Lúc này ta mới chú ý đến Từ Cẩn Du. Hắn vẫn vận bộ đồ thư sinh, nhưng gương mặt tuấn mỹ giờ đây có phần vặn vẹo, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ta như thể trượng phu bắt quả tang thê t.ử ngoại tình. Đôi mắt hắn vằn lên những tia đỏ, dường như đã giận đến cực điểm, chỉ chực lao sang "bắt gian".
Đã bị hắn nhìn thấy, ta cũng chẳng buồn che đậy thêm nữa. Quý Huyền nhận ra bầu không khí kiếm bạt cung trương, liền đứng chắn trước mặt bảo vệ ta. Từ Cẩn Du lúc này cũng nhận ra thân phận của Quý Huyền, hắn nén giận chào hỏi theo lễ tiết, nhưng ánh mắt vẫn đầy oán hận nhìn về phía sau lưng Quý Huyền.
Trần Âm Oánh còn định tiến lên bồi thêm vài câu, nhưng đã bị ánh mắt hung lệ của Từ Cẩn Du ngăn lại. Sau vài câu xã giao khách sáo, hai con thuyền rẽ về hai hướng khác nhau.
Rời hồ Thanh Dương, ta bái biệt Quý Huyền rồi cùng Xuân Đào trở về phủ.
Vừa đến cổng, quản gia đã liên tục nháy mắt ra hiệu cho ta. Ta biết chắc chắn Trần Âm Oánh đã thêm mắm dặm muối kể lại chuyện này với phụ thân.
Quả nhiên, chưa kịp về tới viện, ta đã bị phụ thân gọi thẳng đến Từ đường. Vừa bước chân vào, tiếng gầm nộ của phụ thân đã dội vào tai: "Nghịch nữ! Thật là nghịch nữ mà!"
Nhìn bộ dạng bạo nộ ấy, ta chỉ thấy mỉa mai khôn cùng. Đợi bấy lâu nay, cuối cùng ông ta cũng nắm được thóp của ta.
Ta vừa bước vào, phụ thân đã không kìm được mà lao tới giáng cho ta một bạt tai trời giáng.
Mẫu thân theo sát phía sau, gương mặt thanh tú ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi lập tức đẩy mạnh phụ thân ra, "Trần Lập Tân, chàng định làm gì? Chưa phân rõ trắng đen đã ra tay đ.á.n.h con?"
Ta được mẫu thân ôm chặt vào lòng, nhưng cảm giác nóng rát trên mặt nhắc nhở ta về sự tuyệt tình vừa rồi.
"Nữ nhi tốt của nàng lén lút tư thông với ngoại nam, tư tướng trao nhận, giờ nàng còn bao che cho nó?"
Ta nheo mắt, trong lòng dấy lên nghi vấn: Phụ thân vốn luôn tỏ ra yêu thương mẫu thân và ta, tại sao hôm nay lại phản thường đến vậy?
Mẫu thân ta vốn dĩ ưu nhã điềm đạm, nay cũng bùng nổ cơn giận, quát lớn: "Đừng tưởng ta không biết những chuyện bẩn thỉu của chàng. Ngày thường chàng thiên vị Trương Di nương và đứa con của ả thì thôi đi, con của ả ta chưa cưới đã có thai, chàng biết rõ mà vẫn dung túng, vậy mà nữ nhi của ta chưa kịp giải thích một lời đã bị chàng đ.á.n.h đập. Trần Lập Tân, là ta đã nhìn lầm chàng!"
Phụ thân giận quá hóa cười, chỉ tay vào mặt mẫu thân mắng nhiếc: "Đồ đố phụ! Hôm nay ta phải hưu ngươi!"
Ông ta không chỉ nói suông mà còn sai người chuẩn bị bút mực, thực sự hạ bút viết một tờ hưu thư cho mẫu thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dich-nu-quyen-muu/chuong-5.html.]
Ta dìu mẫu thân cầm tờ hưu thư về thu dọn đồ đạc, cái Trần phủ này không ở cũng chẳng sao.
Trước khi rời khỏi Từ đường, mẫu thân ngoảnh lại nhìn phụ thân lần cuối.
Mẹ con liền tâm, ta hiểu rõ ý nghĩa của ánh mắt ấy: Đó là lời vĩnh biệt quá khứ, mẫu thân sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Năm xưa, mẫu thân vì tình yêu mà bất chấp sự ngăn cản để gả cho ông ta, cứ ngỡ là gả cho tình lang chân chính, nào ngờ tất cả chỉ là một giấc mộng do tên thư sinh nghèo thêu dệt nên để tiến thân.
Sau khi thành thân, ông ta lộ rõ bản chất, nhưng vì khi đó đã m.a.n.g t.h.a.i nên mẫu thân chọn cách nhẫn nhịn.
Giờ đây, cầm tờ hưu thư trên tay, mẫu thân lại nở một nụ cười như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
8.
Khi ta dìu mẫu thân bước ra khỏi Từ đường, đã thấy Trần Âm Oánh cùng Trương Di nương đứng đợi sẵn bên ngoài để xem náo nhiệt.
Thấy chúng ta, Trần Âm Oánh cười không khép được miệng, lên tiếng mỉa mai: "Chà! Hạ đường phụ (người đàn bà bị bỏ) dẫn theo đứa con tiện tì ra ngoài rồi kìa!"
Trương Di nương cũng che miệng cười thầm, nhưng ngoài mặt lại giả vờ dạy bảo nữ nhi: "Nha đầu này, mau tránh xa họ ra một chút, kẻo ám phải hơi vận rủi!" Sau lưng bà ta là đám bà t.ử nha hoàn hùng hậu, bộ dạng như đã nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân của Trần phủ.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y mẫu thân, phớt lờ hai kẻ hề nhảy nhót ấy. Cứ cười đi, rồi chẳng bao lâu nữa các người sẽ không cười nổi đâu.
Về đến viện của mẫu thân, chúng ta phát hiện nơi này đã bị người của Trương Di nương vây chặt, không thể vào trong.
Đúng lúc đó, ta thấy Xuân Đào đứng ở góc sân vẫy tay ra hiệu. Tiến lại gần, Xuân Đào đã mang sẵn văn khế của những trang điền mà ta đòi từ phụ thân khi trước. Ta kéo mẫu thân dứt khoát rời khỏi Trần phủ. Bước ra khỏi cánh cửa kia, ngay cả không khí cũng trở nên thanh khiết, ngọt ngào. Ta bảo Xuân Đào thuê một chiếc xe ngựa, hướng thẳng về phía ngoại gia - Trình phủ.
Trên xe, ta hỏi về điều thắc mắc bấy lâu: "Tại sao phụ thân lại thay đổi chóng mặt như vậy?" Xưa nay ông ta kiêng dè cữu cữu, nên ngoài mặt đối xử với mẹ con ta rất tốt, nay lật mặt như trở bàn tay, chắc chắn có liên quan đến cữu cữu. Dù đã đoán được phần nào, ta vẫn muốn sự xác nhận từ mẫu thân.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
"Cữu cữu của con dẫn ba vạn kỵ binh đột kích doanh trại địch, không ngờ trúng mai phục, toàn quân bị tiêu diệt, ngay cả cữu cữu con cũng bặt vô âm tín." Nhắc đến cữu cữu, nước mắt mẫu thân lã chã rơi, hai má đỏ hoe vì khóc.
--------------------------------------------------