Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Tối

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Miệng tôi bị nhét giẻ, chỉ có thể liều mạng ra hiệu bằng mắt.

Phó An lao đến, giật chiếc giẻ ra khỏi miệng tôi. Tôi khản đặc giọng hét lên: “Đằng sau anh…”

Đằng sau? Vẻ mặt Phó An hiện lên sự nghi hoặc: Hạ Kỳ ở đằng sau sao?

Đột nhiên, anh ta nhận ra điều gì đó. Trong đôi mắt mở to vì sợ hãi của tôi, bóng dáng người phía sau anh ta hiện lên. Không phải Hạ Kỳ, mà là Âu Dương.

Phó An muốn xoay người, nhưng đã quá muộn. Âu Dương đã cầm con d.a.o lên, vật sắc nhọn đ.â.m từ sau lưng Phó An, xuyên qua n.g.ự.c anh ta, để lại một mũi nhọn dính máu.

Phó An ngã vật xuống đất. Tôi thét lên những tiếng chói tai.

Âu Dương liếc nhìn tôi một cái, cô ấy cầm khăn nhét lại vào miệng tôi. Âu Dương bắt đầu p.h.â.n x.á.c Phó An giống như đã p.h.â.n x.á.c Hạ Kỳ.

Không biết đã qua bao lâu, tôi ngất đi rồi lại tỉnh lại, đột nhiên thấy Âu Dương lặng lẽ đứng đối diện tôi.

Tôi sợ hãi run lên bần bật. Cô ấy không nhìn tôi, tự mình vặn vòi sen, tắm rửa, sau đó thay một bộ quần áo sạch sẽ. Chiếc váy lụa dài dính m.á.u bị cô ấy đốt đi, tro tàn được xả xuống bồn cầu.

Làm xong tất cả, cô ấy ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nhìn thẳng vào tôi.

“Cô yêu anh ta không?”

Tôi đã khóc, cũng không biết tại sao mình lại khóc.

Tôi lẩm bẩm: “Không yêu, tôi không yêu anh ta.”

Thực ra đây là sự thật, nhưng tôi không biết Âu Dương có tin hay không, cũng không biết cô ấy có tha cho tôi hay không.

Âu Dương đứng dậy, cô ấy ra phòng khách lấy một ly rượu vang đỏ, đưa cho tôi: “Uống đi.”

Tôi nhìn ly rượu, rồi lại ngẩng đầu nhìn Âu Dương. Không còn lựa chọn nào khác, tôi uống cạn ly rượu.

Mười phút sau, tôi mất đi ý thức.

11

Khi tôi tỉnh dậy thấy mình đang nằm bên bờ sông, anh nắng chói chang chiếu vào tôi.

Tôi nhìn xuống mình, quần áo vẫn nguyên vẹn, thậm chí trong túi còn có chiếc điện thoại đã hết pin của tôi.

Tôi như một kẻ điên lao đi một cách lảo đảo, cho đến khi một chiếc xe chạy ngang qua trên đường cái.

Tôi lao về phía chiếc xe, tài xế hạ cửa kính mắng tôi: “Tìm c.h.ế.t à?”

Tôi khóc lóc la lớn: “Báo cảnh sát, mau báo cảnh sát!”

12

Hai giờ sau, tôi ngồi trong đồn cảnh sát. Người làm biên bản lời khai cho tôi là một nữ cảnh sát với mái tóc ngắn gọn gàng, cô ấy tự giới thiệu tên là Cố Huyên.

“Tức là, Âu Dương Nguyệt Hàm - con gái của chủ tịch tập đoàn Minh Hòa - đã g.i.ế.c c.h.ế.t bạn trai cô là Hạ Kỳ và bạn của Hạ Kỳ là Phó An, và cô đã tận mắt chứng kiến tất cả?”

Tôi gật đầu lia lịa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-toi/chuong-3.html.]

Cố Huyên nói: “Qua điều tra của chúng tôi, Hạ Kỳ và Phó An quả thực đang trong tình trạng mất liên lạc. Tối qua, hệ thống điện khu chung cư nơi hai người họ ở gặp sự cố, tất cả camera giám sát đều không ghi lại được gì. Nhưng camera trên đường cao tốc gần đó vẫn hoạt động. Camera giám sát cho thấy, vào lúc 2 giờ 35 phút sáng, một chiếc Range Rover màu đen đã rời khỏi khu chung cư. Đây là xe của Phó An, người ngồi ở ghế lái đội mũ bóng chày và đeo khẩu trang, không thể nhìn rõ mặt.”

Tôi kích động nói: “Đó là Âu Dương Nguyệt Hàm!”

Tôi kể cho Cố Huyên nghe phán đoán của mình.

Sau khi Âu Dương Nguyệt Hàm p.h.â.n x.á.c xong đã đặt tôi đang bất tỉnh và những phần xác còn lại vào cốp xe của Phó An. Sau khi g.i.ế.c Phó An, cô ấy đã lấy được chìa khóa của anh ta, vì vậy có thể thay quần áo của Phó An, lái xe của Phó An đến vùng ngoại ô xa xôi để phi tang xác.

Những phần xác còn lại bị cô ấy ném xuống sông, hòa vào dòng chảy. Còn tôi thì bị cô ấy vứt lại bên bờ sông.

Cố Huyên hỏi: “Theo lời cô kể, cô ta đã gửi tin nhắn ‘kẻ thứ ba sẽ c.h.ế.t đêm nay’, nhưng cuối cùng lại không g.i.ế.c cô.”

“Đúng vậy.”

“Cô nghĩ nguyên nhân là gì?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết, tôi không thể đoán được suy nghĩ của một kẻ sát nhân.”

Cố Huyên gật đầu, đúng lúc này, tai nghe của cô ấy phát ra tiếng động.

Cô ấy nhìn tôi một cái: “Âu Dương Nguyệt Hàm đã đến đồn cảnh sát rồi.”

13

Cố Huyên đưa tôi đi gặp Âu Dương Nguyệt Hàm.

Toàn thân tôi run rẩy, cô ấy an ủi tôi: “Không cần lo lắng, đây là đồn cảnh sát.”

Thế nhưng tôi vẫn run rẩy chân tay, Cố Huyên phải đỡ lấy tôi.

Người cảnh sát dẫn đường đẩy cửa ra, bên trong, Âu Dương Nguyệt Hàm đang ngồi trên ghế.

Nghe thấy tiếng cửa mở, cô ấy quay đầu nhìn tôi.

Ngay lập tức, tôi sững sờ. Bên ngoài nắng ấm áp, nhưng tôi không thể ngừng run rẩy.

Tôi nói: “Đây là…”

Cố Huyên nói: “Đây chính là Âu Dương Nguyệt Hàm.”

Tôi gần như mềm nhũn cả người. Âu Dương Nguyệt Hàm này có một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ với tôi, tôi chưa từng gặp cô ấy trước đó.

14

Người phụ nữ hôm qua có vóc dáng cao ráo, khuôn mặt trái xoan, lông mày dài mảnh, làn da trắng lạnh. Còn Âu Dương Nguyệt Hàm trước mắt này thì nhỏ nhắn, mặt tròn mắt to, làn da màu lúa mạch. Tuyệt đối không phải cùng một người.

Tôi hoàn toàn suy sụp, tôi khóc lớn nói: “Không đúng, không đúng, kẻ sát nhân là Âu Dương Nguyệt Hàm! Không phải cô ta!”

Cố Huyên bất lực an ủi tôi: “Cô Trần Nghiên, đây chính là Âu Dương Nguyệt Hàm, chúng tôi đã xác minh thân phận rồi.”

Âu Dương Nguyệt Hàm thì tức giận tố cáo với cảnh sát: “Tôi hoàn toàn không quen biết cái tên Hạ Kỳ, Phó An nào mà các anh nói. Có phải người phụ nữ này có vấn đề về tâm thần không, lời tố cáo của bất kỳ người bệnh tâm thần nào các anh cũng tin sao?”

Cố Huyên đành phải đưa tôi ra ngoài.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Tối
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...