Vì đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, ta quyết định bắt tay vào từ phía Tông Diễm.
Thẩm Mục Hành là ngoại thần, ta không thể tiếp cận được. Vậy cách duy nhất là trước tiên làm quen tốt với Tông Diễm.
Tông Diễm nhìn có vẻ rất dễ nói chuyện. Đợi đến khi ta có trọng lượng hơn trong lòng hắn, trở thành bằng hữu của hắn, nói không chừng hắn không nói hai lời liền cho ta ra cung.
Lúc này ta vô cùng hối hận, tại sao tối qua lại bày ra một bàn đồ ăn như vậy.
Hy vọng hắn đừng ghi hận trong lòng mới tốt.
Thế là ta bảo Thu La sắp xếp bữa trưa theo sở thích của Tông Diễm, còn nói với nàng ấy sau này nếu Tông Diễm đến thì đều làm theo khẩu vị của hắn.
Lời của Thu La vẫn có vài phần đúng, muốn nắm giữ trái tim của một người nam nhân, à không đúng!
Là muốn làm quen tốt với Tông Diễm, thì trước tiên hãy bắt đầu từ dạ dày của hắn.
Sắp xếp xong mọi thứ, ta sảng khoái đi ra sân của Yên Hử cung.
Đến Yên Hử cung cũng đã một ngày rồi, vẫn chưa xem kỹ trong cung có những gì.
Phải nói rằng cung nhân làm việc hiệu suất vô cùng cao. Mới hôm qua Tông Diễm nói di dời cây hải đường của Phù Tô cung đến, hôm nay đã trồng xong hết rồi.
Nhưng cây hải đường cũng không có nhiều, nói là đa số đều là cây già rồi, khó di dời. Đồng thời cũng sợ làm hỏng phong thủy, nên chỉ di dời vài cây nhỏ đến.
Xem ra nếu muốn ngắm hải đường, vẫn phải đến Phù Tô cung.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Đi dạo vài vòng quanh hải đường, ta lại đi sang các sân khác. Chỉ là bố cục của các sân khác đa phần giống nhau hoặc tương tự, đi một lúc ta cảm thấy hơi nhàm chán, liền quay về.
Truyện trong cung không hay bằng truyện bên ngoài. Mấy quyển ta tùy tiện rút ra đều là những quyển ta đã đọc trước khi vào cung. Ta chỉ liếc mắt vài cái rồi vứt sang một bên.
Cuộc sống trong cung thật sự rất nhàm chán.
Các nương nương trong cung rốt cuộc làm sao để g.i.ế.c thời gian vậy!
Nghĩ tới nghĩ lui, ta trước tiên lấy bạc đưa cho Thu La nhờ người đi mua truyện bên ngoài về cho ta. Sau đó tìm một đống khăn tay trắng, định thêu khăn tay để g.i.ế.c thời gian.
Còn tại sao là khăn tay chứ không phải túi thơm, áo ngủ hay những thứ tương tự, đương nhiên là vì thêu khăn tay dễ.
Ta cũng không biết mình có đủ kiên nhẫn để thêu xong một bộ quần áo không.
Nghĩ lại chắc là không.
Ta lấy khăn tay trắng, trước tiên vẽ phác họa hoa văn muốn thêu lên.
Thu La đề nghị ta thêu một đôi uyên ương đùa nước, sau đó tìm cơ hội tặng cho Tông Diễm.
Nói đùa, nếu thực sự tặng hắn uyên ương đùa nước, ta làm sao có thể làm bạn với hắn đây?
Hơn nữa, khăn tay ta vất vả thêu đương nhiên là để ta tự dùng rồi!
Thế là cuối cùng, ta vẫn quyết định chỉ thêu hải đường đơn giản.
Đợi đến khi ta cuối cùng cũng thêu xong khăn tay, tháo nó ra khỏi khung thêu, đắc ý muốn đưa cho Thu La xem, một bàn tay thon dài và mạnh mẽ nắm lấy một góc khăn tay, từ sau lưng ta giật nó ra khỏi tay ta.
Ta quay đầu theo khăn tay, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Tông Diễm.
Đối với điều này, ta rất bực mình, không biết Tông Diễm có thói quen xấu gì, cứ thích đột nhiên xuất hiện sau lưng ta.
Yên lặng xuất hiện sau lưng người khác rất đáng sợ đó có biết không!
Nhưng với mục đích làm quen tốt với hắn, ta vẫn quyết định rất bao dung mà tha thứ cho hắn.
Hắn nhìn khăn tay ta thêu vài cái, ngước mắt liếc ta một cái, nói:
"Không ngờ nữ công của nàng cũng không tệ."
Tông Diễm trong việc khen người khác luôn rất hào phóng.
"Cũng được thôi, chẳng qua chỉ là vài đóa hải đường, không khó chút nào." Ta giả vờ khiêm tốn.
Hắn "ừ" một tiếng, sau đó ngay trước mặt ta mà nhét chiếc khăn tay mà ta vất vả thêu vào trong tay áo của hắn.
?!
Ta mặt đầy nghi hoặc và kinh ngạc nhìn hắn.
Thấy ta nhìn hắn, hắn vẫn thản nhiên tiếp tục nói:
"Trẫm đói rồi, dọn bữa trưa đi."
"Không phải, đó là khăn tay ta thêu mà." Ta không nhịn được mà nhắc nhở hắn.
"Trẫm biết." Nghe vậy, hắn trả lời vô cùng thản nhiên.
"Vậy người xem xong rồi có nên trả lại cho thần thiếp không?" Ta kiên nhẫn nói với hắn.
"Chẳng lẽ nàng còn muốn tặng cho nam tử khác?" Hắn làm ra vẻ không thể tin được.
"Không lẽ ta không thể tự giữ lại để dùng sao?"
"Không được, đã vào tay trẫm rồi thì nó là của trẫm." Hắn nhét chiếc khăn tay sâu hơn vào trong tay áo.
…
"Hay là thế này, lấy không khăn tay của nàng quả thật không hay cho lắm, trẫm kiếp sau sẽ bù lại cho nàng."
Tông Diễm vẻ mặt cười tủm tỉm, nghiêm túc bàn bạc với ta.
Kiếp sau bù lại cho ta?
Lẽ nào kiếp sau Tông Diễm muốn đầu thai làm nữ tử để thêu hoa sao?
Không ngờ Tông Diễm vì ý trung nhân của hắn mà lại cam tâm tình nguyện làm một nữ tử…
Nhất thời ta không biết phải nói gì.
Bị tình yêu đẹp đẽ của hắn làm cảm động, ta quyết định không so đo với hắn. Chẳng qua chỉ là một chiếc khăn tay thôi mà, cùng lắm ta ăn cơm xong lại thêu.
Dù sao ta cũng có rất nhiều thời gian.
Với lại, nếu thực sự có ngày đó, ta cũng không dám lấy khăn tay của hắn đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-am-hai-duong/6.html.]
Vạn nhất Thẩm Mục Hành ghen tuông rồi tìm ta đồng quy vu tận thì phải làm sao.
Ta nhất định không đánh lại hắn.
Thế là ta từ chối đề nghị kiếp sau thêu khăn tay cho ta của hắn, sai người dọn bữa.
Tông Diễm thì vô cùng thản nhiên mà lấy mất chiếc khăn tay hải đường của ta.
Vì trước đó đã bảo Thu La thông báo phòng bếp nhỏ làm món theo khẩu vị của Tông Diễm, nên bữa ăn này hai chúng ta dùng rất vui vẻ.
Còn tại sao ta vui vẻ ư, đương nhiên là vì bên trong có rất nhiều món ta thích ăn!
Không ngờ khẩu vị của Tông Diễm lại giống ta đến vậy.
Đúng là quá có gu rồi!
Dùng bữa xong, hắn vẫn bảo Lý công công mang đủ loại tấu chương đến Yên Hử cung.
Vì ta vẫn còn nhàm chán, nên tiếp tục thêu khăn tay trắng chưa thêu xong.
Chỉ là điều đáng ghét nhất là, mỗi khi ta thêu xong một cái, Tông Diễm liền cướp đi một cái.
Đến cuối cùng, để chọc phá hắn, ta thêu mặt quỷ, cóc ghẻ… làm sao cho càng xấu càng tốt.
Ai ngờ hắn lại chẳng chê một chút nào, dù khăn tay xấu đến thảm khốc hắn cũng không hề thay đổi sắc mặt mà nhận hết.
Thỉnh thoảng còn bình luận một câu, nói thêu rất sống động và đáng yêu.
Đối với điều này, ta vô cùng kính nể hắn.
Thế là ta bận rộn cả một ngày, không có một chiếc khăn tay nào thuộc về ta cả.
Đợi đến khi ta cuối cùng cũng nhận ra điều này, ta tức giận ném khung thêu đi ngủ.
Mệt quá.
Ta thảm quá.
Nhưng ta vẫn không kìm được sự tò mò của mình. Đợi đến khi nến đã tắt hết, ta nóng lòng hỏi Tông Diễm đang nằm bên cạnh:
"Người tối qua nói đến ý trung nhân, người yêu hắn chắc là rất vất vả?"
Không thể để lộ việc ta đã biết ý trung nhân của hắn là nam tử, nhưng câu "cô nương" kia ta cũng không thể nào nói ra được.
Ai ngờ hắn lại nghiêm túc suy nghĩ một lúc, quay đầu lại nói với ta:
"Quả thật rất vất vả."
Hắn thực sự quá không dễ dàng rồi!
Ta vô cùng đồng cảm với hắn.
Không dám tiếp tục xát muối vào lòng hắn, ta chuyển chủ đề:
"Người đã đến Giang Nam bao giờ chưa?"
"Chưa từng. Nàng muốn đi sao?"
"Muốn chứ," ta tùy tiện trả lời, "Ta quá muốn ra khỏi cung rồi."
Hắn im lặng một lúc, "ừm" một tiếng, không biết đang nghĩ gì, cũng không nói gì nữa.
Một lúc sau, khi ta đang mơ mơ màng màng buồn ngủ, hắn lại mở lời:
"Hôm nay nàng đã thêu khăn tay cho trẫm, ngày mai hãy thêu cho trẫm một cái túi thơm nhé, kiểu gì cũng được."
"Hoặc là chỉ thêu hải đường cũng được, hải đường nàng thêu hôm nay rất đẹp." Hắn bổ sung thêm một câu.
Câu nói này khiến ta tỉnh cả ngủ.
Cái gì mà ta thêu khăn tay cho hắn.
Rõ ràng là hắn tự tay giật lấy từ tay ta!
Giật lấy nhiều cái như vậy mà còn chưa chịu đủ, lại còn mong muốn coi ta là thợ thêu để thêu túi thơm cho hắn!
Chẳng lẽ qua vài ngày nữa ta còn phải thêu cả áo cưới cho ý trung nhân của hắn sao?
Đừng mơ!
Nhưng vì hiện tại ta đang muốn làm quen tốt với hắn, nên đành phải nghiến răng nghiến lợi trả lời:
"Đợi thần thiếp có thời gian đã."
Nhưng sự thật chứng minh, dù ta có đồng ý thêu túi thơm cho hắn đêm đó, ta cũng không có thời gian để hoàn thành.
Bởi vì ngày hôm sau, Tĩnh Phàm cô cô đến Yên Hử cung tìm ta, nói là để ta đi theo học cách xử lý công vụ trong cung.
Tĩnh Phàm cô cô là cánh tay phải của Thái hậu. Trước khi ta đến, hậu cung lại không có phi tần khác, nên việc quản lý tiệc cung đình và công vụ đa phần đều do Tĩnh Phàm cô cô đảm nhiệm.
Còn về Thái hậu nương nương…
Theo lời bà ấy, bên cạnh bà ấy có Tĩnh Phàm cô cô, không cần phải đích thân làm mọi việc.
Chỉ đáng tiếc bên cạnh ta không có Tĩnh Phàm cô cô, ngược lại có một Thu La ngày nào cũng mong ta được sủng ái.
Vì ngày gia yến sắp đến, Tĩnh Phàm cô cô liền bảo ta học cách bà ấy xử lý, còn nói lần gia yến sau Thái hậu sẽ giao cho ta làm.
Xin đừng.
Xin hãy tha cho ta!
Cung vụ trong cung thực sự rất rườm rà. Sau đó Tông Diễm còn nhắc đến chuyện thêu túi thơm một lần, chỉ là thấy ta thực sự quá bận rộn, nên hắn cũng không nhắc đến nữa.
Còn về việc ta bận rộn đến mức nào ư?
Đại khái là những quyển truyện mới mua của ta chỉ có thể vứt ở trong góc… mặc dù ta ngày đêm mong nhớ, nhưng lại không có thời gian để đọc.
Cứ như vậy, ta đã theo Tĩnh Phàm cô cô học cung vụ được một tháng.
Và chớp mắt một cái, gia yến đã sắp đến.
--------------------------------------------------