Thấy không khí căng thẳng, lão Kỷ ở phía trước bên phải đứng ra giảng hòa.
"Tiểu Đao là bạn của Trần Bà, tuy chúng ta chưa từng nghe qua nhưng ai cũng biết mắt nhìn người của Trần Bà rất tinh tường, người được bà để mắt chắc chắn có điểm hơn người, các cậu cứ xem như nể mặt Trần Bà đi."
Lời này nghe như khuyên can nhưng thực chất là châm dầu vào lửa.
Lão Kỷ là người khiêng kiệu giàu kinh nghiệm nhất ngoài anh Hổ nhưng Trần Bà lại tìm tôi giúp đỡ, anh ta chắc chắn không phục.
Nhưng đi được hai dặm đường, lão Kỷ bắt đầu lẩm bẩm: "Không đúng, không ổn, cái kiệu này sao càng lúc càng nặng thế?"
Nặng đến mức cả bốn chúng tôi đều thở không nổi, gương mặt của lão Kỷ càng bị đè nén đến tái mét.
Đúng lúc này, trong kiệu hoa đột nhiên truyền ra một tiếng động trầm đục.
Bàn chân của t.h.i t.h.ể cô gái cũng theo đó mà lắc lư thò ra ngoài.
Hài thêu uyên ương đỏ phối với tất trắng, mắt cá chân mềm nhũn, từng nhịp gõ vào thành kiệu.
Tôi lập tức quyết định: "Cứ coi như không nhìn thấy gì, tiếp tục đi, kiệu hoa không thể hạ xuống giữa đường!"
Tôi vừa nói vừa móc ra bảy đồng tiền xu từ trong túi, ngón tay khẽ gõ, vận lực b.ắ.n ra, đưa tiền đồng chuẩn xác lên đỉnh kiệu hoa rồi lại đốt một nắm giấy vàng.
Giấy vàng cháy càng nhanh, sức nặng trên vai càng nhẹ đi, lão Kỷ thốt lên: "Nhẹ thật!"
Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm: "Ban đêm chúng ta đi đường núi, vốn dĩ cô hồn dã quỷ đã nhiều, âm khí hội tụ, kiệu tất nhiên càng nặng. Đồng tiền này dính đồng tử khí, có thể trừ tà."
Tiểu Lâm vẫn cứng miệng, lầm bầm nói đó chỉ là tác dụng tâm lý: "Mọi người mệt rồi nên mới thấy nặng, nghỉ một chút là được thôi."
Chẳng bao lâu, đã đến điểm bày cỗ đầu tiên.
Giống như tiệc cưới mời khách ăn cỗ của người trần vậy, chỉ là trên đường này phải mời những cô hồn dã quỷ vất vưởng.
Tôi bày biện lễ vật xong, còn chưa kịp đốt hương.
Tiểu Lâm vốn đi tiểu, giờ thì vừa kéo quần vừa lảo đảo chạy đến, nhìn thấy tôi như thấy cha vậy mà la làng: “Anh Đao, anh Đao mau cứu em!"
4
Tiểu Lâm nói mình gặp ma.
"Em vừa nắc nẻ đau bụng, chạy ra bụi cỏ kia ngồi xổm giải quyết, đang lo không mang giấy, phía trước xào xạc, có người cũng ngồi xổm xuống, em tưởng là các anh nên hỏi có mang giấy không."
"Có, muốn màu trắng hay màu đỏ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-thi-xuat-gia/chuong-2.html.]
Giọng nói đó như cố ý bóp giọng, nghe u ám, hình như còn có tiếng vang.
Tiểu Lâm ủ rũ noi: "Đầu óc em cũng mơ hồ, nghĩ giấy còn có thể phân trắng đỏ nên nói dùng được là được rồi."
Người đó cách bụi cỏ đưa qua một xấp, Tiểu Lâm tiện tay nhận lấy, luôn cảm thấy xúc giác rất lạ, rất thô ráp.
Lúc này, mây đen tan đi, trăng ló dạng.
Tiểu Lâm mới nhìn rõ thứ mình đang nắm trong tay, rõ ràng là một xấp tiền vàng!
Sâu trong bụi cỏ, nửa thân trên của đối phương thẳng đứng nhưng nếu ngồi xổm thì lưng nhất định phải cong, đằng này đối phương lại như đang tựa vào thứ gì đó mà bất động.
Cổ họng Tiểu Lâm nghẹn lại, lấy hết dũng khí gọi một tiếng hỏi rốt cuộc ai ở đó.
Đố phương nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại, dưới ánh trăng, cậu ta thấy một gương mặt đầy thi ban đang xông về phía mình.
"A!" Tiểu Lâm sợ đến mức hét toáng lên, cũng không thèm lau mông, tè ra quần mà chạy về.
"Đây là cô hồn dã quỷ ngửi thấy mùi hương khói của chúng ta, ngồi ghế chờ khai tiệc đấy."
Tôi không lộ vẻ gì mà đứng xa ra một chút: "Nơi này trước đây có nhiều mồ mả hoang, bao nhiêu năm không nhận được cúng bái, thèm lắm rồi. Còn ngây ra đấy làm gì, mau lau đi chứ."
"Lau, lau cái gì?" Tiểu Lâm vẫn còn ngơ ngác.
"Lau m.ô.n.g chứ gì! Xúi quẩy!" Lão Kỷ tức giận mắng Tiểu Lâm đang co rúm lại như con chim cút: "Đã đi mấy chuyến rồi mà vẫn nhát thế! Mất mặt quá!"
Tôi thắp chín nén hương, một bên lẩm bẩm khấn vái: "Những lễ vật này là do hai vị tân nương tân lang dâng lên các vị quỷ thần bằng hữu, xin các vị vui lòng nhận lấy, chúc phúc hai vị tân nhân ở âm tào địa phủ có thể răng long đầu bạc."
Xung quanh không có gió nhưng làn khói trắng đang cháy lại có thể nhìn thấy rõ ràng bị "chia nhau ăn", phân thành bảy tám luồng bay ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, bên cạnh nến hiện ra mấy bóng người trắng mờ, đang tham lam tranh giành thức ăn.
Tuy hai thanh niên trẻ đã đưa tiễn mấy chuyến cô dâu ma nhưng cảnh tượng như thế này là lần đầu tiên nhìn thấy, không khỏi run rẩy: "Anh Đao, cái này, thật sự là cái đó sao?"
Tôi liếc xéo họ một cái: "Nếu không thì sao? Chẳng lẽ trong thế giới rộng lớn này, chỉ có người sống như chúng ta tồn tại thôi sao?"
Hương tàn, tiếp tục khởi kiệu, khi đi đến con đường núi bị cây khô lá rụng bao phủ, mỗi bước đi, dưới chân đều truyền đến tiếng lạo xạo.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.
Rõ ràng chúng tôi có bốn người.
Nhưng bây giờ, chỉ còn tiếng bước chân của ba người.
--------------------------------------------------