5
Hai người khiêng kiệu phía sau.
Một trong số đó có ma.
Nhưng rốt cuộc là ai? Tôi và lão Kỷ nhìn nhau, ông ta cũng đã nhận ra, lúc này sắc mặt cực kỳ khó coi, ông ta ra hiệu hỏi phải làm sao.
Ban đêm có ma, không thể quay đầu lại.
Nếu quay đầu thì ba ngọn lửa trên đầu sẽ bị âm phong thổi tắt.
Thứ quỷ quái đó sẽ nhân cơ hội này mà hại người.
Tôi vừa lén rút ra nửa thanh kiếm gỗ đào, vừa rất tự nhiên nhắc nhở: "Các vị, phía trước có một đống cành khô, mọi người hãy bước thật dài qua đó!"
Đống cành khô đó, điều hay nhất là khi thực hiện động tác bước qua, cơ thể cần hơi hạ thấp người để lấy đà, đầu gối cũng sẽ tự nhiên cong lại.
Mà quỷ có một đặc điểm, chính là không thể cong chân.
Quả nhiên, khi bước dài qua, chỉ có phía sau bên trái chậm mất nửa nhịp, chiếc kiệu nghiêng mạnh suýt chút nữa lật nhào xuống đất.
Vị trí của Vương Phú ban nãy, lại sừng sững một người đàn ông toàn thân thối rữa, búi tóc b.í.m kiểu cuối thời Thanh!
"Có, có ma!"
Tiểu Lâm sợ đến mức thất thanh hét lên.
Ác quỷ mười ngón tay hóa thành móng vuốt sắc nhọn lao thẳng vào tôi, sau khi bị tôi dùng kiếm gỗ cản lại, nó chuyển hướng vồ lấy Tiểu Lâm.
"Anh ơi, anh mau cứu em với!"
Tiểu Lâm bị bóp đến suýt ngạt thở, tôi nhân cơ hội đ.â.m mạnh kiếm vào lưng ác quỷ, ác quỷ vặn vẹo dữ dội, sức lực mạnh đến mức gần như muốn giằng kiếm ra, tôi thuận thế lại bổ thêm một nhát xuyên thấu.
Ác quỷ kêu thảm thiết rồi biến mất.
Tiểu Lâm thoát c.h.ế.t trong gang tấc, đổ sụp xuống đất thở hổn hển: "Vừa nãy trước khi anh Đao hét lên, em cứ ngây ra mà không nhận ra Vương Phú đã bị đổi người, em còn tự hỏi sao càng lúc càng hôi thối, còn tưởng ai đó tè ra quần..."
Tôi nói đó là mê hồn trận của quỷ, khiến cậu không thể nhận ra.
Lão Kỷ cũng sợ không nhẹ, mãi mới ngừng run rẩy: "Tiểu Đao, vậy Vương Phú đi đâu rồi? Trước khi xuất phát không phải vẫn bình thường sao? Chẳng lẽ... Ngay từ đầu cậu ta đã không phải người?"
"Không thể nào."
Tôi bật đèn pin tìm xung quanh, ánh sáng quét đến đáy kiệu hoa thì dừng lại, vì xóc nảy, đôi chân của cô dâu lại cứng đờ thò ra ngoài.
So với trước đây, to hơn hẳn mấy cỡ.
Tôi vung tay vén rèm kiệu.
Vương Phú, chàng trai lông mày rậm, mắt to này đang mặc hỉ phục, gương mặt đờ đẫn ngồi bên trong, cô dâu đã biến thành Vương Phú.
Vậy cô dâu quỷ thật đâu rồi?
Lúc này, đột nhiên một bàn tay từ trong bóng tối vươn ra, đặt lên vai tôi.
Trắng nõn thon dài, lạnh lẽo như rắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-thi-xuat-gia/chuong-3.html.]
"Tiểu Đao, anh đang tìm em sao?"
Là giọng nói của bạn gái tôi Tô Thiên.
6
Mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ.
Chỉ còn lại Thiên Thiên đang mỉm cười duyên dáng trước mặt, cô ta ôm lấy tôi, dùng mặt cọ xát tôi một cách ám muội: "Tiểu Đao, anh có nhớ em không?"
Nhớ, từng giây từng phút đều nhớ.
Tôi là quan sinh tử, sinh ra đã bị vứt bỏ, lão đạo sĩ nhặt tôi về thì vô tư, mỗi lần ra ngoài là đi cả nửa tháng.
Tôi ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, không tránh khỏi bị người khác bắt nạt.
Khi bị vây đánh, chính Thiên Thiên đã vung gậy tre xông vào, cô ấy dắt tôi mình đầy thương tích đến quán bánh bao của mẹ cô ấy, mang cho tôi một lồng bánh bao nhân thịt to.
Tôi cúi đầu nói không cần, Thiên Thiên ghét bỏ chọc vào trán tôi: "Ăn đi! Gầy đét như con khỉ, bị người ta bắt nạt mà không đánh lại được, sau này làm sao còn làm chân sai vặt cho em chứ! Không ăn hết thì đừng nói chuyện với em."
Cô ấy có một cái tên thanh tú nhưng phong cách hành xử lại như một đại tỷ.
Hơi nóng của bánh bao hòa lẫn hương thơm làm mờ tầm nhìn của tôi, mẹ Thiên Thiên cười tủm tỉm xoa đầu tôi: "Tiểu Đao ăn nhiều vào nhé, lớn khỏe lên, sau này mới bảo vệ được Thiên Thiên."
Nhưng tôi đã không làm được.
Tôi đã không thể bảo vệ cô ấy được chu toàn.
"Tiểu Đao, em nhớ anh lắm, đừng đi nữa được không, hãy ở bên em mãi mãi..."
Người phụ nữ rên rỉ một cách quyến rũ ngọt ngào, tay cô ta không an phận men theo cơ n.g.ự.c của tôi đi xuống, ánh mắt tôi khẽ động, bàn tay cũng như không thể tự chủ được mà ôm lấy mặt cô ta.
Rồi nói với cô ta: "Em ấy không bao giờ nói chuyện như vậy."
"Em ấy phần lớn sẽ hung dữ chọc vào đầu tôi, mắng Diệp Tiểu Đao anh sao bây giờ mới tìm thấy em."
Giọng tôi dịu dàng nhưng bàn tay bóp nát cổ người phụ nữ lại không chút do dự.
"Tại sao cô lại không thể học cho giống chứ?"
Người phụ nữ đau đớn rên rỉ gọi Tiểu Đao đừng mà, tôi không mảy may động lòng, cho đến khi gương mặt giống hệt Tô Thiên kia vặn vẹo biến dạng, dung nhan xinh đẹp từng mảng thối rữa.
Cuối cùng biến thành một đám khói đen tanh tưởi.
Khói đen tan đi, tầm nhìn của tôi lập tức trở nên rõ ràng.
7
"Anh Đao không sao chứ!"
Tôi tỉnh dậy bên cạnh kiệu hoa, lão Kỷ nói tôi vừa vén rèm kiệu ra là ngất đi, làm ông ta và Tiểu Lâm sốt vó: "Anh mau mau quản Vương Phú đi, cậu ta điên rồi!"
Tôi nhìn một cái, sắc mặt lập tức kịch biến.
Vương Phú đờ đẫn cưỡi lên t.h.i t.h.ể cô gái, máy móc mà cử động.
--------------------------------------------------