1
Nghe thấy câu nói này, tôi lập tức đẩy phắt Hạ Kỳ ra. Bên cổ tôi vẫn còn lưu lại vết hôn của anh ta, tôi kinh hãi đến run rẩy toàn thân.
"Anh lừa tôi." Tôi chỉ vào anh ta: "Anh có vợ rồi à?"
Thần sắc anh ta thoáng hiện vẻ không tự nhiên, nhưng vẫn cố gắng dỗ dành tôi: "Trần Nghiên, anh sẽ giải thích cho em sau, bây giờ em trốn đi một lát được không?"
Không được. Tôi phải nói cho vợ của Hạ Kỳ biết, chồng cô ấy bên ngoài giả vờ còn độc thân, đã lừa tôi ba tháng trời.
Hạ Kỳ vừa an ủi tôi, vừa lớn tiếng nói vọng ra ngoài: "Nguyệt Hàm, đợi anh một chút, anh đang tắm."
Tôi bỗng sững sờ, run rẩy hỏi nhỏ: "Cô ấy... Cô ấy tên gì?"
"Âu Dương Nguyệt Hàm."
2
Mắt tôi tối sầm lại, rồi đành phải trốn vào tủ quần áo. Lý do rất đơn giản, con gái chủ tịch tập đoàn của chúng tôi cũng tên là Âu Dương Nguyệt Hàm. Nếu là người khác, tôi sẽ tự chứng minh mình trong sạch, rồi từ đó không bao giờ gặp lại nữa.
Nhưng đây lại là con gái của chủ tịch tập đoàn, tôi không dám đắc tội. Cho dù tôi nói với cô ấy rằng tôi không hề hay biết, liệu cô ấy có tin không?
Tôi chưa từng gặp cô Âu Dương ngoài đời, không biết tính cách cô ấy thế nào, thật sự không dám mạo hiểm. Tôi chỉ có thể trốn trong tủ quần áo này, cầu nguyện cho mọi chuyện nhanh chóng qua đi.
Hạ Kỳ đã mở cửa cho cô Âu Dương. Họ cùng nhau đi vào phòng khách, tôi nghe thấy Hạ Kỳ dịu dàng hỏi: "Không phải em còn phải đi Pháp sao, sao lại về sớm vậy?"
Cô Âu Dương ngọt ngào nói: "Nhớ anh mà."
Họ ngồi trên ghế sofa thì thầm vào tai nhau, cô Âu Dương ngồi đúng vị trí tôi vừa ngồi. Còn tôi thì trốn trong tủ quần áo, ngay cả thở cũng không dám.
Đột nhiên, hành động của cô Âu Dương dừng lại. Ánh mắt cô ấy lướt qua vai Hạ Kỳ, nhìn về phía sau.
"Kia là gì?"
Cơ thể Hạ Kỳ cứng đờ. Anh ta quay đầu lại, nhìn theo ánh mắt của cô Âu Dương. Trên bàn ăn bày hai chiếc ly rượu vang đã dùng.
3
Nụ cười của cô Âu Dương hơi cứng lại, cô ấy nói: "Anh yêu, không phải anh nói tối nay chỉ có một mình anh ở nhà sao?"
Ánh mắt Hạ Kỳ thoáng qua vẻ hoảng loạn, nhưng anh ta nhanh chóng trấn tĩnh lại: "Được rồi, anh đã lừa em. Tổng giám đốc Trương của Thịnh Hành Khoa Kỹ đã đến, muốn anh cùng ông ta hợp tác khởi nghiệp. Anh biết em luôn phản đối chuyện này nên không dám nói cho em biết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-toi/chuong-1.html.]
Cô Âu Dương trách móc: "Ông tổng giám đốc Trương đó hoàn toàn không đáng tin cậy, nếu anh thật sự muốn khởi nghiệp, em sẽ nói với bố giới thiệu cho anh những nguồn lực tốt hơn."
Hạ Kỳ ôm cô Âu Dương vào lòng, cười nói: "Nghe lời em hết, sau này anh sẽ không để ý đến ông ta nữa."
Sau một lúc thân mật, cô Âu Dương đứng dậy đi nấu nước lê cho Hạ Kỳ. Không thể không nói, cô ấy thật sự rất yêu Hạ Kỳ, một quý cô con nhà giàu giá trị hàng trăm triệu mà vẫn sẵn lòng tự tay nấu ăn cho anh ta.
Trong lúc nấu nước lê, cô Âu Dương tiện tay dọn dẹp ly rượu vang trên bàn ăn. Tay cô ấy khựng lại một chút bởi cô ấy phát hiện một trong hai chiếc ly có vết son môi còn sót lại.
Ánh mắt cô Âu Dương bắt đầu đảo quanh căn phòng. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy cô ấy đã nhìn về phía tôi. Nhưng có lẽ đó chỉ là ảo giác của tôi, vì ngay giây sau, cô Âu Dương đã dời ánh mắt đi.
Cô ấy bưng nước lê đã nấu xong đưa cho Hạ Kỳ.
4
Hạ Kỳ uống xong nước lê, anh ta dựa vào ghế sofa và ngủ thiếp đi.
Thời gian trôi qua từng giây, tôi bắt đầu lo lắng. Vừa nãy Hạ Kỳ nói với tôi rằng anh ta sẽ tìm cơ hội tống khứ cô Âu Dương đi để tôi có thể trốn thoát, nhưng bây giờ, anh ta lại ngủ mất rồi.
Trong tủ quần áo càng lúc càng ngột ngạt, tôi cảm thấy mình không thở nổi.
Đột nhiên, tôi nhận ra điều bất thường. Vì cô Âu Dương bắt đầu trải tấm nhựa xuống sàn nhà, sau đó cô ấy đeo găng tay cao su vào. Tiếp theo, cô ấy cầm một con dao… và gọn gàng c.h.é.m vào cổ Hạ Kỳ.
5
Tôi sững sờ, phải mất vài giây tôi mới nhận ra cô Âu Dương đang làm gì. Tôi bịt chặt miệng, cố gắng kìm nén tiếng hét trong cổ họng.
Đầu Hạ Kỳ lăn xuống khỏi cổ, khuôn mặt anh ta hướng về phía tủ quần áo, đôi mắt không hiểu sao lại mở to, đôi mắt lờ đờ đục ngầu nhìn thẳng vào tôi đang ở trong tủ.
Cô Âu Dương bắt đầu phân xác. Động tác của cô ấy rất thành thạo, đầu tiên là chặt cơ thể người thành những mảnh lớn, sau đó chia nhỏ những mảnh lớn thành từng phần nhỏ hơn.
Tiếp theo, cô ấy đi vào bếp. Trong căn bếp mà Hạ Kỳ vừa dẫn tôi vào để thưởng thức rượu vang, cô Âu Dương đặt một cái nồi lớn lên bếp. Không cần nói tôi cũng biết cô ấy muốn làm gì. Nồi thịt đầu tiên nhanh chóng được bỏ vào nấu.
Dạ dày tôi cuộn lên từng đợt, cảm giác buồn nôn và sợ hãi dữ dội đan xen vào nhau, não gần như tê liệt, không thể suy nghĩ.
Tôi phải làm gì đây? Báo cảnh sát. Đúng, phải báo cảnh sát. Tôi rút điện thoại ra, nhưng tuyệt vọng nhận ra nó đã hết pin.
Tôi nhìn ra ngoài qua khe hở của tủ quần áo, thấy điện thoại của Hạ Kỳ rơi trong khe ghế sofa.
Tôi có thể dùng điện thoại của Hạ Kỳ để báo cảnh sát! Tôi muốn đứng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn từ lúc nào đã khiến tôi loạng choạng. Đầu tôi va vào cửa tủ quần áo, phát ra tiếng "đùng". Tiếng chặt thịt trong bếp lập tức dừng lại.
--------------------------------------------------