Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đời Này Không Hối Tiếc

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Đó mới là khí độ của một công chúa."

Đang trò chuyện, cung nữ tiến vào bẩm báo.

"Phó đại nhân cầu kiến ngoài điện."

Hạ nhân vén rèm dày lên.

Ta cùng Hoàng hậu đứng trong nội các, nhìn xuống bậc thềm, nơi Phó Uẩn đang đứng.

Dưới hành lang phía xa cũng có không ít khách khứa vây quanh.

"Dung Ninh, ta biết là nàng đang giúp ta."

Phó Uẩn không mang ô, áo mỏng đơn bạc, một mình đứng trong tuyết, chầm chậm quỳ xuống.

"Từ Dung Ninh, ta biết ta sai rồi."

Gió tuyết cuồn cuộn, lẫn trong đó là giọng nói của hắn.

Ta lặng lẽ nhìn hắn, mím môi thật chặt, đầu ngón tay bấu sâu vào lòng bàn tay.

Hoàng hậu nhìn một hồi, cất giọng khe khẽ.

"Nhìn người không thấu, chuyện đời chẳng rõ… Chỉ một kẻ như thế, đầu óc không được tinh tường, nhưng lòng dạ lại hết mực chân thành với ngươi. Ngay cả Hoàng thượng cũng nói, hắn là kẻ có vận khí tốt."

Ta không nhìn nữa, ngồi xuống giường nhỏ, siết chặt chén trà trong tay.

"Cứ mặc kệ hắn đi."

Phó Uẩn không chịu rời đi.

Ngoài trời băng giá, hắn quỳ bất động, toàn thân bị lạnh cóng, cuối cùng ngất xỉu, được đưa về phủ.

Nước trà nóng hổi, văng cả lên mu bàn tay.

Hoàng hậu khẽ thở dài, gần như không nghe thấy.

"Dung Ninh, vì ngươi, vì chút tình xưa, bổn cung có thể thay ngươi cầu xin Hoàng thượng một cơ hội chuộc tội cho hắn. Chỉ cần ngươi nói một câu.”

“Trong lòng ngươi, còn yêu hắn không?"

Ta chầm chậm cụp mi mắt xuống, đầu ngón tay siết lấy tay áo, run run.

Một lúc lâu, vẫn không thể trả lời.

Về sau, Phó Uẩn tìm đến ta mấy lần, nhưng đều bị chặn ngoài cửa.

Cho đến sau Tết, Hoàng Hà vỡ đê, Phổ Dương bị lũ lụt, thương vong mấy trăm người, nạn đói lan rộng ngàn dặm.

Phó Uẩn nhận chỉ, đi đến Hoàng Hà cứu tế.

Hồng Trần Vô Định

16

Trước khi lên đường, hắn lại đến trước phủ ta.

"Phiền người bẩm báo, ta muốn gặp nàng."

Thị nữ của ta bước ra ngoài.

"Phu nhân nói, chốn này không tiếp người già cô quạnh."

Phó Uẩn nhếch môi cười giễu: "Ta mới ba mươi bảy tuổi."

Thị nữ chẳng đáp lời.

"Phó đại nhân, mời hồi phủ."

Phó Uẩn ngẩng đầu lên, ánh mắt lưu luyến chẳng nỡ rời, nghe thấy bên kia tường viện vang lên tiếng đàn.

"Phu nhân đang làm gì?"

"Phu nhân nói, người cũng có một nỗi tiếc nuối thuở thiếu thời, chính là đã lãng phí cả tuổi thanh xuân cho một người. May thay bây giờ vẫn chưa muộn, người đang nghe nhạc sư gảy khúc, để bù đắp lại tiếc nuối năm xưa."

Cửa lớn Từ phủ khẽ khàng đóng lại trước mặt hắn.

Phó Uẩn lặng lẽ đứng ngoài phủ, chẳng biết đã qua bao lâu, đến khi trời tối, bóng người cũng bị bóng đêm nuốt chửng.

Hôm sau, ngoài thành, tại Tam Lý đình.

Ta xuống xe ngựa, nhìn thấy Phó Uẩn đang chờ tại đó.

"Ta cứ ngỡ nàng sẽ không đến."

Hắn nhìn ta một hồi, ánh mắt dần đỏ hoe.

"Nàng để lại thư ở cửa phủ, nói nếu không đợi được ta thì sẽ rời đi."

Phó Uẩn cúi đầu cười khẽ.

"Ta muốn gặp nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-nay-khong-hoi-tiec/chuong-11-hoan.html.]

"Gặp rồi thì thế nào?"

Phó Uẩn ngẩng đầu nhìn ta: "Ta biết công vụ này là do nàng cầu xin Thánh thượng ban cho ta."

Ta chẳng phủ nhận.

Hắn chăm chú nhìn ta, đột nhiên tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay ta.

Ta sững người trong chốc lát, giãy khỏi tay hắn: "Nếu nói xong rồi, ta đi đây."

Phó Uẩn kịp thời giữ lấy tay áo ta.

Ta quay đầu nhìn hắn.

Hắn từ từ buông tay, đối diện với ta, từng chữ rõ ràng:

"Từ Dung Ninh, đừng tái giá. Chờ ta trở về, muốn mắng muốn trách thế nào cũng được."

Ta nhìn hắn một hồi, xoay người lên xe.

Bốn bề tĩnh lặng.

Ta ngồi yên không động đậy.

"Phu nhân, chúng ta đi chứ?"

Một lát sau, trong lòng ta bất chợt nảy sinh xúc động, vén rèm xe, nghiêng người ra ngoài nhìn về phía trước.

Phó Uẩn vẫn chưa rời đi, vẫn đứng đó.

Ta và hắn nhìn nhau hồi lâu, chẳng ai nói một lời, cuối cùng lại thả rèm xuống.

"Đi thôi."

Hoàng Hà vỡ đê nhiều lần, nước tràn vào Tứ Thủy, Hoài Thủy, nhấn chìm thành trì, ngày càng nghiêm trọng.

Phó Uẩn đích thân chỉ huy đắp đê, gánh bao cát, đắp thành tầng tầng lớp lớp.

Cứ ba ngày một báo cáo nạn lụt, ngựa trạm phi nhanh đưa về kinh thành.

Trong số đó còn có một phong thư gửi đến cho ta.

Phó Uẩn ghi lại tất cả những điều mắt thấy tai nghe, những chuyện vụn vặt thường nhật gửi cho ta.

Lần trước nói hắn mộng thấy ta tái giá, lần này kể suýt bị nước cuốn trôi, lần sau sẽ cẩn thận hơn.

Hắn cũng không chỉ một lần nhắn nhủ, nếu ta muốn, có thể hồi âm, nhờ người mang về.

Ta chỉ đọc, không đáp.

Cho đến tháng bảy, tin từ kinh thành truyền đến đúng hẹn, nhưng thư của Phó Uẩn lại không về.

Lúc ấy ta đang ngồi trên nhuyễn tháp, nhắm mắt lại, nghe nhạc sư gảy khúc không hầu.

Thị nữ vội vã chạy vào.

Nghe nói lúc chắn đê ở một nơi nọ, lũ lớn bất ngờ ập tới, Phó Uẩn bị nước cuốn trôi, t.h.i t.h.ể cũng chẳng tìm được.

Đầu ngón tay ta khẽ run.

Hai mươi năm quá khứ, bỗng dưng hiện về trước mắt.

"Ta để ý nàng đã lâu, dường như nàng thích ta mặc áo nguyệt bạch, hoặc xanh lục?"

"Sao nàng có tin vui, ta liền phải dọn ra ngoài ở?"

"Chẳng lẽ ta có thể rước cố nhân về phủ?"

"Từ Dung Ninh, đêm ấy ta đều nghe thấy hết, nàng chê ta già, còn nói ta qua thời rồi!"

"Từ Dung Ninh, đừng tái giá. Đợi ta trở về, muốn trút giận thế nào ta cũng chịu."

Vui buồn, oán trách, tranh cãi, toan tính, dây dưa chẳng dứt.

Ta và Phó Uẩn thật sự đã đi hết mọi cung bậc phu thê trên đời.

Thế gian luôn có những chuyện, chẳng thể viên mãn.

Nhạc sư trẻ tuổi chẳng biết Phó Uẩn là ai, dè dặt dừng ngón tay, mím môi khẽ hỏi:

"Phu nhân, còn nghe nữa không?"

Ta mới hoàn hồn, lau nước mắt nơi khóe mi.

"Tiếp tục gảy đi, không cần dừng lại."

Không cần dừng.

Cũng chẳng cần để ai biết, nơi hành lang sau viện của ngôi chùa nọ, đã có thêm một thẻ trúc cầu nguyện.

【Bình an trở về.】

Hoàn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đời Này Không Hối Tiếc
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...