Văn án
Mẹ tôi là một kẻ cuồng kiểm soát.
Tôi bị bà ép đến mức phải nhảy lầu. Lúc rơi xuống, tôi còn ngây ngốc nghĩ rằng, có lẽ sau cái c.h.ế.t của tôi, bà sẽ hối hận.
Nhưng không. Bà lại vung tiền mời đạo sĩ về nhà, nghiêm túc hỏi:
“Đại sư, mỗi ngày tôi cần đốt bao nhiêu tiền âm phủ mới vừa đủ để con bé không phung phí dưới đó?”
“Có cách nào bắt nó giống như khi còn sống, ngày ngày phải báo cáo cho tôi? Chỉ khi nó làm đúng thì tôi mới đốt tiền cho nó.”
Khoảnh khắc đó, tôi bất ngờ thấy nhẹ nhõm.
Cũng may là tôi c.h.ế.t rồi, cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp của bà.
Thế nhưng, giọng vị đạo sĩ vang lên lạnh lẽo như gió âm phủ, ngay lập tức dập tắt ảo tưởng mong manh của tôi:
“Có. Quả thật có một cách.”
…
Sau khi tôi chết, mỗi ngày mẹ đều đốt cho tôi đúng 20 tờ tiền âm phủ.
Giống hệt như khi tôi còn sống, mỗi sáng bà sẽ gửi cho tôi đúng 20 đồng sinh hoạt phí.
Tính toán đến từng xu, tuyệt đối không bao giờ nhiều hơn.
Nhưng cuộc sống dưới âm phủ còn khắc nghiệt hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.
Tôi run rẩy đứng giữa làn gió âm lạnh lẽo, cố gắng tính toán chi tiêu cho hôm nay:
Tiền thuê âm trạch: dù chỉ là một cái quan tài mỏng sơ sài, một ngày cũng tốn 10 tờ.
Phí bảo kê cho quỷ sai: để tránh bị ác quỷ bắt nạt, mỗi tháng phải nộp 200 tờ.
Thuốc giảm đau hồn phách: kẻ c.h.ế.t oan như tôi, hằng ngày đều phải lặp lại khoảnh khắc đau đớn khi chết. Muốn giảm bớt, phải uống thuốc, mỗi liều 15 tờ.
Ngoài ra còn có: thuế tích điểm đầu thai, phí tu sửa hồn thể, cơm hương khói, áo che hồn…
Với 20 tờ tiền âm mỗi ngày, tôi chỉ đủ miễn cưỡng kiềm lại cơn đau.
Chứ đừng nói gì đến chuyện an thân, tránh bị bắt nạt.
“Chậc.”
Quỷ sai nhận tiền bảo kê, cầm mấy tờ giấy mỏng manh, liếc mắt nhìn tôi:
“Người ta đốt giấy, toàn ngàn vạn. Nhà cô… mỗi ngày hai mươi tờ? Nói là nhớ thương thì cũng thật là nhớ đấy mỗi ngày đều đặn 20 tờ . Nói là keo kiệt… thì đúng là keo kiệt đến độ xuyên xuống cả địa phủ.”
Tôi mím chặt môi, không nói gì.
Họ đâu biết…
Đây là sự kiểm soát đã ăn sâu vào xương tủy mẹ tôi.
Khi tôi còn sống là thế, c.h.ế.t rồi… vẫn chẳng thể thoát.
Quỷ sai lại nhàn nhã đề nghị:
“Hay là cô báo mộng báo về, kêu mẹ cô đốt thêm tiền đi. Người sống đâu biết âm phủ tốn kém, thiếu tiền cũng dễ hiểu. Mỗi hồn ma mới xuống đều có một lần báo mộng miễn phí, chính là để nói cho người thân biết cần bao nhiêu.”
Báo mộng?
Chẳng phải lại phải đối diện với mẹ tôi sao?
Toàn thân tôi run lên.
Chỉ vừa nghĩ tới thôi, từng khúc xương đã lạnh buốt khắp người.
Tôi nhớ rõ, lúc còn sống, mỗi ngày tôi đã phải chịu đựng trong sợ hãi và áp lực thế nào.
Mẹ yêu cầu tôi mỗi sáng, trưa, tối đều phải gọi video báo cáo tình hình học tập và sinh hoạt.
Ngoài ra còn phải đến thư viện quay clip, nói:
“Hôm nay là ngày thứ mấy tôi cố gắng.”
Tất cả đều phải làm đủ, thì hôm sau mới có thể nhận được 20 đồng sinh hoạt phí.
Tôi từng thử phản kháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/den-chet-cung-khong-yen/chuong-1.html.]
Nhưng mẹ luôn đầy lý lẽ:
“20 tệ, tao tính toán rõ ràng, đủ cho mày ăn uống rồi! Con gái mới lên đại học dễ bị cám dỗ nhất. Tao làm vậy là để kiềm chế lòng tham, tập cho mày tiết kiệm. Mày không hiểu lòng tao, còn cho rằng tao hại mày sao?!”
Chỉ một câu nói đầy chính nghĩa ấy đã nghiền nát mọi phản bác của tôi.
Vậy nên tôi biết chống đối vô ích.
Vậy nên, tôi học cách im lặng.
Học cách nuốt hết mọi ấm ức và khát khao vào trong lòng.
Lấy sự “ngoan ngoãn” làm vỏ bọc, đổi lấy chút quyền sống nhỏ nhoi.
Nhưng ngay cả thế, tôi vẫn chẳng bao giờ đủ với bà.
Đến kỳ kinh nguyệt cần mua băng vệ sinh, giấy vệ sinh hết cần bổ sung, thậm chí chỉ vì muốn ăn một quả táo… Tôi đều rơi vào cảnh túng quẫn.
Tôi không thể có một đời sống xã hội bình thường.
Bạn cùng phòng rủ nhau đi uống trà sữa, tụ tập ăn uống lẽ nào tôi phải nói:
“Đợi chút, để tôi xin mẹ gửi thêm tiền”?
Hơn nữa, tôi biết, kể cả có xin, bà cũng không cho.
Có lần, sau khi bạn cùng phòng mời tôi một cốc trà sữa, tôi lấy hết dũng khí cầu xin mẹ thêm 20 đồng để mời lại.
Mẹ bắt tôi viết đơn xin tiền 2000 chữ, nêu rõ lý do chi tiết.
Và cuối cùng, đơn xin ấy chỉ nhận về hai chữ:
【Bác bỏ】.
Một lần khác, vì đau bụng kinh dữ dội, tôi không dậy nổi vào sáng sớm.
Đúng 7 giờ, điện thoại mẹ tôi vang lên như bùa đòi mạng:
“Chết ở đâu rồi?! Video đâu?! Báo cáo đâu?! Mới mấy ngày đã dám lười biếng?! Có phải lại đi chơi bời với bọn vớ vẩn không?! Tao nói cho mày biết, hôm nay không làm đủ, mai đừng mơ tao gửi tiền!”
Dù tôi run rẩy giải thích cơ thể khó chịu, bà vẫn lạnh lùng:
“Đến kỳ thì sao? Con gái nào chẳng có, có ai yếu đuối như mày? Tao thấy mày chỉ là lười, tìm cớ thôi!”
Bà hoàn toàn không quan tâm hôm đó tôi còn phải thi cuối kỳ.
Chỉ cần tôi không lập tức báo cáo, tức khắc bà sẽ bùng nổ giận dữ, mắng tôi vô ơn, không coi bà ra gì.
Tôi từng nghĩ đến việc trốn chạy.
Đi làm thêm, đi kiếm tiền.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Mẹ như chiếc camera giám sát 24/7, bất ngờ kiểm tra đột xuất ở trường.
Bà nhìn chằm chằm, điều khiển, chỉ cần tôi sai lệch một chút, lập tức sẽ nhận những trận tát và lời chửi rủa như sóng dồn.
Tôi không thể, cũng không dám trái ý.
Thế là, tôi chọn nhảy lầu.
Dùng cách tuyệt đối nhất, để giải thoát.
Tôi muốn nhìn thấy mẹ khóc, hối hận, muốn bà thừa nhận cái “tình yêu” bóp nghẹt kia là sai lầm.
Tôi muốn vĩnh viễn thoát khỏi sự kiểm soát của bà!
…
Trước mặt quỷ sai, tôi lắc đầu.
“Tôi không muốn báo mộng. Ở âm phủ… có việc gì để tôi tự kiếm tiền không?”
Quỷ sai liếc nhìn tôi như đang ngắm một món đồ hỏng:
“Loại ma tự sát như cô, thuộc dạng ‘tự hủy hồn thể’. Ở âm phủ, cũng giống phạm nhân ở dương gian, ai mà dám thuê?”
Tôi không cam lòng.
Kéo thân hồn ngày một yếu, lê lết khắp những con phố âm u để tìm việc.
“Cút đi! Xui xẻo quá!”
--------------------------------------------------