Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÔI BÔNG TAI HOA TRÀ

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuộc sống thời ấy thực sự chia hai thái cực.

Công nhân ở nhà máy quốc doanh lần lượt mất việc, hàng loạt người phải quay lại xã hội tự bươn chải.

Có người như bố mẹ nuôi của tôi — sống tằn tiện, chắt chiu từng đồng để nuôi con.

Nhưng cũng có kẻ chẳng nghĩ đến mai sau, tiêu hết tiền trợ cấp, ngày ngày đắm mình trong sòng bài, đ.á.n.h mạt chược đến quên trời đất.

Mạt chược tự động khi đó còn là thứ mới lạ.

Mỗi người chơi đóng năm tệ một lượt, mẹ tôi còn chuẩn bị đậu phộng rang muối, trà gừng, ít bánh ngọt nhỏ.

Ai đói bụng thì bà nấu thêm tô mì cho ăn.

Thường những phụ nữ có con nhỏ sẽ đến tầm mười một rưỡi, đ.á.n.h đến năm giờ rồi về nấu cơm tối cho gia đình.

Cũng có người mê quá không về, đ.á.n.h luôn phiên đêm tới tận mười hai giờ.

Mẹ sẽ chuẩn bị luôn bữa tối, năm tệ một suất, có thịt có rau đầy đủ.

Ban đầu khách không nhiều, nhưng ai tới rồi cũng giới thiệu cho người khác — vì ở đây tiện, sạch, máy tự động khỏi xóc tay, vừa được ăn uống, vừa không lo thiếu người chơi.

Thỉnh thoảng có khách bận đột xuất — quên tắt bếp, hay phải đi đón con — thì mẹ lại nhiệt tình giúp trông hộ.

Dần dần, khách ngày một đông, cả bốn bàn đều kín chỗ, đến muộn chỉ còn cách đứng xem.

Nhưng dù chỉ là người đứng xem, mẹ vẫn rót trà mời đàng hoàng.

Có thời gian còn thịnh hành kiểu “mạt chược xoay vòng” — một bàn năm, sáu người thay phiên nhau chơi. Ai ù thì xuống, người đứng ngoài thay vào.

Thế là tiền bàn cũng được thu nhiều hơn.

Với bốn bàn hoạt động liên tục, mỗi ngày thu được từ 160 đến 200 tệ tiền bàn, một tháng lãi ròng năm, sáu ngàn tệ.

Nhà là của ông ngoại, chỉ lấy tượng trưng ít tiền thuê, điện nước tính dân dụng nên chi phí cũng chẳng đáng là bao.

Chưa đầy hai tháng, mẹ đã trả hết nợ cho hai người cậu, còn mua tặng mỗi mợ một bộ quần áo mới.

Mẹ bận rộn đến mức chân không chạm đất, đêm nào cũng làm tới một giờ sáng mới về, sáng tám chín giờ lại dậy chuẩn bị.

Sau đó bà mở rộng thêm hai bàn nữa, còn xúi bố nghỉ việc để cùng bà “làm lớn, làm mạnh” cái phòng mạt chược:

“Công việc của anh vừa mệt vừa chẳng đáng bao tiền.”

Bác cả lắc đầu:

“Phòng mạt chược khói t.h.u.ố.c mịt mù, tôi chịu không nổi. Với lại, trứng không nên bỏ hết vào một giỏ.”

Vậy nên mẹ tính mướn thêm người phụ giúp.

Bà nội nghe được tin ấy liền hấp tấp kéo mẹ ruột tôi lên thành phố:

“Miêu Miêu, con bận bịu việc ở phòng mạt chược, để em dâu con lên phụ đi.”

“Nó ở quê cũng rảnh, trả cho nó ba trăm, năm trăm tệ một tháng là được rồi.”

“Người nhà giúp nhau vẫn yên tâm hơn là thuê người ngoài.”

Mẹ ruột tôi kéo tôi ra một góc, giọng nhỏ nhẹ:

“Nhị muội, lát nữa con nói giúp mẹ vài câu với bác gái con nhé, bà ta thương con, chắc sẽ nghe con. Nếu mẹ ở lại được giúp việc, mẹ con mình sắp được đoàn tụ rồi.”

Tôi hất tay bà ra, bình thản đáp:

“Thím ơi, mẹ cháu vẫn luôn tự quyết mọi chuyện, cháu không xen vào được.”

Mẹ ruột tôi đỏ mắt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-bong-tai-hoa-tra/chuong-11.html.]

“Sao lại gọi thím, mẹ là mẹ ruột của con mà. Con còn giận mẹ phải không? Mẹ cũng là bất đắc dĩ thôi…”

“Nếu khi đó mẹ có tiền, làm sao nỡ bán con đi, mẹ cũng là vì muốn tìm cho con nơi nương thân tốt hơn…”

Bà còn đang khóc, anh cả bước đến:

“Văn Nhân, lại đây, anh chỉ bài toán cho.”

Bà ta vẫn cố nài nỉ:

“Gia Văn, con là đứa hiểu chuyện nhất, giúp thím khuyên Nhị Muội đi.”

Anh cả nhíu mày:

“Thím út, thím nên gọi đúng tên, em ấy là Văn Nhân — Hồ Văn Nhân.”

Mẹ ruột tôi há miệng, sững sờ.

Bà không hiểu, tại sao “Nhị Muội” và “Hồ Văn Nhân” lại khác nhau đến vậy.

Dù bà nội có ép, mẹ ruột tôi có van nài thế nào, mẹ vẫn kiên quyết từ chối.

“Diệu Tổ còn nhỏ, lại hay ốm, cần mẹ chăm sóc. Tôi làm sao nỡ để em dâu lên đây vất vả làm việc chứ?”

“Cô phải ở nhà mà canh chừng cho đứa con trai quý báu — đứa mà cô sẵn sàng bán con gái mình để cứu ấy.”

Mẹ ruột tôi nghẹn họng, mặt đỏ bừng, chẳng nói được lời nào.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Nhưng chuyến đi của họ cũng không vô ích — mẹ tôi vẫn rút ra một trăm tệ đưa cho bà nội.

Bà lầm bầm:

“Kiếm được bao nhiêu tiền mà đưa có trăm tệ, coi như bố thí cho ăn mày à?”

Mẹ tôi lập tức giật lại:

“Thấy ít thì khỏi lấy! Tiền tôi cũng là làm ngày làm đêm cực khổ mới có được.”

Mẹ ruột tôi hốt hoảng nhận lại tờ tiền:

“Không, không, em đâu dám!”

“Chị dâu ơi, Gia Văn với Gia Vũ có quần áo cũ nào không? Để em mang về cho Đại Muội mặc.”

Mẹ tôi cau mày: “Con bé lớn nhà cô học cấp hai rồi, mua cho nó bộ nào đúng tuổi đi.”

Mẹ ruột tôi cười gượng:

“Nhà em hai năm nay mất mùa, thật chẳng còn đồng nào. Với lại, quần áo chỉ cần sạch là được, con gái mà, đòi hỏi chi nhiều.”

Hồi nhỏ, tôi từng rất ghen tị với chị gái — luôn nghĩ hai vợ chồng Hồ Lương yêu chị ấy hơn tôi nhiều.

Thực ra đúng là họ yêu thật, nhưng tình yêu đó, so với sự thiên vị mà họ dành cho “thái tử” Diệu Tổ, thì thật nhỏ bé đáng thương.

Có lẽ vì tôi đã nhận được đủ yêu thương từ gia đình mới, nên giây phút ấy, tôi không còn để bụng những điều chị từng làm quá đáng với mình.

Những tổn thương, sự lạnh nhạt, tôi đều buông bỏ.

Cuối cùng, mẹ tôi vẫn thuê một người làm công thời vụ với giá bốn trăm tệ, mỗi sáng đến sớm quét dọn, pha trà, chuẩn bị phòng chơi.

Ở quê, bà nội nói đi nói lại suốt:

“Con dâu lớn nhà tôi thật chẳng ra gì, có tiền lại thuê người ngoài chứ không để em dâu làm!”

“Còn thằng Hồ Thiện thì tai mềm như bún, vợ nói gì nghe nấy, đúng là nuôi con uổng công!”

Mấy lời thị phi ấy sớm muộn cũng đến tai bố mẹ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÔI BÔNG TAI HOA TRÀ
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...