Tiết Hầu gia lại nhìn sang Tiết Dục, thấy một bên mắt huynh ấy sưng phù, chỉ còn hở một khe nhỏ, trong lòng liền hiểu—ta và Tiết Dục đều đã dốc hết sức mình.
Hôm nay ta và mẫu thân bị đánh, trong lòng Tiết Hầu gia cũng dấy lên đôi phần áy náy.
Ông cảm thấy, chính vì đã không dẫn mẫu thân và ta đi cùng, mới khiến hai mẹ con ta gặp nạn.
Ông khẽ thở dài, cẩn thận lấy khăn lau vết m.á.u trên trán mẫu thân đang hôn mê.
Tiết Dục thấy vậy, khó nhọc chớp mắt ra hiệu với ta.
Thấy ta vẫn ngây ra không hiểu, huynh ấy sốt ruột kéo tay áo ta, ép ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Lạ thật, bên ngoài tối om, rõ ràng chẳng có lấy một ngôi sao.
“Trời ạ! Đào Đào ngốc! Bảo muội nhìn thì cứ nhìn đi chứ!”
…
Ba ngày sau, nhà họ Mạnh bị quan phủ xử tội, chịu một trận đ.á.n.h trượng thê thảm, không còn dám gây chuyện nữa.
Còn trong Tiết phủ, bốn người thì ba người mang thương tích, phòng của lão thái thái bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.
Bởi vì đại phu đều thường trú tại phòng lão thái thái, tiện cho việc chăm sóc ăn uống và điều chế thuốc.
Khi Đào Đào đang dưỡng thương, mẫu thân, tổ mẫu, ca ca và phụ thân thường đến trò chuyện cùng ta.
Tổ mẫu vuốt đầu ta, thì thầm nói nhỏ:
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Đào Đào đừng kể với ai nha, tổ mẫu cũng hối hận vì trước kia đã quá cay nghiệt, làm sai nhiều chuyện lắm.”
“Sau khi các con bị thương, lòng ta… thật ra cũng có chút vui mừng—vì có Dục nhi và Đào Đào ở bên bầu bạn, Hầu gia cũng thường xuyên đến thăm.”
Ca ca bẻ bánh đưa cho ta, ngó đông ngó tây rồi thì thầm bên tai:
“Đào Đào đừng kể với ai nhé, thật ra vết thương của ta khỏi từ lâu rồi, nhưng mỗi lần phụ thân đến ta lại giả vờ rên đau, như vậy người sẽ lo cho ta hơn.”
Phụ thân mới khẽ ho một tiếng, hạ thấp giọng:
“Đào Đào, con đừng nói với ai nhé, ta muốn hỏi… mẫu thân con là người thế nào? Nàng… đã phải chịu khổ nhiều lắm sao? Nàng đối với Dục nhi và với con, có phân biệt gì không?”
Mẫu thân ôm Đào Đào vào lòng, vô cùng để tâm đến suy nghĩ của ta:
“Đào Đào đừng kể với ai nhé, mẫu thân muốn hỏi… con thấy Tiết hầu gia là người thế nào? Con có thích ông ấy không? Dục nhi có còn bắt nạt Đào Đào không? Tổ mẫu có đối xử tốt với con không?”
Đào Đào đã giữ rất nhiều bí mật cho mọi người ở trong lòng, giữ lấy cũng thật là vất vả.
Ta thắc mắc lắm—tại sao lòng người và bí mật lại phải đưa cho Đào Đào giữ? Tại sao không nói ra?
Giống như miếng bánh đậu trắng trong túi gấm nhỏ của ta vậy, cứ để mãi không ăn… thì sẽ hỏng mất.
Đêm trừ tịch, là lúc cả nhà đoàn viên, mọi người quây quần một vòng quanh bàn.
Ngoài tiếng chén dĩa khua nhau và tiếng ca múa vang lên, cả nhà chỉ cúi đầu ăn cơm, chẳng ai mở miệng nói một lời, không khí ngượng ngùng đến lạ.
Tiết Dục ăn rất ngon, thấy ta chỉ lặng lẽ ôm bát ăn lấy lệ mấy miếng, liền ngạc nhiên hỏi:
“Đào Đào bệnh rồi à? Bình thường ăn khỏe như heo con mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-dao-co-gia-dinh-roi/chuong-8.html.]
Ta thật sự rất muốn ăn, nhưng trong lòng cất giữ quá nhiều bí mật thay cho mọi người—căng thẳng đến mức chẳng nuốt nổi một hạt cơm.
Món giò kho mật ngọt thơm ghê, quá đỗi hấp dẫn, ta nhìn mà nuốt nước miếng, trong lòng băn khoăn, dè dặt hỏi:
“Đào Đào muốn hỏi… chúng ta như vậy có tính là người một nhà không?”
Ca ca, mẫu thân, phụ thân và tổ mẫu đồng thanh đáp:
“Tất nhiên là người một nhà.”
“Người một nhà… thì có tính là người ngoài không? Có phải là thân nhân không?”
“Tất nhiên không phải người ngoài, tất nhiên là thân nhân rồi.”
Nghe vậy, ta thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Đã là người một nhà, thì Đào Đào nói ra cũng không xem là lỡ lời.
Từ ca ca đến tổ mẫu, ta chỉ từng người một:
“Vết thương ca ca đã khỏi rồi, nhưng huynh ấy muốn phụ thân ở bên cạnh nhiều hơn, chỉ là ngại không dám nói.”
“Trong lòng tổ mẫu rất hối hận chuyện khi xưa, muốn nói lời xin lỗi với phụ thân và Dục nhi, muốn cả nhà chúng ta sum vầy, đừng giận hờn nhau nữa.”
“Phụ thân yên tâm, mẫu thân của Đào Đào là người mẫu thân tốt nhất trên đời—người đã chịu qua biết bao khổ cực, nhưng không để Đào Đào phải chịu một phần khổ cực nào.”
“Nàng đối với ca ca và Đào Đào đều như nhau. Đào Đào từng bị đánh, thì ca ca nhất định cũng sẽ bị đ.á.n.h như thế.”
“Mẫu thân, Đào Đào rất thích ca ca, phụ thân và tổ mẫu, muốn được làm người một nhà với mọi người thật lâu thật lâu—năm nào cũng có thể cùng nhau ngồi ăn bữa cơm giao thừa đầm ấm thế này.”
Nói một hơi như trút đậu, ta thở phào nhẹ nhõm.
Gắp một miếng giò kho mật cho vào miệng, ăn thật ngon lành.
Chợt ngẩng đầu lên, ta phát hiện mọi người đều đỏ mặt, im lặng chẳng nói lời nào.
Sắc mặt ai nấy còn đỏ hơn cả miếng giò mật trong bát.
Yên ắng đến nỗi có thể nghe rõ tiếng mỡ nướng xèo xèo nơi góc bếp.
Cả nhà ai nấy đều ngượng ngùng, lặng lẽ gắp thức ăn vào bát ta, chẳng mấy chốc chất đầy thành một ngọn núi nhỏ.
Giống như vào ngày đưa ông Táo về trời, người ta dâng lên Táo Quân những món kẹo dẻo và bánh nếp—chỉ mong ngài ngậm miệng, đừng nói lời không hay.
“Đào Đào ăn từ từ, không cần vội.”
Không vội, thật không cần vội.
Món ngon có thể từ từ ăn, lời trong lòng cũng có thể từ từ nói, còn những nút thắt trong tim—cũng có thể từ từ tháo gỡ.
Dù pháo trúc vang lên xua đi năm cũ, thì mùa xuân tuy đến chậm nhưng vẫn đang từ từ bước tới.
Vạn nhà sáng đèn—năm mới thật đáng để chờ mong.
Một vầng trăng non, chiếu xuống cảnh đoàn viên trọn vẹn.
Hết.
--------------------------------------------------