Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐIỂM HỒNG TRANG

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vĩnh An hầu mặt âm trầm, né tránh ánh mắt nàng.

Lời cần nói đã nói xong, ta ra tay, dùng chuôi kiếm của A Diên sống sượng đánh gãy hai ngón tay của Vĩnh An hầu.

“Đây là trả lại cho ngươi hai mũi tên đ.â.m ta. Về phần Hoa Mẫu Đơn, ta phá vỡ ước định tiết lộ thân phận đổi mặt của ngươi, xem như xóa bỏ mối nợ một đao kia… À đúng rồi, t.h.i t.h.ể chân Diệp Nhị tiểu thư còn lưu trong Điểm Trang Lâu ở Giang Nam, nếu hầu gia hoặc hai lão già nhà họ Diệp muốn đến nhận, trước tiên chuẩn bị trăm lượng hoàng kim.”

12

Về lại Điểm Trang Lâu, A Diên nhíu mày, vẻ mặt không vui.

“Chúng làm người bị thương, sao không trực tiếp g.i.ế.c luôn?”

Ta cười xoa đầu A Diên:

“Đôi khi, sống còn đau khổ hơn chết.”

Huống hồ, Hoa Mẫu Đơn chưa chắc có thể sống sót dưới tay Vĩnh An Hầu khi hắn đang cuồng nộ.

Có đầu mối ta cung cấp, Vĩnh An Hầu rất nhanh đã tra rõ thân phận của Hoa Mẫu Đơn.

Cha mẹ Diệp gia cũng biết bọn họ vì một đứa con gái giả mà hại đến nỗi con gái ruột thà chôn mình trong biển lửa cũng muốn vĩnh tuyệt với họ.

Tại lâu, ta tiếp đón song thân Diệp gia mang trăm lượng hoàng kim đến cửa.

Hai người đều thần sắc tiều tụy, hồn phách thất lạc, Diệp lão phu nhân khóc đến hai mắt sưng đỏ.

“Bạch lâu chủ, con gái ta thật sự bị độc phụ trong hầu phủ hại c.h.ế.t sao? Ngươi có thể… có thể dẫn ta đi gặp nó một lần không?”

Ta không khách khí, nhận một nửa vàng:

“Tự nhiên có thể, đây là tiền đặt cọc. Nếu hai người xác nhận t.h.i t.h.ể chính là nhị tiểu thư thất lạc, ta sẽ nhận nốt một nửa còn lại.”

Lên đường cùng nhị lão đi Giang Nam, Vĩnh An Hầu cũng tới, cưỡi ngựa theo sau xe ta.

Nghe nói mấy hôm nay hắn đã bị hoàng thượng cách chức, bởi vì thống lĩnh cấm quân lại dám tự điều binh chỉ để bắt ta điều tra tung tích phu nhân.

Giữa đường, Vĩnh An hầu thúc ngựa đến bên xe ta, hạ giọng hỏi:

“Ngươi cùng hoàng thượng là quan hệ gì?”

Ta cười khinh bỉ, đáp:

“Liên quan gì đến ngươi? Chung quy ta không phải người ngươi có thể chọc, nay ngươi mất quan chức chỉ còn hư tước, lại càng không dám động đến ta.”

Dĩ nhiên ta sẽ không nói cho hắn biết đương kim hoàng thượng là phụ thân ruột của ta.

Nếu không nhờ có chỗ dựa vững chắc, Điểm Trang Lâu làm sao có thể bình an trong tay ta đến giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-hong-trang/8.html.]

Mẫu thân ta vốn cũng là người ôn nhu như phu nhân, cùng phụ thân tình đầu ý hợp, hứa hẹn chung thân sinh ra ta. Về sau cẩu hoàng đế đăng cơ, tam cung lục viện tiến vào vô số tân nhân, mẫu thân không chịu nổi việc chia sẻ phu quân với người khác, bi thương mà quyết tuyệt rời đi, đến c.h.ế.t cũng không quay đầu.

Ta nghĩ, ta đối với phu nhân luôn mềm lòng, cũng là vì trên người nàng có bóng dáng mẫu thân ta.

Yêu thì không tiếc dâng hiến, quay lưng thì dứt khoát không quay đầu.

Sau hai tháng lên đường, đến Điểm Trang Lâu ở Giang Nam, ta đích thân dẫn Vĩnh An Hầu cùng song thân Diệp gia đi nhận thi thể.

Trong lâu, ta gọi một tiểu nha hoàn theo hầu bên cạnh.

Đến băng thất mở quan tài, nha hoàn liền lao lên trước, duỗi tay giúp ta đẩy nắp quan.

Vì không còn khuôn mặt, ta che lên mặt Diệp nhị tiểu thư một tầng bạch sa.

Diệp lão phu nhân bước lên một bước, nhào đến bên thi thể, run rẩy vén áo trên người thi thể.

“Trên vai có một nốt ruồi nhỏ, trên chân có một vết bỏng, còn cổ chân có sẹo do hồi nhỏ bị chó nhà hàng xóm cắn… Đây mới là nữ nhi ta tìm mười hai năm nay! Nữ nhân tiện trong hầu phủ, đừng tưởng rằng nàng sợ tội tự sát thì ta không còn cách tính sổ, ta phải nghiền xương rắc tro nàng!”

Diệp lão gia chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, trên mặt mang nỗi bi thương mờ mịt:

“Nữ nhi ơi, là phụ thân đến muộn rồi! Đừng sợ, phụ mẫu sẽ mang con về nhà, chúng ta về nhà thôi…”

Vĩnh An Hầu vẫn trầm mặc nhìn ta, đến khi song thân nhà họ Diệp lau khô lệ, định đưa t.h.i t.h.ể Nhị tiểu thư đi, hắn mới bước lên một bước chặn trước mặt ta:

“Phu nhân của ta có phải đang ở Giang Nam? Trước đây là ta đắc tội với Bạch lâu chủ, ta nguyện tự đoạn một cánh tay để tạ tội, chỉ cầu ngươi nói cho ta biết tung tích phu nhân.”

Phụ mẫu họ Diệp nghe Vĩnh An Hầu nhắc đến phu nhân, đồng loạt quay đầu nhìn về phía ta.

Ánh mắt lão phu nhân họ Diệp thoáng hiện hy vọng, run run hỏi ta:

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

“Bạch lâu chủ, tiểu nữ nhà ta – Tầm Thư, có phải đang ở chỗ ngươi? Năm xưa là chúng ta làm cha mẹ khiến con bé chịu nhiều uất ức, những ngày nó vắng bóng, ta và cha nó thân thể liên tiếp sinh bệnh, đến lúc ấy mới giật mình nhớ ra, những năm qua nó luôn lặng lẽ điều dưỡng cho chúng ta. Nó vốn là đứa hiếu thuận, là chúng ta làm cha mẹ có lỗi.”

Lão gia họ Diệp cũng hai mắt đỏ hoe nhìn sang.

Sau khi mất đi một đứa con gái giả, lại hay tin con gái thật đã chết, bọn họ rốt cuộc mới nhớ đến cái tốt của phu nhân.

Ta nhìn phụ mẫu họ Diệp, hỏi:

“Cho dù nàng vẫn còn sống thì thế nào? Các ngươi phá hủy hôn sự của nàng, hại c.h.ế.t cốt nhục của nàng, há còn mong nàng vô oán vô hận mà quay về quỳ dưới gối làm hiếu nữ cho các ngươi sao?”

Hai người bị ta hỏi dồn, nước mắt già nua trào ra, chẳng thốt nổi lời.

Hồi lâu, lão gia họ Diệp thở dài một tiếng:

“Thôi vậy, chúng ta cũng chẳng còn mặt mũi gặp lại nó, chỉ cần biết nó còn sống tốt ở một nơi nào đó là đủ.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐIỂM HỒNG TRANG
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...