Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đặt Sinh Trụ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Làng tôi có một quy củ.

Sau khi trời tối, bất kỳ ai cũng không được phép đi lại trên cây cầu đá ở đầu làng.

Người ta đồn rằng từng có người c.h.ế.t trên cầu ấy, đêm đến người đó sẽ hiện hồn về đòi mạng.

Cho đến một ngày, tôi về nhà muộn và nhìn thấy người ba đã c.h.ế.t của tôi đứng trên cầu.

1

Hôm đó tôi đi chợ ở huyện nên về khá muộn.

Cây cầu đá ở đầu làng đã bị người ta chắn lại bằng hàng rào.

Làng tôi có một quy củ kỳ lạ là sau khi trời tối, cầu phải bị phong tỏa, cấm người qua.

Còn lý do là gì thì chẳng ai nói rõ cho tôi biết.

Có lần, tôi lén nghe mấy ông bà cụ bàn tán, họ nói rằng từng có người c.h.ế.t trên cầu, nên ban đêm người đó sẽ hiện về đòi mạng.

Thật ra tôi không mấy tin mấy chuyện đó, nhưng dân làng coi trọng lắm, tôi cũng không tiện phản đối.

Bây giờ đứng nhìn hàng rào phong tỏa cầu, tôi rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Tôi nhìn một vòng, xung quanh tối om, chẳng thấy bóng người hay xe cộ nào.

Làng tôi nằm ở nơi heo hút, ban đêm hầu như không có ai ra khỏi làng.

Điều đó có nghĩa là tối nay có thể tôi sẽ phải ngủ ngoài trời.

Không được, lỡ nửa đêm có thú dữ xuất hiện thì nguy.

Sau khi cân nhắc, tôi quyết định leo qua hàng rào về nhà.

Ngay lúc tôi chuẩn bị bước qua, từ phía bờ bên kia vọng tới một tiếng gọi đầy ngạc nhiên:

"Hứa Diễm?"

2

Tôi lập tức đứng yên tại chỗ, quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói.

Hóa ra là trưởng thôn.

Trưởng thôn thỉnh thoảng ra đầu làng đi dạo, cây cầu này cũng là do năm xưa ông ta bỏ tiền ra cho người xây.

Không ngờ hôm nay tôi lại đen đủi gặp phải ông ta.

Tôi hơi bối rối đáp: "Là cháu."

Trưởng thôn nhìn tôi, ánh mắt đầy ý tứ.

"Hôm nay về trễ nhỉ."

Tôi lùi lại hai bước, lúng túng xoắn tay.

"Có việc chậm, nên cháu không để ý giờ."

Trưởng thôn gật đầu, nói vài câu xã giao rồi đi.

Nhìn bóng ông ta khuất dần, tôi không kìm được mà thầm c.h.ử.i vài câu.

Quy củ không được qua cầu khi trời tối chính là do trưởng thôn đặt ra.

Giờ bị ông ta bắt gặp, chắc chắn ngày mai ông ta sẽ sai người để ý tôi kỹ hơn.

Chậc… xem ra tối nay tôi không thể về nhà được rồi.

3

Tôi nhìn quanh, kiếm một chỗ tương đối sạch sẽ rồi ngồi xuống.

Đêm hơi lạnh, tôi kéo chặt áo khoác, dựa vào thân cây.

Không biết qua bao lâu, tôi đang nửa ngủ nửa mê, thì nghe có người gọi tên mình.

Lúc đầu tôi tưởng mình bị ảo giác, nhưng tiếng gọi kia không hề mất đi.

"Diễm Diễm."

Tiếng gọi vang lên một lần nữa, tôi liền mở mắt.

Tôi vô thức quan sát bốn phía, chẳng có ai cả, chỉ có lá cây bị gió thổi rì rào.

Tôi lẩm bẩm: "Chẳng lẽ gặp ma rồi sao?"

Suy nghĩ đó làm tim tôi thắt lại.

"Diễm Diễm."

Tôi vội ngẩng đầu… giây kế tiếp tôi sững người tại chỗ.

4

"Ba?!"

Người đàn ông trung niên đứng trên cầu, mặc chiếc áo polo cũ kỹ, trông gần như giống hệt ba tôi.

Không đúng.

Tôi lắc mạnh đầu, cố khiến bản thân tỉnh táo lại.

Ba tôi đã c.h.ế.t được bảy năm rồi.

"Ông rốt cuộc là ai?"

Người đàn ông không trả lời, chỉ giơ tay vẫy, ý bảo tôi đi lại gần hơn.

Khi tôi nhìn rõ vết sẹo nhạt trên trán ông ấy…

Tôi không kìm được, giọng run rẩy: "Ba..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dat-sinh-tru/chuong-1.html.]

Tôi nhớ rất rõ, vết sẹo trên trán ba là do tôi lúc nhỏ vô tình làm ông ấy bị thương.

Vì chuyện đó, tôi đã áy náy suốt một thời gian dài.

Ba tôi mỉm cười, hai bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Hơi ấm xuất hiện bất ngờ đó khiến mắt tôi cay xè, suýt bật khóc.

Tôi muốn hỏi ông ấy, những năm qua ông ấy đi đâu? Vì sao không trở về?

Và… ông ấy có biết mẹ tôi cũng đã c.h.ế.t rồi không?

Nhưng chưa kịp mở miệng, gương mặt người đàn ông bỗng trở nên dữ tợn.

Khuôn mặt quen thuộc của ba tôi dần chuyển sang tím bầm, ông ấy đau đớn bóp chặt lấy cổ mình.

Tôi hoảng hốt: "Ba, ba bị sao vậy?!"

Nhưng bàn tay tôi xuyên thẳng qua cơ thể ba, ý thức của tôi cũng bắt đầu mơ hồ dần đi.

5

Ngày hôm sau.

Đầu tôi nặng như chì, bị ai đó lay mạnh khiến tôi tỉnh dậy.

Tôi yếu ớt mở mắt, thấy mấy người dân trong thôn, đều là gương mặt quen thuộc, đang đứng vây quanh tôi.

Tôi dụi mắt, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

Trưởng thôn ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm với tôi, gương mặt lo lắng thấy rõ.

"Ôi trời, cuối cùng cũng tỉnh. Cháu ngủ mê như c.h.ế.t, chú tưởng cháu xảy ra chuyện rồi."

Một người dân bên cạnh chen vào: "Đúng đó, sáng nay tôi ra tháo hàng rào, thì thấy cháu nằm ngủ dưới gốc cây này, gọi thế nào cũng không tỉnh."

"Dưới gốc cây?"

Tôi kinh ngạc nhìn quanh.

Tôi nhớ tối qua tôi nhìn thấy ba trên cầu, rồi tôi đi qua đó.

Đi qua rồi… sau đó thì sao?

"Khụ"

Một cơn đau nhói xé toang đầu tôi.

Trưởng thôn thấy vậy, lập tức hỏi: "Sao thế?"

Tôi yếu ớt lắc đầu: "Không sao, chỉ thấy hơi khó chịu thôi ạ."

Trưởng thôn gọi một người dân đứng gần: "Chắc là bị lạnh cả đêm. Đưa nó về đi. Lần sau đừng về muộn như vậy nữa."

"Vâng."

6

Về đến nhà, tôi nghiêm túc kéo bà nội sang một góc, hỏi:

"Ba cháu năm đó thật sự là bị rơi xuống núi c.h.ế.t ạ?"

Bảy năm trước, có người trong làng chạy đến báo rằng ba tôi trượt chân ngã xuống sườn núi phía sau, mất tích.

Sau đó toàn bộ dân làng cùng đi tìm.

Tìm suốt bảy ngày bảy đêm, nhưng không thấy thi thể.

Cuối cùng, trưởng thôn nhặt được chiếc áo dính m.á.u của ba tôi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Mọi người suy đoán rằng t.h.i t.h.ể ba tôi có lẽ đã bị thú dữ ăn mất.

Mẹ tôi không tin, một mực nói rằng ba tôi chưa c.h.ế.t.

Thời gian đó, mẹ thường một mình vào núi tìm ba, nói rằng: “Sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác".

Đúng hôm ấy lại đổ một trận mưa lớn.

Mẹ tôi trượt chân, y như ba tôi, cũng rơi xuống núi.

Khi mọi người phát hiện thì t.h.i t.h.ể mẹ đã lạnh ngắt.

Từ ngày đó, tôi sống cùng ông bà nội.

Lớn lên một chút, bạn bè đồng trang lứa đều lên thành phố học hoặc đi làm.

Còn tôi vì phải chăm ông bà, nên vẫn ở lại trong thôn.

7

Nghe tôi hỏi như vậy, bà nội vô cùng ngạc nhiên.

"Sao tự nhiên lại hỏi chuyện đó?"

Tôi nghiêm mặt, do dự một lúc rồi kể toàn bộ chuyện tối qua cho bà nghe.

Bà nghe xong thì không xem là chuyện gì nghiêm trọng, chỉ cười, đưa tay xoa đầu tôi:

"Có khi là do cháu nằm mơ phải không?"

"Nhưng..."

"Đừng nghĩ linh tinh. Bà thỉnh thoảng cũng mơ thấy A Sinh mà."

A Sinh là tên lúc nhỏ của ba tôi.

Nhắc đến ba, khóe mắt bà hơi ươn ướt.

Thấy bà như vậy, tôi cũng không tiện tiếp tục chủ đề này, đành đổi sang chuyện khác để đ.á.n.h lạc hướng bà.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đặt Sinh Trụ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...