Trưởng thôn còn cố cãi: "Các ông nhận tin từ ai? Có chứng cứ nào chứng minh tôi liên quan không?"
Cảnh sát nghiêm giọng: "Điều này chúng tôi cần giữ bí mật."
"Không có nhân chứng, không có chứng cứ, sao lại nói tôi g.i.ế.c người? Trừ khi các ông đưa người báo tin ra đối chất với tôi."
Nói xong, trưởng thôn nằm vật ra đất, ra vẻ “các ông làm gì tôi được”.
27
Tôi tiến lên hai bước thì bị bà nội kéo lại.
Bà hỏi nhỏ: "Cháu định làm gì?"
Tôi vỗ nhẹ tay bà, mỉm cười: "Bà nội, chúng ta sắp gặp ba rồi."
Đôi mắt bà nội mở to, mặt đầy sửng sốt.
Rồi tôi nhón chân, giơ tay, hét to: "Là cháu báo án."
Mọi người đồng loạt quay lại, tự nhiên nhường ra một lối đi.
Trưởng thôn giận dữ, chỉ tay vào tôi hét: "Cút về, mày làm gì lộn xộn vậy?!"
Tôi chậm rãi tiến lên, gật đầu với cảnh sát.
Viên cảnh sát nhướng mày: "Hứa Diễm?"
Tôi gật đầu: "Đúng, bảy năm trước, Lưu Kiến Quân để tiếp tục làm trưởng thôn đã bỏ tiền xây một cây cầu đá. Nhưng khi công trình gần xong, một trong các trụ cầu mãi không dựng lên được. Tiền đổ vào ngày càng nhiều nhưng không có kết quả, Lưu Kiến Quân đành phải mời thầy pháp đến làm lễ."
Tôi dừng lại, liếc trưởng thôn, thấy mặt ông ta tái mét, các cán bộ bên cạnh cũng y hệt.
"Thầy pháp nói là phong thủy có vấn đề, phải 'đặt sinh trụ'."
Viên cảnh sát không hiểu: "Đặt sinh trụ là gì?"
28
Tôi giải thích: "Đặt sinh trụ nghĩa là lấy người sống làm tế phẩm, trộn người đó vào bê tông. Như vậy trụ cầu mới đứng được. Năm đó, Hứa A Sinh vì mưu sinh nên vào đội thi công làm việc, không ngờ lại bị họ chọn làm vật hiến tế, đẩy vào trụ móng, còn sống sờ sờ mà bị chôn trong bê tông."
Nói đến đây, cổ họng tôi nghẹn lại.
Phía sau có người dân thất thanh: "Hứa A Sinh… chẳng phải là ba của Diễm Diễm sao?"
Bà nội đột nhiên lao từ phía sau lên, mắt đỏ hoe, hai tay run rẩy nắm chặt lấy tôi.
"Diễm Diễm… cháu nói thật chứ?"
Tôi bật khóc: "Thật đó bà, ba cháu là bị họ hại c.h.ế.t."
Bà nội cố kìm đau đớn, cúi đầu tìm thứ gì đó.
Bà chộp lấy một hòn đá, lao thẳng về phía trưởng thôn.
"Đồ súc sinh! Mày dám dùng cách độc ác này hại c.h.ế.t con tao!"
Những cảnh sát gần đó phản ứng nhanh, ôm bà lại để khuyên can: "Đừng kích động!"
Bà vùng vẫy một hồi, sức cạn, liền ném thẳng hòn đá về phía trưởng thôn.
Ông ta tránh không kịp, trán lập tức bật máu.
29
Viên cảnh sát chứng kiến tất cả, chỉ biết thở dài.
Ông ấy ra lệnh: "Tiến hành tháo dỡ ngay."
Đội thi công mặc kệ sự cản trở yếu ớt của mấy người trưởng thôn, kiên quyết bắt tay vào phá cầu.
Phần trụ cầu không thể dùng máy móc lớn vì có khả năng làm hỏng thi thể, nên chỉ có thể thủ công, thật cẩn thận mà tách từng lớp.
Trưởng thôn và mấy cán bộ mặt xám như tro, ngồi bệt xuống đất như đã chấp nhận kết cục.
Không biết qua bao lâu, trời dần tối lại, thì có người trong đội thi công hét lên:
"Trong này… thật sự có người!"
Ngay lập tức, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía đó.
Vài cảnh sát chạy lên.
Ngay phần trụ gần nhất, lộ ra một đoạn xương trắng, nhìn qua là xương tay người.
Dù chưa phá hết, chỉ cần nhìn phần xương trơ ra đó cũng đủ chứng minh nơi này từng chôn một mạng người.
Cảnh sát lo đội thi công không chuyên, sợ làm hỏng thi thể.
Ông ấy ra lệnh đưa toàn bộ dụng cụ về trước, chờ đội chuyên nghiệp đến xử lý.
Còn trưởng thôn và nhóm cán bộ, bị coi là nghi phạm, đều bị áp giải đi.
30
Tối hôm đó, ông bà nội ngồi bên bàn ăn, ai cũng im lặng.
Bà đặt đũa xuống, nghiêm giọng hỏi: "Ai đã nói cho cháu biết chuyện này?"
Bà nghĩ hẳn là có ai đó kể cho tôi nghe chuyện năm xưa, chứ không thì tôi đâu đợi đến bảy năm sau mới tố giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dat-sinh-tru/chuong-5-het.html.]
Tôi nói: "Bà còn nhớ hôm trước cháu nói cháu gặp ba không?"
Bà nội khựng lại, kích động: "Ý cháu là… cháu thật sự thấy ba cháu?"
Ông nội ngồi bên cạnh hoàn toàn không hiểu gì: "Hai bà cháu nói cái gì vậy?"
Bà nội thở dài, kể lại chuyện tôi gặp ba cho ông nghe.
Một hồi lâu sau, ông nội cúi đầu, giọng nhỏ đi: "Nếu lúc đó tôi không để nó vào đội thi công thì đã chẳng xảy ra chuyện…"
Năm đó đội thi công thiếu người, ông nội bảo ba tôi đi thử việc để đỡ đần chi phí gia đình.
Bà nội an ủi: "Ai mà biết được cơ chứ. Không phải lỗi của ông…"
Rồi bà lại hỏi: "Thế còn lão Thất c.h.ế.t thế nào?"
Nói đến lão Thất, tôi lặng người một chút, ký ức lập tức kéo về.
Đêm hôm đó ngủ ngoài trời, tôi thật sự đã gặp ba.
Ba nói pháp thuật của lão Thất không đủ mạnh, vì vậy ông ta không thể hoàn toàn trấn áp được linh hồn ba.
Nghe hết những gì ba trải qua năm ấy, tôi giận đến run người.
Thì ra chính bọn trưởng thôn đã hại nhà tôi tan nát.
Từ hôm đó, trong lòng tôi đã âm thầm nghĩ cách báo thù.
31
Làng chúng tôi ở vùng hẻo lánh, nhưng nông sản lại trồng được tốt hơn nơi khác, nên nhiều chủ doanh nghiệp đến thuê đất.
Thông thường những vụ này đều do trưởng thôn đứng ra đàm phán, nhưng giá cả mỗi lần thương lượng chẳng bao giờ lý tưởng.
Nghe nói trưởng thôn đã lén thu nửa số lợi nhuận.
Lưu Doanh Doanh bị trưởng thôn dùng tiền gửi vào một trường quý tộc ở thành phố.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Cô ấy thường than phiền với tôi, nói các bạn cùng lớp xem cô như máy ATM, lúc nào cũng bắt cô mời nọ mời kia.
Chuyện đó còn chưa hết, họ còn lén cười nhạo cô ấy là đứa “quê mùa” từ làng ra.
Thời gian dài, Lưu Doanh Doanh đã quen dùng tiền để nịnh nọt họ.
Chuyến đi sinh nhật lần này cũng chỉ là cái cớ để cô ấy mời họ hát hò.
Đêm hôm đó, bóng đen tôi nhìn thấy khi quay về, thực ra là ba tôi.
Ông ấy đã khiến Lưu Doanh Doanh trở nên ngớ ngẩn, và trưởng thôn buộc phải mời Lão Thất ra xử lý.
Lúc đó, tôi ra ngoài vốn chỉ định phá hủy bàn cúng, tuyệt đối không để ba tôi tiếp tục bị trấn áp.
Ai ngờ, vừa làm xong việc là bị Lão Thất phát hiện.
Ông ta hốt hoảng, định bắt tôi, còn mắng tôi là “con nhóc mất dạy”.
Ba tôi, trong lúc nguy cấp, xuất hiện cứu tôi.
Lão Thất thấy vậy, không kịp trở tay, té sấp xuống đất mà c.h.ế.t vì sợ hãi.
32
Lúc đó tôi chỉ thấy thỏa lòng, trực tiếp nhặt hòn đá Thái Sơn đặt lên tim ông ta.
Để đảm bảo không còn sai sót, tôi tận mắt thấy ông ta trút hơi thở cuối cùng rồi mới rời đi.
Tất nhiên tôi không thể kể chuyện này với ông bà nội.
Tôi chỉ mím môi nói: "Đêm đó ông ta thấy ba cháu, sợ quá mà c.h.ế.t luôn."
Bà nội không suy nghĩ gì nhiều, chỉ thấy thỏa lòng: "Đúng rồi, sống đầy tội lỗi thì phải trả giá."
Ông nội liếc tôi một cái, rồi quay đi, không nói gì.
Vài ngày sau, kết quả so sánh DNA từ t.h.i t.h.ể ra, đúng là ba tôi.
Nhưng trưởng thôn c.ắ.n răng không chịu nhận là mình g.i.ế.c người, ngược lại mấy cán bộ lại khai thẳng ra tội của ông ta.
Rõ ràng kẻ chủ mưu là trưởng thôn, họ chỉ phạm tội che giấu, lại tự giác nhận tội nên có thể nhẹ hình phạt.
Khi chúng tôi đến nhận thi thể, bà nội khóc rất thảm, thậm chí không dám vén vải che.
Ông nội không khóc, nhưng nước mắt cứ lăn trong khóe mắt.
Ngón tay run rẩy, ông chậm rãi vén tấm vải trắng.
Sau nhiều năm, t.h.i t.h.ể ba tôi đã phân hủy gần hết, chỉ còn xương và răng cùng một số mô cứng.
Chúng tôi nén đau thương mang về, chôn cạnh mộ mẹ.
Ngày đó mẹ tôi đi sớm về muộn, luôn không từ bỏ việc tìm kiếm ba.
Tôi nghẹn ngào: "Mẹ, cuối cùng mẹ cũng có thể yên nghỉ rồi."
Đúng vậy, bảy năm trôi qua, mẹ cuối cùng cũng đã tìm thấy ba.
(Hết)
--------------------------------------------------