1
Tôi không thể nhầm lẫn được.
Dưới váy cưới đỏ thẫm ấy, là người tôi ngày đêm mong nhớ suốt ba năm!
Lòng tôi bấn loạn, cho đến khi tiếng chiêng kinh hoàng vang lên bên tai, tầm nhìn vốn mịt mờ bỗng chốc trở nên rõ ràng, nhìn kỹ lại.
Thi thể cô gái trong váy cưới đỏ thẫm có gương mặt thối rữa xám xịt, đầy thi ban, hốc mắt hóp sâu đen ngòm.
Đâu có điểm nào giống Tô Thiên!
"Tiểu Đao, quỷ thi biết lừa người, cậu tự mình cẩn thận đấy!"
Người đánh chiêng là quỷ môi Trần Bà, đã làm nghề minh hôn được năm mươi năm, chủ trì cả ngàn đám cưới. Sau khi giờ lành đến, bà lại đánh chiêng: "Người c.h.ế.t vén khăn che, minh hôn kiệu hoa chuyển, giờ lành đã đến, tiên nhân cưới hỏi, người sống tránh đi!"
… Khởi kiệu!
Tôi nhận được điện thoại cầu cứu của Trần Bà mấy ngày trước.
"Tiểu Đao, cậu phải cứu Hổ Tử."
Tôi đến bệnh viện thấy anh Hổ chỉ còn thoi thóp.
Trần Bà lau nước mắt nói: "Lần minh hôn này, nhà trai là con trai độc nhất của ông chủ địa ốc trong thành phố, nhà gái là nữ sinh viên đại học c.h.ế.t vì bệnh, việc này vốn không khó nhưng điều quái lạ là, kiệu cuối cùng đến mộ tổ nhà trai nhưng người khiêng kiệu thì mất tích hết!"
Tôi nghe đến đây thì đớ người, người mất tích? Vậy cái kiệu làm sao mà đến được?
Chẳng lẽ tự nó bay đến?
"Chúng tôi tìm dọc đường, khi tìm thấy Trần Sư, Trần Báo, Trần Hùng thì họ đều... Đều đã ngừng thở, chỉ có anh Hổ của cậu rơi xuống hố mà nhặt lại được một mạng."
Ấn đường anh Hổ đen kịt, điển hình là bị hút cạn tinh khí.
Tôi nhíu chặt mày: "Khi đưa tiễn cô dâu ma, quy tắc đầu tiên là phải là đồng tử thân, nếu không nhẹ thì bệnh nặng, nặng thì mất mạng. Anh Hổ đã đưa tiễn nhiều chuyến như vậy, không thể nào không hiểu."
Trần Bà quả quyết nói cả bốn đều là đồng tử thân.
"Ít nhất, trước khi xuất phát đều là."
"Vậy còn một khả năng nữa…" Tôi nói: "Loại bỏ tất cả những điều không thể, điều còn lại, dù hoang đường đến mấy thì cũng là sự thật."
"Bốn người họ đều bị mất đồng tử thân nửa đường."
2
Tôi vừa nói ra, Trần Bà trợn mắt há mồm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-thi-xuat-gia/chuong-1.html.]
"Tiểu Đao, lời cậu nói là sao, người sống còn có thể bị t.h.i t.h.ể cô gái đó, đó rồi sao!"
"Cô dâu ma này, bây giờ đang ở đâu?"
Trần Bà nói không ai dám vén rèm kiệu, lại đưa về mộ cũ, đợi chọn ngày lành tháng tốt để hợp táng.
Sau khi rời bệnh viện, tôi trả lại tiền cho Trần Bà: "Anh Hổ là anh em của cháu, số tiền này cháu không thể nhận, bà giữ lại làm tiền thuốc men."
Ba năm trước, Tô Thiên biến mất một cách bí ẩn.
Tôi từ chối tất cả mọi việc, đổ hết tiền vào việc tìm người, tiền thuê nhà cũng nợ hai tháng.
Sau khi Hổ Tử biết chuyện, không nói hai lời đã nhét cho tôi một tấm thẻ ngân hàng có hai trăm nghìn tệ. Tôi biết đó là tiền anh ấy dùng để lập gia đình sau này, sống c.h.ế.t không chịu nhận.
"Tiểu Đao, tiền có thể kiếm lại được, bây giờ cậu đang chạy đua với thời gian để cứu người! Nếu làm lỡ việc của em dâu thì anh sẽ là người đầu tiên không tha thứ cho cậu!"
Hổ Tử nổi giận, anh ấy vốn đã thô kệch, khi nổi giận thì lông mày dựng đứng, mắt trợn trừng như muốn liều mạng với ai đó.
"Ân tình của người khác cậu không dám thiếu, anh là anh em của cậu, thì khác chứ!"
Tôi luôn ghi nhớ mối ân tình này.
Đời người này, những người nguyện ý giúp đỡ lúc hoạn nạn thì đếm trên đầu ngón tay.
Tôi an ủi Trần Bà: "Hồn của Hổ Tử rất có thể là bị mất trên đường rồi, chuyến đi này cháu sẽ đưa tống thi xuất giá, bà yên tâm, Hổ Tử là người nghĩa khí tốt bụng, trời cao nhất định sẽ phù hộ cho anh ấy."
3
Nửa đêm mười hai giờ, là giờ lành để khởi kiệu.
Trong nghĩa địa quỷ khí âm u, đậu một chiếc kiệu hoa đỏ rực.
Rèm kiệu thêu tua rua, khung kiệu quấn lụa đỏ, bốn góc móc đồng treo mỗi chiếc một ngọn đèn nhỏ.
Nhìn thoáng qua không khác gì người sống kết hôn nhưng thực tế bên trong đều đã được cải tạo, vị trí giữa cực kỳ hẹp, kẹp chặt vào eo và vai của t.h.i t.h.ể cô gái, để tránh bị xóc văng ra giữa đường.
Khi hợp sức nâng kiệu, lá cờ nhỏ màu vàng tôi cắm phía trước kiệu lập tức đứt lìa.
Cờ đoạn kì đứt, cờ hiệu rách, là điềm chẳng lành.
Tôi vừa định nhắc nhở, phía sau kiệu truyền đến một tiếng cười khẩy: "Đạo sĩ hạng ba nào thế, lừa người mà cũng dùng cái cờ dởm vậy hả?"
Lần này người khiêng kiệu phía sau là hai thanh niên trẻ, một người tên Tiểu Lâm, một người tên Vương Phú, đều là những chàng trai khỏe mạnh mười tám tuổi, cho rằng tôi chưa từng đưa tiễn cô dâu ma nên được đà lấn tới.
"Anh Hổ phải chạy đôn đáo suốt ba năm mới được làm người dẫn đầu kiệu, còn cậu hay nhỉ, vừa đến đã muốn gánh vác việc lớn, không tự lượng sức mình có bao nhiêu cân lượng, đừng có mà hại c.h.ế.t bọn tôi."
--------------------------------------------------