Khi tỉnh lại, ta đã trở về phòng của mình.
Lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ta vội vàng kiểm tra y phục, thấy phẳng phiu gọn gàng, chắc hẳn chưa bị ai cởi ra.
Ta vội hỏi Thúy Lục: “Ai đưa ta về vậy?”
Thúy Lục ngờ vực nhìn ta:
“Tiểu thư, người nói gì vậy? Người có đi đâu đâu.”
Phải không?
Thúy Lục chưa bao giờ lừa ta.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Vậy nên sự nghi ngờ trong lòng ta càng lớn, thậm chí còn dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng.
Lẽ nào tất cả chỉ là một giấc mộng?
Nếu đó không phải là mộng, thì vị giải mộng sư kia chắc chắn đã làm chuyện táng tận lương tâm với ta rồi.
Ta chợt nghĩ ra điều gì đó, vội hỏi: “Hôm nay là ngày bao nhiêu?”
“Mùng sáu ạ, có chuyện gì sao?”
Mùng sáu…
Toàn thân ta run lên, mùng chín là ngày thành hôn.
Càng nghĩ ta càng thấy kỳ lạ, và ta cảm thấy không thể ngồi yên chờ chết.
Ta gọi Vân Dã đến. Hắn thấy ta gọi một mình, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng không giấu nổi.
Bây giờ hắn đã được chăm sóc sạch sẽ, cộng thêm cuộc sống trong phủ tốt, cả người tràn đầy sức sống, giống như một nam nhân trưởng thành.
Ta chỉ hỏi hắn:
“Ta giới thiệu cho ngươi một người thân ở xa, ngươi đến phủ hắn làm quản gia. Mỗi tháng có trăm lượng bạc, đợi ngươi đến tuổi, ta sẽ tìm cho ngươi một mối hôn sự tốt, ngươi thấy thế nào?”
Vân Dã lắc đầu rất mạnh, vẻ mặt kiên định:
“Không, ta muốn ở lại Tướng quân phủ, ở bên cạnh tiểu thư.”
Ta có thể trực tiếp đuổi hắn ra ngoài, hoặc g.i.ế.c c.h.ế.t hắn.
Nhưng…
Vân Dã nhìn ta vô cùng nghiêm túc:
“Tiểu thư là tiểu thư tốt nhất trên đời. Chỉ cần được ở bên cạnh tiểu thư, ta đã mãn nguyện rồi.”
Cái miệng thật ngọt, ta không nhịn được mà mềm lòng: “Thôi được.”
Cuối cùng, ta vẫn sắp xếp cho hắn ở lại phủ.
Còn tên Tịch Thính Bạch này, chạy đến Tướng quân phủ ngày càng siêng năng hơn. Hắn lấy cớ dạy học để đến gặp ta.
Có một lần ta thật sự bất lực, hỏi hắn:
“Ngươi có thể đừng đến nữa được không?”
Hắn chỉ tao nhã nói:
“Thẩm tiểu thư, tâm ý của ta đối với nàng rõ như ban ngày, ta không tin nàng không nhìn ra.”
Quá lẳng lơ.
Đúng là thế đạo ngày càng suy đồi!
Ta vội vã chạy đi.
Và vị giải mộng sư, cũng thường xuyên đến thăm. Hắn luôn nói những lời dễ gây hiểu lầm để khuấy đảo tâm trạng của ta. Hắn khiến ta lúc nào cũng giật mình thon thót.
Quan trọng hơn là Vân Dã cũng hết lần này đến lần khác chạy đến sân viện của ta.
Dâng trà rót nước, làm việc nhà, hệt như một nàng dâu nhỏ.
Những chuyện này nhanh chóng trở thành đề tài đàm tiếu trong kinh thành. Ai cũng biết đại tiểu thư Thẩm gia có ba tiểu tùy tùng.
“Lòng của Thái tử đúng là rộng lượng thật, trên đầu sắp mọc đầy liễu rồi.”
Những “bí mật” này lại truyền đến tai mẫu thân ta. Bà thâm ý nói với ta:
“Oanh Oanh à, phận nữ nhân chúng ta, phải luôn ghi nhớ không được đứng núi này trông núi nọ.”
Ngày nào cũng vậy, thật sự…
Vì bị quấy rầy quá mức, ta chuyển mục tiêu sang Thái tử.
Trực giác mách bảo ta, Thái tử nhất định biết điều gì đó.
Thái tử hiện đang ở trong phủ đệ. Dường như hắn đã biết trước ta sẽ đến, sớm đã cho lui hết hạ nhân.
Hắn khoác áo lông cáo, lớp lông trắng muốt tôn lên khuôn mặt tuấn tú như ngọc. Ta nhất thời thất thần.
Hắn vô cùng thuần thục khoác lên vai ta một chiếc khăn choàng, dịu dàng đến lạ:
“Lạnh thế này, nếu Oanh Oanh muốn gặp ta, cứ nói một tiếng, ta sẽ đến Tướng quân phủ.”
Nói rồi, hắn dẫn ta vào nội thất. Trong phòng đã chuẩn bị sẵn túi sưởi ấm áp và lò than đỏ rực.
Ta không phản kháng, đi thẳng vào vấn đề:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-co-mong/5.html.]
“Thái tử ca ca của ta đi đâu rồi?”
Sợ hắn lừa gạt, ta chớp mắt, nói rõ ràng:
“Ta muốn nói, Lý Sùng.”
Thái tử có vẻ không vui. Hắn nhìn chằm chằm ta, như một con ch.ó to lớn:
“Hắn không ngoan, đương nhiên phải chịu phạt.”
Lòng ta run lên:
“Ngươi đã làm gì Thái tử ca ca của ta? Vì sao họ đều không biết ngươi là giả? Vì sao…”
Ta có quá nhiều câu hỏi.
Thái tử không trả lời câu hỏi của ta. Ta ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt hắn.
Ánh mắt sâu thẳm lúc này như hổ như sói, nhìn chằm chằm vào cổ ta.
Ta thầm kêu không hay, muốn đứng lên, nhưng cả người lại bị hắn siết chặt.
Tay hắn chạm vào cổ ta, nhồn nhột.
Ta cảm thấy rất kỳ lạ, muốn né tránh, cũng muốn nói chuyện tử tế với hắn, nhưng hắn hoàn toàn không cho ta cơ hội.
Chưa kịp phản ứng, ta chỉ cảm thấy cổ mình nóng ran.
Ta đờ đẫn trong giây lát.
Rồi có chút bực bội. Thái tử rốt cuộc coi ta là gì?
Nhưng ta không thể phát hỏa.
Ta bất lực che đôi môi còn muốn tiếp tục của hắn:
“Làm người không nên quá khắc nghiệt, Thái tử ca ca. Chàng đã muốn cưới thiếp, cũng phải tỏ ra chút thành ý chứ.”
“Chàng nói có đúng không?”
Ta xấu hổ cúi mắt, nửa từ chối nửa đón nhận.
Mẫu thân từng nói với ta, nam nhân trên giường dễ bị mờ mịt suy nghĩ nhất.
Dù là Thái tử thật hay Thái tử giả, cũng đều là nam nhân.
Người nam nhân trước mặt này dù không phải là người ban đầu đã hứa hôn với ta, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được, ta có một sức hút gần như c.h.ế.t người đối với hắn.
Hắn thở dài bên tai ta, mân mê tay ta, nói:
“Thái tử ban đầu, chỉ muốn lợi dụng nàng. Hắn căn bản không yêu nàng. Hắn thậm chí còn muốn lợi dụng Thẩm gia để lên ngôi rồi sau đó trở mặt vô tình.”
Ta lắc đầu: “Không tin.”
Thái tử ca ca là người tốt như vậy.
Làm sao có thể làm chuyện đó.
“Nàng nghĩ ta có cần phải lừa nàng không?” Hắn in một nụ hôn lên mặt ta.
Lòng ta lại run lên, thực ra đã tin đến bảy tám phần, nhưng vẫn cứng miệng:
“Không tin, không nghe.”
Phải nói là cũng khá đau lòng.
Nhưng cũng không đến nỗi quá đau lòng.
Vì ta yêu Thái tử điện hạ, là dựa trên việc nhiều năm nay ta điên cuồng tự nhủ với bản thân rằng phu quân sau này của ta chỉ có thể là hắn.
Hắn là một nửa bầu trời của ta.
Cộng thêm hắn đẹp trai nữa.
Được rồi, thực ra ta vẫn tin những lời người nam nhân trước mắt này nói.
Chỉ là ánh mắt của hắn quá đầy tính xâm chiếm. Ta hoàn toàn không có cách nào nhìn thẳng. Cả người cũng nóng lên đáng sợ.
Nam nhân, đều nặng nề như vậy sao?
Ta nhìn “Thái tử” lúc này, hỏi:
“Vậy ngươi tên gì? Vì sao ngươi lại mạo danh Thái tử?”
Hắn nhếch môi:
“Những điều này không quan trọng. Quan trọng là, Oanh Oanh chỉ có thể yêu ta, nhớ chưa?”
Ừm.
Ta chột dạ quay mặt đi.
Lại nghĩ đến giấc mộng kia.
Thật lòng mà nói, chưa chắc đã làm được.
Hắn dường như nhận ra suy nghĩ trong lòng ta, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Sao?”
Ta nhụt chí: “Vâng vâng.”
Nếu ngươi không nói, thì đừng trách ta không khách sáo nhé.
--------------------------------------------------