Nhưng Tiết Tiểu Ngư có quá ít bạn. Kinh nghiệm bị bắt nạt ở trường cấp ba khiến cô ấy ở đại học cũng sống khép kín.
Sự xuất hiện của tôi từng khiến cô ấy cảm thấy cuối cùng mình cũng có bạn. Nhưng khi cậu ấy muốn tâm sự với tôi, tôi lại cúp điện thoại của cô ấy.
…
Sau khi Tiết Tiểu Ngư mất, tôi vẫn đi học, tìm việc thực tập, đi làm bình thường. Nhưng thỉnh thoảng, sẽ có một giọng nói trong lòng tôi vang lên: Tôi phải g.i.ế.c anh ta.
Tôi phải g.i.ế.c anh ta.
Tôi phải g.i.ế.c anh ta.
Giọng nói này trong lòng tôi ngày càng mạnh mẽ, tần suất xuất hiện ngày càng cao. Cuối cùng, tôi đã hành động.
Nhưng tôi không ngờ có người lại chọn cùng thời điểm, cùng tôi ra tay.
…
Lúc này, tôi hỏi Chu Ngũ: "Cô đã nhận ra tôi cũng đến để g.i.ế.c Hạ Kỳ từ khi nào?"
Chu Ngũ thản nhiên đáp: "Từ lúc cô đọc tin nhắn đó mà không có phản ứng gì, tôi đã thấy cô không bình thường. Loại người như tôi sự nhạy cảm với sát khí vượt xa tưởng tượng của cô. Đến khi tôi thực sự xác nhận là sau khi vào nhà nhìn thấy hai ly rượu vang đó."
Tôi im lặng.
Đúng vậy, tôi đã nói dối Cố Huyên. Cũng không hẳn là nói dối, tôi biết một người bình thường như tôi, nếu nói dối cảnh sát thì rất dễ bị phát hiện.
Tôi chỉ là đã sử dụng một chút thủ thuật đ.á.n.h lạc hướng trong lời kể.
Tôi nói, tôi thấy Âu Dương Nguyệt Hàm giả trong căn bếp mà chúng tôi vừa uống rượu vang đã nấu nước lê mang cho Hạ Kỳ, sau đó Hạ Kỳ nằm trên sofa ngủ thiếp đi.
Đây là tình huống có thật. Nhưng trên thực tế, thứ khiến Hạ Kỳ ngủ say không phải nước lê, mà là rượu vang. Tôi đã bỏ t.h.u.ố.c vào ly rượu vang.
Những chuyện tôi kể cho Cố Huyên hoang toàn đều là thật nhưng tôi đã giấu đi một đoạn. Đó là khi Chu Ngũ phi tang xác ở bờ sông, tôi đã tỉnh lại. Chu Ngũ thấy tôi mở mắt, nhưng không hề hoảng sợ.
Cô ấy đi tới, nói: "Một giờ nữa, hãy đi báo cảnh sát."
"Vậy còn cô?"
Cô ấy không nói gì, quay người đi xa.
Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, nói to một địa chỉ: "Đây là nhà tôi, cô có thể đến tìm tôi."
…
Lúc này, Chu Ngũ đang ngồi trên ghế sofa nhà tôi. Cô ấy kể cho tôi nghe chuyện của cô ấy và bà ngoại Tiết cũng như Âu Dương Nguyệt Hàm. Tôi kể cho cô ấy nghe chuyện của tôi và Tiết Tiểu Ngư.
Ngoài xa vọng lại tiếng còi cảnh sát. Chúng tôi đều biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng.
Cảnh sát đã bao vây tòa nhà này, là Cố Huyên đã đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-toi/chuong-10-full.html.]
Họ sắp xông vào. Mà Chu Ngũ đã làm một chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi. Cô ấy bất ngờ siết chặt cổ tôi, con d.a.o chặt xương kề ngang cổ tôi.
Tôi kinh hãi hỏi: "Cô đang làm gì..."
Cô ấy nói: "Tôi đã để lại một món quà cho Nguyệt Nguyệt, cô giúp tôi đưa cho cậu ấy nhé."
Tôi đột nhiên hiểu ra: Chu Ngũ đến nhà tôi, không phải để trốn.
Thật ra cô ấy đã tự sắp xếp cho mình một kết cục từ trước, hoàn toàn không hề nghĩ đến việc chạy trốn. Sở dĩ cô ấy đến là để đưa tôi ra khỏi vòng nghi vấn.
Cố Huyên sớm muộn gì cũng sẽ điều tra ra tôi. Cô ấy sẽ phát hiện tôi không phải nạn nhân mà là kẻ gây án g.i.ế.c người không thành.
Vì vậy Chu Ngũ đã đến. Chuyện cuối cùng cô ấy muốn làm là biến tôi thành nạn nhân.
Cô ấy kéo tôi, từng bước từng bước đi ra ngoài. Nắng rực rỡ, thời tiết yên bình. Cô ấy giơ d.a.o lên đ.â.m về phía n.g.ự.c tôi.
22
-Cố Huyên-
Tôi thấy Chu Ngũ giơ d.a.o đ.â.m về phía Trần Nghiên. Chấm đỏ của xạ thủ b.ắ.n tỉa cùng lúc khóa chặt trán cô ấy.
Khoảnh khắc đó, tôi muốn hét lên thật to. Tôi muốn hét lên, cô ấy sẽ không g.i.ế.c Trần Nghiên đâu.
Tuy nhiên đã quá muộn, mũi d.a.o đ.â.m vào cơ thể Trần Nghiên. Xạ thủ b.ắ.n tỉa bóp cò, viên đạn găm thẳng vào giữa trán Chu Ngũ.
Con d.a.o chặt xương đã theo Chu Ngũ hơn mười năm rơi xuống đất. Cô ấy ngã xuống, trên mặt nở một nụ cười rất an lòng.
Tôi đột nhiên nhận ra, đó là kết cục cô ấy đã tự sắp xếp cho mình.
Các cảnh sát xông lên. Tôi thấy Trần Nghiên được quấn chăn, đưa lên xe cứu thương. Mắt cô ấy đỏ hoe, khóe mắt ầng ậc nước.
Tôi ngơ ngẩn nhìn về phía xa. Sau hai mươi năm, kẻ cuối cùng của vụ án 418 đã sa lưới. Cô gái không tên này đã bước vào kết cục đã tự sắp đặt cho mình.
23
–Lời cuối truyện–
Vào lúc hoàng hôn, Trần Nghiên đã đến bờ sông. Đây là nơi Chu Ngũ phi tang xác, men theo đây đi xuống, Trần Nghiên đi mãi đến tận cửa sông.
Gần một tảng đá ngầm, cô ấy thuận theo lớp đất đào xuống, cuối cùng cũng đào được một cái hộp. Đó là món quà Chu Ngũ để lại cho Âu Dương Nguyệt Hàm.
Trần Nghiên mở hộp. Bên trong là một tờ giấy thư gấp gọn gàng, trên đó vẽ hai cô bé đang vai kề vai chạy dưới ánh hoàng hôn.
Chu Ngũ viết dưới bức tranh đó: "Tôi đã thấy đại dương rồi."
Trần Nghiên quay đầu lại. Sau lưng cô, vầng hoàng hôn sắp chìm xuống mặt sông. Mang theo tất cả những câu chuyện được biết đến hay không được biết đến, chìm vào im lặng.
(Hết)
--------------------------------------------------