Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đặt Sinh Trụ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

20

Nhưng nghĩ đến cảm giác của mọi người, trưởng thôn cuối cùng cũng giải tán nhóm hát.

Đêm đó, mọi người lần đầu sau nhiều ngày mới được ngủ ngon.

Sau đó, trưởng thôn quyết định đưa Lưu Doanh Doanh đến bệnh viện, thuê hộ lý chăm sóc.

Khi ông ta sắp xếp xong mọi việc, trở về thôn, một dân làng hớt hải chạy tới, kéo ông ta ra ngoài:

"Có… có người muốn phá cầu!"

"Cái gì?!"

Trưởng thôn nghe xong lập tức giật tay ra, lao thẳng về phía cầu.

Tôi đứng trong đám đông, nhìn trưởng thôn vội vàng tiến tới.

Bên cầu có vài người mặc đồng phục, đang chỉ tay tính toán trước trụ cầu.

Mặt trưởng thôn tái mét.

Một vài dân làng tinh mắt, thấy ông ta liền hô to:

"Trưởng thôn! Nhanh lên, họ muốn phá cầu!"

Nghe tiếng, mấy người công nhân quay lại. Một áp lực nặng nề bỗng tràn vào không gian.

Trưởng thôn nuốt nước bọt, bước chân chậm rãi tiến tới:

"Xin hỏi… tình hình này là sao?"

21

Giọng trưởng thôn run nhẹ, khó nhận ra: "Xin hỏi, chuyện gì xảy ra vậy?"

Người đứng gần nhất nhìn ông ta, nghiêm giọng đáp:

"Chúng tôi nhận được tin báo ẩn danh, cây cầu này đang tiềm ẩn nguy cơ nghiêm trọng."

"Làm gì có chuyện đó?" Trưởng thôn kéo dài cổ, tỏ vẻ thách thức.

Những người công nhân không để ý, tiếp tục:

"Qua kiểm tra sơ bộ, trụ cầu đã xuất hiện vết nứt nghiêm trọng, thực sự nguy hiểm."

"Các người nói nhảm! Nứt gì chứ, chỉ vài vết nhỏ thôi, tôi sẽ cho người sửa lại là xong."

"Vớ vẩn!" Một người khác quát lớn.

Ông ấy chỉ vào vết nứt: "Đây mà là mấy vết nhỏ à?"

Trưởng thôn nhìn theo, kinh ngạc: "Sao có thể thế được?"

Ông ta bước tới kiểm tra, những vết nứt còn nghiêm trọng hơn trước, khe nứt rộng gần bằng ba ngón tay.

Người công nhân lấy bút ghi chép lên sổ: "Thời gian này, nếu không cần thiết, đừng đi lại trên cầu. Chúng tôi sẽ sắp xếp người đến tháo dỡ sớm."

"Không được!"

Trưởng thôn phản ứng như con mèo bị dẫm đuôi.

Nhưng có lẽ nhận ra mình phản ứng quá thái quá, ông ta hít một hơi, cố ý nâng giọng:

"Cầu không được tháo dỡ, nếu tháo dỡ, sau này đi lại rất bất tiện."

Dân làng nghe vậy cũng phản đối:

"Trưởng thôn nói đúng, không được tháo dỡ, tháo dỡ rồi chúng tôi đi ra khỏi thôn như thế nào?"

"Đúng, con sông này cũng khá sâu."

"Chỉ vài vết nứt thôi mà, không cần tháo dỡ đâu nhỉ?"

22

Nghe thấy nhiều người bênh mình, lưng trưởng thôn tự nhiên thẳng ra.

Những công nhân từng đề nghị tháo cầu ra hiệu cho mọi người im lặng:

"Chúng tôi hiểu những gì các anh chị nói, nhưng cầu đang tiềm ẩn nguy cơ rất lớn, việc tháo dỡ là bắt buộc. Chúng tôi sẽ hỗ trợ xin kinh phí, khi hoàn tất sẽ xây lại một cây cầu mới miễn phí, nên mọi người không cần quá lo lắng."

Nghe vậy, tiếng phản đối cũng dần lắng xuống.

"Thế thì tháo dỡ đi, tôi cũng chịu hết nổi cây cầu nguy hiểm này rồi."

"Cầu nguy hiểm?" - Một công nhân thắc mắc.

Trưởng thôn quay lại, liếc mắt đầy tức giận về phía người dân vừa nói.

Người đó biết mình lỡ lời, cúi đầu đứng một bên, không dám nói gì.

Trưởng thôn khẽ cười khẩy: "Ha ha, cậu ta từng té hai lần trên cầu này thôi, nói cầu nguy hiểm là cậu ta nói bừa đấy."

Nhóm công nhân cũng không để ý, gật đầu rồi nhắc thêm vài câu:

"Được rồi, chúng tôi sẽ về báo cáo và lên phương án. Thời gian này, các anh chị cố gắng không đứng lại trên cầu."

"Được, được." - Trưởng thôn gật đầu đáp lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dat-sinh-tru/chuong-4.html.]

23

Khi xe công nhân dần khuất khỏi tầm mắt, trưởng thôn hơi tức giận, liền túm lấy một người dân gần đó.

Ông ta chỉ vào các vết nứt, hét to: "Chuyện này rốt cuộc là sao?"

Tôi sống đến giờ, lần đầu thấy trưởng thôn tức giận dữ vậy.

Người dân hoảng hốt lắc đầu: "Tôi… tôi không biết."

Nhận được câu trả lời phủ định, trưởng thôn liếc nhìn đám đông.

Tôi lùi vài bước, cố ẩn mình trong người dân.

Rất lâu sau, ông ta mới thả tay ra, giọng hơi bất lực: "Thôi được rồi."

Khoảng một tuần sau, phía trên cử người xuống, kèm theo vài cần cẩu và máy phá đá.

Cảnh tượng này lập tức thu hút dân làng, cổng làng đông nghẹt người.

Người phía trước lùi lại, người phía sau lại chen lên muốn xem rõ hơn.

Bờ sông trong một lúc bỗng trở nên hỗn loạn.

Cuối cùng, công nhân phải phân khu, dựng cảnh báo an toàn.

Một người đội mũ bảo hộ cầm loa hô:

"Ai nấy lùi ra xa, không được xâm nhập khu vực vàng!"

24

Nhóm công nhân đưa giấy phép và hồ sơ phê duyệt cho trưởng thôn cùng vài cán bộ:

"Đây là hồ sơ phê duyệt. Nếu không có vấn đề gì, chúng tôi sẽ tiến hành tháo dỡ cầu."

Trưởng thôn và các cán bộ lật hồ sơ, cúi đầu im lặng.

Nhóm công nhân tưởng họ đồng ý, bèn chỉ huy đội thi công chuẩn bị tháo dỡ.

"Đợi đã." Giọng trưởng thôn hơi khàn.

Ông ta đưa hồ sơ lại cho công nhân: "Tôi không đồng ý tháo dỡ cầu."

Nhóm công nhân ngạc nhiên nhìn các cán bộ bên cạnh, thấy họ đồng lòng im lặng, đoán là họ lo việc đi lại của dân.

Người công nhân giải thích kiên nhẫn: "Khi tháo dỡ cầu, chúng tôi sẽ dựng cầu tạm gần đó để thuận tiện đi lại, không cần lo."

Trưởng thôn lắc đầu: "Chúng tôi không cần. Muốn tháo dỡ, chúng tôi tự làm. Các người về đi."

Nói xong, vài cán bộ đẩy nhẹ công nhân, ý đồ đuổi họ đi.

25

Bỗng nhiên, một loạt còi báo động vang lên, mọi người đều sững sờ.

Không xa, vài chiếc xe cảnh sát tiến tới, bốn năm người mặc đồng phục từ xe bước xuống.

Tôi bất giác cảm thấy hồi hộp, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.

Viên cảnh sát đứng đầu quét mắt một vòng, hỏi: "Chuyện gì đang xảy ra ở đây?"

Nhóm công nhân hơi bối rối nhưng vẫn tiến lên giải thích tình hình.

Viên cảnh sát gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua trưởng thôn: "Ông là trưởng thôn của làng này à?"

Trưởng thôn chững lại một giây, rồi lí nhí trả lời: "V-vâng, tôi là."

Cảnh sát giơ thẻ, nghiêm giọng: "Chúng tôi nhận được tin báo, Lưu Kiến Quân, Vương Thời, Lý Dận, Thôi Kiến Thụ, bốn người các anh bị nghi ngờ liên quan đến vụ án mạng. Chúng tôi đến đây để làm rõ."

"Cái gì?!" - Mấy người nghe xong hét lên không tin nổi.

Đám đông xôn xao, bàn tán xôn xao.

Trưởng thôn lau mồ hôi trán, lo lắng: "Chuyện này không thể nói bừa được, chúng tôi g.i.ế.c ai cơ chứ?"

Viên cảnh sát khinh bỉ hừ một tiếng, chỉ về phía trụ cầu không xa: "Có lẽ… khi tháo dỡ cầu xong, ông sẽ hiểu."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

26

Nói xong, cảnh sát ra hiệu cho nhóm công nhân chỉ huy đội tháo cầu bắt đầu phá.

"Đợi đã!" - Trưởng thôn hoảng hốt, giọng khàn đi.

Ông ta vội tiến lên, dùng thân mình chắn trước: "Không được tháo dỡ!"

Hành động này càng khiến cảnh sát nghi ngờ.

Cảnh sát chăm chú quan sát nét mặt trưởng thôn: "Tại sao không được tháo dỡ?"

Trưởng thôn lắp bắp nửa ngày, cuối cùng mới thốt ra: "Cây cầu này do tôi bỏ tiền xây, các ông không thể muốn tháo là tháo."

Nhóm công nhân kịp thời chen vào: "Chúng tôi đã có giấy phép, không cần sự đồng ý của ông."

Trưởng thôn cứng cổ: "Vẫn không được!"

Cảnh sát, với kinh nghiệm nhiều năm, nhìn là biết có vấn đề: "Tại sao không được?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đặt Sinh Trụ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...