Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÔI BÔNG TAI HOA TRÀ

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bác gái móc tai, giả vờ ngạc nhiên:

“Ơ kìa, lúc cầu xin ta giữ con ở lại, đâu có gọi dễ nghe như thế?”

“Sao hồi đó còn giả vờ cứng đầu thế hả?”

Tôi lắc đầu liên tục như trống bỏi, rồi nhỏ giọng:

“Bố… mẹ!”

Mắt bác gái đỏ hoe, bác cả thì rơi nước mắt:

“Tốt… tốt lắm.”

Ông xoa đầu tôi không ngừng:

“Con gái ngoan.”

“Bố luôn ước có một đứa con gái. Hồi mẹ con m.a.n.g t.h.a.i sinh đôi, bố còn hy vọng là song sinh trai gái.”

“Không ngờ lại ra hai thằng con trai, làm bố cực biết bao nhiêu.”

Tôi ôm lấy tay họ, nhoẻn cười:

“Mẹ ơi, sau này con sẽ mua dây chuyền vàng cho mẹ.”

“Bố ơi, con sẽ mua rượu Mao Đài cho bố uống.”

Bác cả cười tít mắt:

“Tốt, Mao Đài ngon! Con gái đúng là tuyệt nhất!”

Bác gái bật cười:

“Dây chuyền vàng thì chưa biết có không, nhưng với cái miệng vẽ bánh của con, chắc nhà mình khỏi sợ đói rồi.”

Miệng bà thì cứng, tim lại mềm.

Về đến nhà, bà tự tay bày một bàn ăn thịnh soạn.

Anh hai trố mắt:

“Mẹ, ăn bữa này xong chắc nhà mình phá sản mất?”

“Xì! Hôm nay là ngày vui lớn, em con được ghi tên trong sổ hộ khẩu, quan trọng chẳng khác gì ngày sinh cả, nói năng cho cẩn thận.”

Tôi uống một ngụm Sprite, gọi một tiếng “bố”, một tiếng “mẹ”, gọi “anh cả”, “anh hai”, rồi mơ một giấc mơ thật dài.

Trong mơ, tôi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, lăn một vòng, liền chạm phải hạt đậu nhỏ cộm dưới nệm.

Những tỳ nữ quanh đó đồng loạt reo lên:

“Công chúa! Cuối cùng chúng ta đã tìm được công chúa thật rồi!”

Bác gái quả nhiên hiểu rõ Hồ Lương – ba ruột tôi.

Chẳng bao lâu, ông ta mò tới, la hét om sòm đòi mang tôi về.

“Nó là con tao, tụi bây nuôi mấy năm mà đòi chiếm luôn, ở đâu ra chuyện đó!”

“Chẳng qua tụi bây thấy tiền ít, được rồi, ba vạn chia đôi, một vạn rưỡi cho mỗi bên, thế là được chứ gì?”

Bác gái chống nạnh quát:

“Bà đây một xu cũng không cần, chỉ cần đứa con gái này!”

Ông ta vượt qua bác gái, trừng mắt nhìn tôi:

“Đừng tưởng họ tốt với mày thật, họ nuôi mày chỉ để sai vặt, vài năm nữa gả đi còn có tiền sính lễ.”

“Con gái ngoài kế hoạch, mày nghĩ họ dám tốn tiền làm hộ khẩu cho mày chắc?”

Tôi quay vào phòng, lấy sổ hộ khẩu ra, dằn mạnh trước mặt ông ta:

“Bố mẹ tôi đã làm xong hộ khẩu cho tôi rồi.”

Hồ Lương sững người, lật qua lật lại xem mãi.

Tôi chỉ vào dòng chữ:

“Chú à, nhìn cho kỹ nhé.”

“Hồ Văn Nhân — đó là tên của tôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-bong-tai-hoa-tra/chuong-10.html.]

Có lẽ bị chuyện sổ hộ khẩu kích động, hoặc cũng vì tôi gọi ông ta là “chú”, Hồ Lương nổi giận đùng đùng, giơ tay định tát tôi:

“Con ranh này, mày gọi tao là gì cơ?”

“Chúng mày điên hết rồi à, có tiền nộp phạt làm hộ khẩu cho nó mà không có tiền cho tao đưa Diệu Tổ đi khám bệnh!”

Bác cả lập tức chắn trước mặt tôi:

“Bây giờ Văn Nhân đã là con gái tôi, cậu không được phép đ.á.n.h nó.”

Hai anh tôi cũng bước ra đứng chắn.

Anh cả cười nhạt:

“Chú ơi, em gái cháu gọi chú là chú — có gì sai đâu?”

“Hồi đó chính chú là người không cần em ấy, giờ nổi nóng làm gì?”

“Hay chỉ cần ở trong bát người khác, dù là đồ dơ chú cũng thấy thơm?”

Hồ Lương tức đến hoa cả mắt.

Nhưng thì sao chứ — ông ta xưa nay chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, gặp người cứng rắn là rụt cổ.

Anh cả, anh hai đều cao hơn mét bảy, đặc biệt anh hai vốn là học sinh thể thao, cơ bắp săn chắc.

Còn bác cả thì vóc dáng rắn rỏi.

Kẻ chỉ biết hùng hổ ngoài miệng như Hồ Lương đâu phải đối thủ, chỉ đành hậm hực bỏ đi.

Trước khi đi, ông ta vẫn còn ngoái lại buông câu cay độc:

“Bỏ cả đống tiền nộp phạt làm hộ khẩu, hai người lại mất việc, để xem sau này sống thế nào!”

Phải rồi.

Cuộc đời vốn tàn nhẫn, chưa bao giờ thương xót chỉ vì bố mẹ và anh em tôi hiền lành.

Gánh nặng nuôi ba đứa trẻ đè nặng trên vai, bố mẹ (bác cả và bác gái) phải cố gắng tìm đường mưu sinh.

Bố xin được việc bốc vác cho một siêu thị.

Giờ làm dài, công việc nặng nhọc, chẳng bao lâu vai và lưng ông dán đầy cao dán.

Một hôm, ông tắm xong nhờ tôi dán giúp, nhìn bờ vai đỏ ửng sưng tấy của ông, tôi bật khóc.

Ông lại mỉm cười an ủi:

“Khóc gì thế, nhìn vậy thôi chứ không đau đâu.”

Vừa lúc ấy, mẹ đi chợ về.

Gần đây bà toàn chọn đi mua đồ vào buổi tối, khi các hàng rau sắp dọn, giá rẻ hơn, tiết kiệm được ít tiền.

Thấy bố đang dỗ dành tôi, bà cười nửa đùa nửa mỉa:

“Ôi kìa, trước mặt con gái còn tỏ ra mạnh mẽ à? Tối qua ai là người năn nỉ tôi xoa bóp hộ?”

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

“Phải cho nó thấy bố nó cực khổ thế nào, không thì sau này nó quên mất lời hứa mua Mao Đài cho anh đấy.”

Nhưng chỉ dựa vào đồng lương bốc vác của bố thì nuôi cả nhà năm miệng ăn vẫn quá vất vả, nên mẹ bắt đầu tính chuyện làm ăn.

Cân nhắc mãi, bà quyết định mở một phòng đ.á.n.h mạt chược.

Thời ấy đa phần vẫn đ.á.n.h bằng tay, chưa có máy tự động.

Mẹ mượn tiền hai cậu, rồi dùng lại căn nhà mặt phố bỏ trống của ông ngoại, mua bốn bàn mạt chược điện.

Phòng chia làm hai phiên — buổi chiều và buổi tối.

Mỗi bàn, mỗi phiên thu “tiền nước” hai mươi tệ.

Đám họ hàng dưới quê nghe nói đều há hốc mồm:

“Đánh một ván mạt chược mà thu những 5 tệ, ai rảnh mà đi?”

“Vợ của Hồ Thiện chắc chắn lỗ vốn thôi, mua bốn cái bàn điện lại còn thuê mặt bằng, tốn kém thế cơ mà.”

Thật ra bố cũng không tán thành.

Ông vốn ghét cờ bạc, cho rằng mở quán mạt chược chẳng khác nào dây dưa với trò đỏ đen, không phải việc đứng đắn.

Mẹ chống nạnh cãi lại:

“Giờ cơm còn chẳng đủ ăn, còn lo cao sang cái gì! Tôi chẳng cần đạo đức kiểu đó, tôi chỉ muốn nuôi ba đứa con no bụng trước đã.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÔI BÔNG TAI HOA TRÀ
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...