Chị Xuân Trà cúi đầu không dám tiếp lời.
"Thôi, cô bảo người giặt sạch chiếc túi sách mà Dục nhi ném đi rồi phơi lên, kẻo nó tỉnh lại khóc lóc".
Những chuyện còn lại tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ các nữ đại phu vây quanh tôi, sờ trán và bắt mạch cho tôi, đút t.h.u.ố.c thang cho tôi uống.
Đến khi A Nương đến đón tôi, tôi đã ngủ dậy, ngay cả đầu cũng không còn đau nữa.
Trên người đắp chiếc áo lông cáo xám dày, trong lòng còn nhét một cái túi chườm nước nóng ấm áp.
Tôi ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy con mèo xám cao quý trên ghế, hóa ra là bà nội mới đang khoác áo lông cáo xám.
A Nương đau lòng ôm tôi, vội vàng sờ trán tôi, xác nhận tôi không sao mới hành lễ vấn an.
Biết được là do Tiết Dục trêu chọc, A Nương suy nghĩ một lát, không kiêu căng cũng không tự ti hỏi:
"Xin hỏi Lão phu nhân, Tiết tiểu công t.ử tôi có thể quản giáo được không?"
Lão thái thái từ từ đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu:
"Nàng đã vào phủ, coi như nửa người mẹ của nó, đương nhiên quản được".
Chị Xuân Trà định thu lại chiếc áo lông cáo xám đang đắp trên người tôi, Lão thái thái xua tay:
"Ngoài trời gió lớn, cứ để con bé đắp đi".
Tôi nằm trên vai A Nương, sờ chiếc áo lông cáo xám mềm mại trên người, cảm thấy trong lòng cũng mềm mại:
"Bà nội, ngày mai Đào Đào có thể đến thăm bà không?"
Bà nội lạnh mặt cau mày:
"Ta không thích trẻ con ồn ào, tốt nhất đừng đến".
...
Cúi đầu nhìn thấy ánh mắt mong chờ của tôi, bà nội lại dịu đi sắc mặt, ho khan nhẹ một tiếng một cách không tự nhiên:
"... Nếu nhất định phải đến, hãy đến sau khi ăn trưa, chỗ ta không có cơm cho trẻ con ăn, nếu bị đói thì ta không quản đâu".
Trên đường về, những ngôi sao thưa thớt treo trên trời, A Nương ôm chặt tôi trong lòng.
Tôi cảm nhận được tâm trạng của A Nương, cẩn thận hỏi:
"A Nương, người giận con sao?"
"A Nương không giận, chỉ là không muốn Đào Đào phải chịu ấm ức".
A Nương xoa tay tôi, nắm chặt trong lòng bàn tay:
"Lần sau ca ca bắt nạt Đào Đào, Đào Đào hãy nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.á.n.h lại.
"Cho dù A Nương dẫn Đào Đào ra ngoài sống, cũng không để Đào Đào phải chịu ấm ức".
Tôi lắc đầu, không cảm thấy ấm ức lắm:
"Ca ca không cố ý bắt nạt con đâu, vì cậu ấy chưa từng thấy túi sách, nên rất sợ.
Giống như mùa hè trước A Nương dẫn Đào Đào đi ăn 'Tô Sơn' (kem sữa), Tô Sơn bốc khói, Đào Đào còn tưởng là nóng, ai ngờ lại lạnh và ngọt, rất ngon."
"A Nương đừng lo lắng cho Đào Đào, lần sau Đào Đào gặp ca ca, sẽ bảo cậu ấy xin lỗi".
Khi tôi và A Nương nói chuyện, dưới lầu đài đứng một bóng người cô độc, im lặng nhìn chúng tôi rất lâu.
Tôi còn chưa kịp dụi mắt nhìn kỹ, cậu ấy đã lặng lẽ chạy đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, chị Xuân Trà đã mang chiếc túi sách đã giặt sạch đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dao-dao-vjlm/chuong-3.html.]
Tôi ăn trưa xong, ôm chiếc áo lông cáo xám, hào hứng đi trả lại cho bà nội.
Bà nội đang uống t.h.u.ố.c rất đắng, ngay cả mắt cũng không nâng lên, liên tục cau mày.
Tôi thấy trên bàn của bà nội trống trơn, ngoài t.h.u.ố.c ra không có gì khác.
Tôi vội vàng mở chiếc túi thơm nhỏ đầy ắp mà A Nương gói cho tôi, bày kẹo bánh ô mai lên đầy bàn :
"Bà nội, Đào Đào có kẹo bí đao, đậu vàng rang, bánh hoa táo, mật tam dạng, bà ăn điểm tâm thì sẽ không thấy đắng nữa".
Bà nội sững sờ, cau mày không vui lắm:
"Ta thấy mẹ con quá chiều chuộng con rồi, làm gì có người mẹ nào như thế?"
Tôi lắc đầu, vội vàng giải thích:
"Không phải, là ngày mai là sinh nhật Đào Đào, A Nương mới mua nhiều đồ ăn như vậy, cũng không cho Đào Đào ăn hết."
"Là Đào Đào nghĩ bà nội đang uống t.h.u.ố.c đắng, lại không biết bà nội thích ăn cái nào, nên mang hết đến".
...
"Ngày mai là sinh nhật con sao?"
Tôi gật đầu.
Vẻ mặt bà nội không tự nhiên, liền gọi chị Xuân Trà đến:
"Vào tủ của ta chọn một món làm quà sinh nhật cho con bé".
Chị Xuân Trà cầm chìa khóa cười nói:
"Đào Đào thật có phúc, phải biết rằng trong tủ của Lão thái thái còn nhiều bảo bối hơn cả Long cung Đông Hải, Đào Đào muốn gì?"
"Thật sao? Đào Đào muốn gì cũng được sao?"
"Đào Đào cứ nói đi, trên đời này không có bảo vật nào mà Lão thái thái không tìm thấy".
Bà nội hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo ngẩng cằm lên, dường như rất không thích vẻ tham lam chưa từng thấy đời của tôi.
Tôi chống cằm, mỉm cười nhìn bà nội, nghiêm túc ước:
"Bà nội đối tốt với Đào Đào, Đào Đào thích bà nội."
"Vậy món quà sinh nhật bảy tuổi của Đào Đào là muốn bà nội mau khỏe lại, sau này không phải uống t.h.u.ố.c đắng nữa".
Tay bà nội đang cầm hộp gấm khựng lại, đột nhiên thở dài cảm khái:
"Đứa bé này..."
Chị Xuân Trà khẽ nghiêng đầu, cười nhẹ:
"Nhị tiểu thư hiếu thảo hiểu chuyện, ngay cả Chu phu t.ử cũng khen Đào Đào chăm học".
Bà nội không phủ nhận Nhị tiểu thư trong lời chị Xuân Trà, chỉ buồn bã lắc đầu:
"Giá mà Dục nhi được một nửa như Đào Đào thì tốt biết mấy".
Việc tìm ca ca nhím Tiết Dục để cậu ấy xin lỗi tôi là một việc rất khó.
Tinhhadetmong
Mấy ngày nay cậu ấy luôn trốn tôi, dường như ngay cả sau gáy cũng mọc mắt.
Ngày Đông chí hôm đó tuyết rơi rất nhiều, Tiết Hầu gia từ phương Nam trở về.
Đặng ma ma chỉ huy các bà già khiêng hành lý từ xe ngựa xuống.
Bà nội mặc chiếc áo lông cáo xám dày, đứng dưới hành lang, nheo mắt nhìn kỹ khuôn mặt Tiết Hầu gia.
--------------------------------------------------