Like và comment trước khi vèo truyện nò :3
P/s: Đừng để ý lỗi chính tả nho, rất yêu :333
...
Giữa trưa, hai người ngồi trên giường cùng nhau loay hoay tìm cách xử lí, Katherine gần như sắp khóc tới nơi:" Sao anh không nói sớm chứ!"
Levi oán về:" Tôi cũng đâu biết em lại làm chuyện ngu ngốc đến mức này."
Cô xì mũi không thèm chấp với anh, ồ một tiếng lập tức thả lỏng:" Khi trước không phải anh là tội phạm sao? Mau đến mở khóa đi."
Levi lạnh nhạt đạp nát hi vọng của cô:" Cái chìa khóa đó là đồ định chế, cơ quan bên trong rất cứng, lỗ khóa lại nhỏ, phải dùng thép hàn cả tháng mới sử dụng được."
" Em nghĩ tôi thiên tài đến mức chỉ dùng cọng dây ráp một hồi liền có thể sao?"
Ngây thơ.
Katherine hóa đá:" Anh làm chi rắc rối dữ vậy..?"
Levi liếc mắt:" Đề phòng em dễ dàng mở khóa chạy."