Chớp mắt đã đến ngày thứ năm, thời khắc đổi mặt đã tới.
Ta hỏi phu nhân có gương mặt nào muốn chọn không, trong Thiên Diện Các của Điểm Trang Lâu có đủ mọi dung nhan được các đời lâu chủ thu thập cất giữ.
Phu nhân hơi hoang mang lắc đầu:
“Nói ra e cô chê cười, ta khi nhỏ để lấy lòng tổ mẫu liền làm đứa cháu ngoan, lớn lên để lấy lòng phụ mẫu lại làm bộ hiếu thuận cung kính, sau khi thành thân để giữ tình cảm của phu quân lại luôn luôn dịu dàng nhu thuận, hình như ta chưa bao giờ nghĩ, bản thân mình muốn trở thành người thế nào.”
Người làm nghề như ta kiêng kị nhất chính là sinh tình cảm với khách nhân.
Có lẽ là vì phu nhân thật sự quá đẹp, thấy giai nhân thương tâm, ta liền không nhịn được mà xót lòng.
Nàng còn đang do dự, ta thay nàng quyết định:
“Ta có một người bạn từ thuở nhỏ, năm mười tám tuổi cầu ta đổi cho nàng gương mặt nam tử, sau đó ra trận báo thù cho phụ thân rồi không bao giờ trở về. Hôm nay ta sẽ lấy gương mặt ấy để thay cho nàng, đồng thời cầu nàng đến Hoài Thành Giang Nam, thay ta thăm mẫu thân của bằng hữu ấy. Đổi lại, chuyện rời hầu phủ, ta sẽ toàn quyền sắp xếp cho nàng.”
Phu nhân gật đầu đồng ý, ta bèn xuất phủ về Thiên Diện Các mang hàn hạp chứa gương mặt trở lại.
6
Ta ôm hạp vội vàng trở lại hầu phủ, phát hiện Vĩnh An Hầu mấy hôm không thấy lại đến.
Đám nha hoàn đều bị đuổi ra ngoài, đứng trước cửa nhìn nhau.
Ta nghe trong phòng có tiếng đồ sứ rơi vỡ, tiếp theo là tiếng chất vấn của phu nhân:
“Ngươi bức ta chấp nhận chuyện cưới bình thê, ta nhịn. Nhưng ngươi còn bắt ta tự tay lo liệu hôn sự, bắt ta tận mắt nhìn ngươi cùng người khác bái đường thành thân? Sở Hoài Thanh, ngươi sao có thể tàn nhẫn với ta như thế? Lời thề trước miếu Nguyệt Lão rằng một đời một lòng yêu ta đều là giả, ngươi chưa từng thật sự yêu ta!”
Vĩnh An Hầu thấp giọng khuyên giải:
“Sao có thể là không yêu? Nàng là người ta yêu đầu tiên khi mới biết rung động, cho dù có Ninh Nhi, người ta yêu nhất trong lòng vẫn là nàng. Nhưng nàng là chính thê, có chuyện trốn tránh sẽ bị người ta chê cười nói này nọ. Nàng chỉ cần kiểm tra sính lễ, định danh sách thiệp mời, ngày thành thân ra mặt kính trà là được……”
Tên nam nhân đáng ghét.
Miệng nói yêu, tay làm chuyện tổn thương người mình yêu.
Có lẽ vì sắp rời đi, phu nhân cũng không nhịn nữa.
Ta nghe “chát” một tiếng, thanh âm bàn tay rơi trên mặt vang dội, kế tiếp là tiếng quát giận dữ:
“Sở Hoài Thanh ngươi vô tình vô sỉ! Cút! Ta tuyệt sẽ không thay ngươi và Diệp Quy Ninh chuẩn bị hôn sự, ngươi không vừa ý thì cứ viết một tờ hưu thư đuổi ta ra khỏi nhà!”
Một trận tĩnh lặng kéo dài.
Kế đó là tiếng Vĩnh An Hầu nghiến răng nghiến lợi:
“Ngươi cái đồ đàn bà ghen tuông, ta cho ngươi thể diện mà ngươi không cần. Đợi ta và Ninh Nhi thành thân, chính viện này giao cho Ninh Nhi ở, ngươi thu dọn đồ đạc, mai ta sai người đưa ngươi đến ở tiền viện. Ta đương nhiên không hưu ngươi, ngươi có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t trong phủ này.”
Cửa phòng bị người đẩy mạnh, Vĩnh An Hầu giận dữ bước ra.
Ta vội tránh sang một bên.
Hàn hạp trong tay không có chỗ giấu, đang tỏa ra từng luồng sương trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-hong-trang/4.html.]
Vĩnh An Hầu dừng bước, ánh mắt không vui nhìn chằm chằm ta:
“Trong hạp đựng gì? Nay trời đã lạnh, ngươi còn mang đồ lạnh đến cho phu nhân?”
Nói đoạn liền vươn tay muốn đoạt.
Ta lùi một bước, giả vờ hoảng hốt giải thích:
“Đây là món bánh đường băng mới ra ở Đông Thị, để ngăn đường chảy nên làm xong liền bỏ vào hàn hạp, thực ra ăn vào không lạnh.”
Vĩnh An Hầu tiến thêm một bước, không nói không rằng đoạt hạp trong tay ta:
“Phu nhân không thích đồ ngọt, Ninh phu nhân thích, ta mang về Phương Phi viện.”
Đúng là một con ch.ó chuyên phá việc.
Ngón tay đang ẩn trong tay áo ta kẹp lấy một cây ngân châm, chuẩn bị chờ hắn xoay người liền đ.â.m vào lưng khiến hắn hôn mê.
Ngay lúc này, trong phòng ném ra một chén trà, thẳng tắp đập lên đầu Vĩnh An Hầu.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Phu nhân mặt lạnh bước ra cửa:
“Cái gọi là tình yêu của ngươi, có phải giống như món bánh trong hạp kia, bởi vì Diệp Quy Ninh thích, nên ngươi liền lấy hết từ ta đem tặng nàng, có đúng không?”
Hai người đối diện, ta cảm thấy khí tức quái lạ, nhịn không được liếc trộm sắc mặt Vĩnh An Hầu.
Hắn có vẻ như vì bị phu nhân mắng mà tức giận, nhưng nơi khóe mắt lại ánh lên một tia vui sướng không che giấu nổi.
Ta: ? Tên này có phải bị bệnh không?
Vĩnh An Hầu đưa hạp cho phu nhân, mím môi nói:
“Tiểu Thi, đây là lần đầu ta thấy nàng nổi giận vì ghen, dạo gần đây nàng lạnh nhạt với ta, ta suýt cho rằng nàng đã không còn để ý đến ta…… Ta biết nàng vì chuyện của Ninh Nhi mà đau lòng, những ngày tới hãy để ta bù đắp cho nàng.”
Hắn sẽ sớm biết, bọn họ căn bản sẽ không còn “ngày sau” nào nữa.
Phu nhân không nói gì, chỉ liếc nhìn ta, ta theo nàng vào phòng, nghe “rầm” một tiếng cửa đóng sầm lại.
Vĩnh An Hầu đứng ngoài cửa một lúc, rốt cuộc cũng bỏ đi.
7
Trước khi phu nhân nằm xuống, ta dâng nàng một chén trà pha thuốc giảm đau, nàng khẽ lắc đầu, vẫn cự tuyệt hảo ý của ta.
Nàng dường như vẫn còn sợ hãi, khi ta giơ tay định động thủ, nàng chớp mắt một cái, chủ động mở lời:
“Ta kể cho ngươi nghe câu chuyện của ta, kể xong, cuộc đời ta với tư cách con gái nhà họ Diệp, phu nhân hầu môn, cũng theo câu chuyện ấy mà chấm dứt.”
Ta rủ mắt nhìn thần sắc phu nhân, nàng đang mỉm cười.
“Ngươi hẳn là hiếu kỳ, hiếu kỳ vì sao đều là con gái cha mẹ sinh ra mà chỉ ta chẳng được yêu thương, hiếu kỳ vì sao rõ ràng Sở Hoài Thanh cùng Diệp Quy Ninh có hôn ước, vậy mà lại cưới ta. Dù gì ngươi ngay cả chim sẻ ngoài cửa sổ cãi nhau cũng muốn ghé tai nghe một chút cơ mà.”
--------------------------------------------------