Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điều tiếc nuối của vị hôn phu

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Tôi biết, Lâm Triết chọn ở cạnh tôi là bởi vì tôi “thích hợp”.

Thậm chí tôi còn đau lòng thay cho anh ta.

Bởi vì Lâm Triết là một người bạn trai rất chu đáo, bất kể có bận rộn thế nào, cũng sẽ chuẩn bị một bữa tối với ánh nến vào sinh nhật tôi, đêm Thất tịch, lễ Tình nhân đều có hoa, ngay cả lịch trình trong tuần trăng mật cũng là do anh ta bỏ thời gian công sức để lên kế hoạch.

Cũng bởi vì, tình yêu của tôi đối với anh ta, vượt xa cả tình cảm anh ta dành cho tôi.

Niềm hạnh phúc “Người trước mặt là người trong tim”, Lâm Triết có thể cho tôi, tôi lại không thể cho anh ta.

Tuy anh ta chưa bao giờ đề cập tới người yêu cũ hoặc là biểu đạt bất mãn, thậm chí chúng tôi còn chưa bao giờ cãi vã, nhưng thời gian lâu dần, mọi chuyện đều trở nên sáng tỏ.

Ban đầu, mỗi một bài hát anh ta hát trong KTV đều biểu lộ sự cô đơn.

Sau này, là sự sững sờ thất thố khi anh ta biết Vương Lộ đã trở thành vợ người ta.

Sau nữa là mấy tháng trước, trong bữa tiệc với đội bóng rổ, một thành viên uống say đã hỏi anh ta, “Cậu sẽ kết hôn sao? Thực sự buông xuống được rồi?”

Lúc ấy, tôi từ nhà vệ sinh trở lại, đứng sững ở trước cửa phòng.

Vài giây sau, giọng của Lâm Triết vang lên, “Chuyện kết hôn và buông bỏ có liên quan đến nhau sao? Chỉ cần không phải là cô ấy, ai cũng như nhau cả thôi.”

Anh ta và Vương Lộ, không phải chia tay trong hòa bình.

Khi Vương Lộ tốt nghiệp, tôi và Lâm Triết đang học năm thứ ba.

Hứa Vi Vi tai mắt khắp nơi cho tôi biết, tối hôm đó không ít người bắt gặp Vương Lộ và Lâm Triết cãi vã một trận ở sân thể dục, cuối cùng tan rã trong không vui.

Sáng hôm sau, tôi lại nhìn thấy Vương Lộ một mình kéo vali, bắt xe rời khỏi trường học.

Một năm tiếp theo, tôi bận rộn học hành, đi thực tập, làm luận văn, thỉnh thoảng mới ngẫu nhiên gặp thoáng qua Lâm Triết luôn u ám trầm lặng.

Thẳng đến sau khi tốt nghiệp, tôi gặp lại Lâm Triết trong công ti. Anh ta cũng vừa được nhận vào, đang bị một chị gái ở bộ phận khác đặt câu hỏi.

“Độc thân… Nhưng trước mắt không có ý định yêu đương.” Anh ta ngượng ngùng cười cười, lấy cớ còn công việc cần giải quyết, đáp qua loa vài câu rồi vội vàng rời đi, nhanh chóng bước vào thang máy cùng tôi.

Anh ta nhìn thấy bảng tên trên n.g.ự.c tôi, thuận tiện chào hỏi, lại phát hiện là bạn học cùng trường, cứ như vậy mà lấy số liên lạc.

Tôi cũng giống như những cô gái trong tình yêu, lo được lo mất. Từng có nhiều đêm tôi đã trằn trọc, không biết có nên thẳng thắn nói chuyện trong quá khứ cho anh ta biết hay không.

Tôi đã nghĩ rất nhiều lần, có nên hỏi anh ta đã buông bỏ được quá khứ chưa, hoặc là, có yêu tôi thật hay không.

Nhưng một khắc ở ngoài cửa kia, tất cả những lời đã từng lặp đi lặp lại trong lòng tôi vô số lần, tựa như bông tuyết đậu trên cửa sổ, hóa thành hư ảo, chỉ còn một mảnh lạnh lẽo.

Cần gì phải hỏi, khi đã biết đáp án rồi?

Hơn nữa, sau khi Vương Lộ tốt nghiệp không lâu liền kết hôn, hai năm trước sinh được một cô con gái.

Dù sao cũng không thể phát sinh chuyện gì được.

Lục Dao à, đã được lợi thì đừng nên khoe mẽ.

Tôi tự thuyết phục bản thân như vậy.

5

Nhàn cư vi bất thiện

Dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Vài ngày sau khi từ Ý trở về, bằng mắt thường cũng thấy được Lâm Triết thường xuyên thất thần.

Tôi cảm thấy, có lẽ liên quan đến tin nhắn wechat giữa anh ta và Vương Lộ.

Nhưng wechat trên iPad đã bị đăng xuất, tôi không thể xem đoạn hội thoại phía sau của hai người họ.

Hứa Vi Vi từng nói, khi phụ nữ điều tra “gian tình” của chồng, sự nhạy bén của họ có thể so với Sherlock Holmes.

Tôi chợt nhớ tới weibo của Lâm Triết, chính xác là từ weibo của Lâm Triết tìm ra weibo của Vương Lộ.

Năm đó, đội bóng rổ của trường dùng kênh weibo để tuyên truyền, công khai cả weibo của quản lí lẫn thành viên trong đội trên các tấm áp phích. Tôi vừa đỏ mặt vừa tìm kiếm weibo của Lâm Triết, sau đó lại phát hiện ra anh ta và Vương Lộ không tương tác nhiều trên weibo, thậm chí một năm chẳng đăng bài mấy lần.

Tôi đăng nhập vào tài khoản weibo chính như acc clone của mình, nhanh chóng tìm được tài khoản của Lâm Triết.

Lâm Triết vẫn giữ thói quen dùng weibo xem tin tức, thỉnh thoảng còn để lại vài bình luận chọc cười các đồng đội cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dieu-tiec-nuoi-cua-vi-hon-phu/chuong-2.html.]

Thật may mắn, weibo của Vương Lộ không hề “chăng mạng nhện”, bài viết mới nhất được đăng một tuần trước.

Nội dung rất bình thường, chính là cằn nhằn nói xấu mẹ chồng, kêu ca cuộc sống mẹ bỉm vất vả.

Tôi kéo xuống xem những nội dung cô ta đăng trước đó, đều là tâm trạng hàng ngày, hoặc là ghi lại những khoảnh khắc của con gái.

Chẳng qua, cô ta rất ít khi đề cập tới chồng mình, chỉ khi vừa kết hôn xong mới có nhắc tới một chút.

Tuy Lâm Triết vẫn chú ý đến cô ta, nhưng đã sớm chẳng có liên lạc tương tác gì.

Trước đó nữa chính là bài đăng về thời đại học, chuột của tôi nhấp nháy ở cuối trang, nhưng cuối cùng vẫn không có dũng khí kéo xuống xem tiếp.

Quên đi, chẳng qua là nhất thời hồ đồ mà thôi.

Tôi thích Lâm Triết rất lâu rồi.

Anh ta là một bạn trai, thậm chí là một bạn đời tốt.

Tôi đã định làm như không biết, coi như chuyện gì cũng chưa phát sinh, nếu không phải hôm đó, sau khi đi về nhà, anh ta nói cho tôi biết anh ta phải đi An Kinh công tác hai ngày.

Vương Lộ cũng giống Hứa Vi Vi, là người An Kinh, sau khi tốt nghiệp thì trở về đó.

Mà lúc nghỉ trưa, tôi trùng hợp nghe được, người cần đi An Kinh công tác là một đồng nghiệp khác, Sandy.

“Tiểu Triết nói vừa lúc anh ta có việc muốn đến An Kinh, cho nên liền đi thay tôi. Anh ta không nói với cô sao?” Sandy mở to đôi mắt vô tôi, nói với tôi.

6

Tôi xin nghỉ bệnh hai ngày.

Như vậy cũng không tính nói dối, tâm bệnh cũng là bệnh mà.

Bởi vì Lâm Triết lấy danh nghĩa đi công tác, cho nên tôi quang minh chính đại hỏi Sandy về chuyến bay của anh ta.

Sau đó, tôi lặng lẽ mua vé của chuyến bay sớm nhất.

Khi đứng chờ anh ta ở sân bay An Kinh, tôi đeo kính râm, cười nhạo bóng mình hắt trên cánh cửa thủy tinh, đúng là điên khùng mà.

Ngày tiếp theo, giống y lịch trình Sandy nói cho tôi biết, Lâm Triết đi gặp khách hàng, buổi tối lại tham gia bữa tiệc.

Sáng hôm sau, sau khi tham dự hội nghị với đối tác, hẳn anh ta không còn công việc nào khác.

Tôi thấy anh ta trở về khách sạn vào giữa trưa, sau đó không ra ngoài nữa.

Tôi ngồi ở quán cà phê đối diện khách sạn, ngây ngốc đến tận khi ánh chiều tà chiếu lên người.

Khi mở điện thoại chuẩn bị mua máy bay quay về, tôi vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn nhìn weibo xem thử.

Rõ ràng tự lừa mình dối người lâu như vậy, sao lần này lại không cam tâm chứ!

Năm phút trước, Vương Lộ cập nhật bài đăng mới: [Phải, hối hận rồi]

Bên dưới là ảnh cô ta mặc váy liền thân màu trắng, mặt mày rạng rỡ.

Tôi cũng là mang theo tâm lí chuẩn bị cho tình huống tệ nhất mà đến đây, nên cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Chỉ là vốn còn đang cố gắng vùng vẫy trên mặt nước kéo dài chút hơi tàn, trong nháy mắt bị giáng một đòn nặng nề, chìm xuống đáy biển.

Khi ánh đèn rực rỡ sáng lên khắp nẻo đường, Lâm Triết xuất hiện ở cửa khách sạn, đã đổi một bộ quần áo khác.

Anh ta không gọi xe mà đi thẳng lên tầng cao nhất của nhà hàng bên cạnh khách sạn.

Cho dù là buổi tối ngày thứ Sáu - gần cuối tuần, nhưng nơi đắt đỏ sang trọng vẫn luôn không quá đông người.

Tôi rất dễ dàng tìm được một vị trí nằm trong góc c.h.ế.t của tầm mắt Lâm Triết, nhưng lại giúp tôi có thể nhìn thấy rõ anh ta và vị trí đối diện anh ta.

Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp lại Vương Lộ.

Cô ta mặc bộ váy liền màu trắng đăng trên weibo kia, khí chất thành thục hơn so với hồi đại học, trên khuôn mặt đã có chút dấu vết của tháng năm.

Tôi không nhìn thấy biểu tình của Lâm Triết, nhưng rõ ràng anh ta đang luống cuống, tựa như trở thành thiếu niên nóng nảy, ngốc nghếch, hừng hực sức sống của trước kia.

Thiếu niên chưa bao giờ thuộc về tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điều tiếc nuối của vị hôn phu
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...