Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÔI BÔNG TAI HOA TRÀ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Câu chưa dứt, vừa rẽ qua cầu thang, tôi nhìn thấy mẹ — bụng đã to, tay xách túi trứng gà, bên cạnh là chị tôi.

Mẹ đỏ mắt nhìn tôi từ đầu đến chân:

“Nhị Muội, con gầy đi nhiều quá…”

Còn chị thì nhìn chằm chằm vào chiếc váy hồng của tôi, ánh mắt đầy ghen tị.

Bác gái mời mẹ con họ vào nhà, mẹ vừa lau nước mắt vừa cảm ơn bà đã chăm sóc tôi.

Chị thì lượn khắp phòng, sờ chỗ này ngó chỗ kia, còn mở tủ áo ra xem.

Giọng đầy ghen ghét:

“Phòng này trước đây chẳng phải của anh Gia Văn sao?”

“Giờ tạm để em ở vài ngày.”

Chị nhìn tôi từ đầu đến chân, ra lệnh:

“Cởi váy ra, để chị mặc thử.”

Chị tôi luôn quen cướp đồ của tôi như thể đó là điều đương nhiên.

Nhưng lần này, trong tôi bỗng trỗi dậy một ý niệm muốn phản kháng:

“Chị mặc không vừa đâu.”

Chiếc váy đó tuy bác gái cố ý mua lớn hơn một cỡ, nhưng chị tôi lớn hơn tôi ba tuổi, chắc chắn mặc không vừa.

Chị đưa tay kéo khóa váy tôi:

“Không thử sao biết!”

Tôi giãy giụa: “Chị mặc không vừa đâu, đừng kéo rách của em!”

Đang giằng co thì cửa phòng bật mở.

Anh Gia Văn đứng đó, mặt lạnh tanh như ngày đầu gặp, nhìn chị tôi:

“Ra ngoài đi, đừng động vào đồ trong phòng tôi.”

Chị tôi vừa thấy anh, liền ngoan ngoãn như chuột thấy mèo.

Anh đi tới, kéo lại khóa sau lưng tôi, giọng dịu hơn:

“Trên bàn có quyển truyện tranh anh mượn cho em, ra đọc đi.”

Mẹ tìm một cơ hội lén vào phòng.

Bà nắm tay tôi, nước mắt chảy ròng:

“Là lỗi của mẹ… để con phải chịu khổ.”

Tôi vội lắc đầu: “Không đâu ạ, bác gái và các anh đối xử với con rất tốt.”

Mẹ lau nước mắt, nhìn thẳng vào mắt tôi:

“Nhị Muội, dạo này nhà máy của bác cả và bác gái có phát lương phải không?”

Tim tôi khựng lại, khẽ lắc đầu: “Con… con không biết.”

Mẹ thở dài:

“Quả nhiên họ vẫn đề phòng con.”

Bác gái nấu hết tám cân tôm, còn đặc biệt để riêng một đĩa không cay đặt trước mặt tôi.

Chị tôi thì gắp lia lịa, ăn cả tôm lẫn đầu tôm, chẳng chừa cho ai.

Anh hai Gia Vũ sốt ruột, vừa ăn vừa dùng đũa gắp thêm vào bát tôi:

“Ăn kiểu gì vậy, như mèo l.i.ế.m hạt cơm ấy, ăn nhanh lên!”

Mẹ vội xen vào:

“Nó ở nhà cũng thế đấy, chậm chạp, nhỏ mọn. Đừng để ý đến nó.”

Anh hai cau mày:

“Em ấy là em gái tôi, sao lại không để ý được?”

Có lẽ chị tôi ghen tị, hừ lạnh một tiếng:

“Nó là em ruột tôi, hôm nay chúng tôi đến để đón nó về.”

Lỡ lời, mẹ vội chữa:

“Lần này mẹ tới có hai việc chính.”

“Sắp đến mùa gặt rồi, bụng mẹ to nên bất tiện, muốn cho Nhị Muội về giúp một tay.”

Anh cả Gia Văn nhíu mày:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-bong-tai-hoa-tra/chuong-5.html.]

“Em ấy mới sáu tuổi, làm được việc gì?”

Mẹ tôi cười:

“Cháu ơi, ở quê sáu tuổi làm được khối việc rồi.”

“Gặt lúa, phơi thóc, cấy mạ, nấu cơm, hái rau – việc nào nó cũng biết cả.”

Bác gái nở nụ cười gượng:

“Tốt quá nhỉ.”

“Nhị Muội, về nhà thì nhớ chăm chỉ giúp mẹ, chăm mẹ ở cữ, đến năm học mới thì chịu khó học hành, lo cho em trai…”

“Còn sau này nghỉ hè hay nghỉ đông, lại sang đây chơi nhé.”

Dưới gầm bàn, tôi siết chặt hai tay.

Mẹ nghe càng lúc càng khó chịu, sắc mặt cũng thay đổi:

“Chị dâu, em chỉ định cho con bé về giúp chút việc mùa gặt, xong rồi vẫn quay lại nhà chị ở mà.”

Bác gái bật cười, giọng châm chọc:

“Cô xem tôi là cái gì vậy?”

“Con bé ở nhà tôi, hôm nay gọi về gặt lúa, mai lại bảo về hầu cô ở cữ, chẳng khác nào tôi bỏ tiền nuôi giùm người làm cho nhà cô à?”

Bà gõ vào trán mình:

“Trên đầu tôi có khắc bốn chữ Quan Âm Bồ Tát chắc?”

“Tôi vốn không định nuôi thêm trẻ con, cô mà giở trò thế này, thì hôm nay cứ dắt nó đi, đừng gửi lại nữa.”

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Mẹ nhìn sang bác cả, ánh mắt van nài.

Bác cả gãi đầu:

“Em biết rồi đấy, trong nhà anh chuyện gì cũng do chị dâu em quyết.”

Mẹ lộ rõ thất vọng, cố nặn nụ cười:

“Vậy thôi, chuyện làm đồng bọn em tự xoay xở.”

“Thật ra lần này em đến còn vì chuyện khác — sau vụ gặt phải cày ruộng bón phân, mà em với anh Hồ Lương chẳng còn đồng nào, nên muốn hỏi mượn ít tiền.”

Chuyện này vốn chẳng lạ.

Bố sĩ diện, những việc phải cúi đầu đi vay tiền, ông luôn sai mẹ đứng ra.

Bác gái sa sầm mặt:

“Nhà máy nợ lương mãi, tôi với chồng tôi cũng chẳng có đồng nào.”

Mẹ vội vàng nói:

“Nhưng chẳng phải dạo gần đây bên chị mới phát lương sao?”

Ngay lập tức, ánh mắt của bác gái và hai anh đều dồn về phía tôi.

Tôi hoảng hốt giải thích:

“Không phải con nói, con… con không biết gì cả.”

Mẹ bắt đầu lau nước mắt, kể khổ đủ điều: rằng để sinh được đứa con trai bà đã vất vả ra sao, rằng trong nhà khó khăn thế nào, rồi kể phải một mình chăm sóc bà nội rất khổ sở, nói mình vụng dại, chẳng may mắn được như bác gái khi cưới được người chồng tốt như bác cả…

Giống hệt bao lần mẹ đến vay tiền trước đây, cuối cùng vẫn là bà thúc giục tôi:

“Nhị Muội, con giúp mẹ xin bác đi mà.”

“Nếu không vay được, vụ lúa sau chẳng gieo được, đến lúc em trai con ra đời thì cả nhà lấy gì mà ăn.”

Trước đây tôi chưa hiểu chuyện, cũng chẳng dám cãi lời mẹ.

Dù xấu hổ đỏ bừng cả mặt, tôi vẫn sẽ rụt rè nghe lời mẹ mà năn nỉ bác cả và bác gái.

Nhưng…

Tại sao lúc nào cũng là tôi phải chịu cảnh nhục nhã này?

Em trai có được ăn hay không thì liên quan gì đến tôi chứ.

Tôi mím chặt môi, im lặng.

Mẹ bực mình, vặn tay tôi:

“Nói đi! Con nói đi chứ!”

Anh hai Gia Vũ lập tức kéo tôi ra, chắn trước người tôi:

“Sao bà lại vặn tay em ấy? Cánh tay em ấy vẫn chưa lành, bà không thấy à?”

Mẹ nghe tôi bị thương vì giữ túi tiền của bác gái thì vừa tỏ ra thương cảm, vừa càm ràm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÔI BÔNG TAI HOA TRÀ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...