến.
Khi Thực Mị Ma giơ lưỡi hái nhảy lên, tôi tiện tay ném Chu Tắc Gia ra làm bia đỡ đạn, hắn ta sợ đến mức mặt trắng bệch, mở miệng mắng chửi:
“Cửu Âm, cô độc phụ này! Hại người không ít!”
20.
Khi mắng tôi, hắn ta hai tay ôm đầu, thân người úp xuống, chiếc TV trên lưng phơi bày trong không khí.
Thật trùng hợp, Thực Mị Ma một đao c.h.é.m chiếc TV thành hai nửa.
“Chết tiệt, ai dám làm phiền giấc mộng đẹp của bà cô đây?!”
Nơi tạm trú của Sadako bị phá hủy, giấc mơ đẹp bị cắt ngang, cô ấy “vút” một cái từ màn hình chui ra.
Cô ấy lơ lửng giữa không trung, ánh mắt oán hận dò xét giữa một người và hai con quỷ chúng tôi.
Chu Tắc Gia đã lăn xuống đất, hắn ta điên cuồng lắc đầu, muốn khóc mà không ra nước mắt: “Vợ ơi, không phải anh.”
Khi nhìn sang tôi, tôi cũng vô tội nhún vai, vậy thì câu trả lời hiển nhiên rồi.
Biểu cảm của Sadako lập tức trở nên dữ tợn, mái tóc dài ngang eo của cô ấy dựng đứng lên, trong nháy mắt biến thành mũi tên b.ắ.n về phía Thực Mị Ma.
Mái tóc linh hoạt chui vào mắt, lỗ mũi, miệng và tai hắn, rồi khuấy động bên trong.
Tôi dường như nghe thấy tiếng ruột gan lộn xộn trong cơ thể Thực Mị Ma.
Hơi ghê tởm.
Về sau chắc phải dạy lại Sadako cách đánh nhau đúng đắn rồi, không thể lần nào cũng đơn giản thô bạo như thế.
Còn Chu Tắc Gia thì hoàn toàn không thể chịu nổi, hắn ta bật dậy như cá chép, lảo đảo bò dậy từ dưới đất rồi trốn vào góc, dựa vào bia mộ sứt mẻ mà nôn đến tối tăm mặt mũi.
Tôi thấy cục diện chiến trường ở đây đã rõ ràng, lóe người tiến vào nhà Thực Mị Ma.
Cảnh tượng trong nhà lại khiến tôi tim đập chân run, chỉ thấy trong phòng khách rộng rãi, buộc hai ba mươi sợi dây phơi quần áo, mỗi sợi dây đều phơi bốn năm tấm da người.
Ở những nơi mà tôi không biết, Thực Mị Ma rốt cuộc đã tàn sát bao nhiêu cô gái vô tội?
Trong góc, than lửa “tí tách” cháy.
Tôi nhìn qua, trên giá nướng có một tấm da, nướng giòn rụm thơm lừng, khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Ha!
Cũng giỏi nấu nướng ra phết.
--------------------------------------------------