1
Dưới gốc cây hòe đầu thôn, Tiểu Vũ đang bị ông nội dùng đòn gánh quất tới tấp.
"Tao cho mày cái tội đi làm trò tà đạo, tao cho mày cái tội đi nhảy cái điệu múa mất mặt đó." Ông nội vừa đ.á.n.h vừa mắng, gương mặt già nua đầy vẻ căm ghét Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ nằm sấp trên đất, vừa khóc vừa cố sức bảo vệ bộ quần áo đang mặc. Đó là bộ đồ múa mới mà cô bé đã dành hơn một tháng tiền tiết kiệm để mua.
Tiểu Vũ luôn yêu thích múa cột, nhưng ông nội lại ghét cay ghét đắng sở thích này của cô bé. Ông đã từng nói không chỉ một lần rằng nếu Tiểu Vũ còn múa cột, ông sẽ đ.á.n.h gãy chân cô bé.
Hôm nay, việc Tiểu Vũ lén lút múa trong căn nhà hoang lại bị phát hiện.
Ông nội hoàn toàn nổi giận, đòn gánh của ông quật mạnh vào đùi Tiểu Vũ, những mảnh gỗ vỡ ra, m.á.u văng tung tóe vào những người đang đứng vây xem.
"Hôm nay tao phải trị cho con ranh này ngoan ngoãn mới được. Xem mày sau này còn dám múa nữa hay không..."
Tiểu Vũ bị đ.á.n.h nhưng không cầu xin mà chỉ biết khóc. Thế nhưng những người vây xem, không một ai lên tiếng cầu xin giúp cô bé. Tôi khuyên ông nội thế nào cũng vô ích, chỉ có thể sốt ruột đứng bên cạnh cùng Đại Hoàng.
Một bà thím nói giọng mỉa mai: "Tiểu Vũ à, cô muốn múa thì không ai ngăn cản cô, nhưng cô cứ ăn mặc lòe loẹt suốt ngày thế, lũ trẻ trong thôn đều bị cô làm ảnh hưởng, chẳng còn tâm trí học hành gì nữa..."
Con trai của bà thím đó, năm nay học cấp hai, thường xuyên lén lút xem Tiểu Vũ múa, thậm chí còn trộm đồ múa mà Tiểu Vũ đã mặc qua.
Lại có một phụ nữ đang m.a.n.g t.h.a.i lên tiếng: "Đúng đấy, con bé này đúng là không biết điều, uổng công ngày xưa tôi còn chơi với nó. Giờ tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi, nó cứ khoe thân múa may suốt ngày, chẳng phải đang muốn quyến rũ Lỗi T.ử nhà tôi sao..."
Lỗi T.ử - chồng của cô ta là một người đàn ông da đen bụng còn to hơn cả bụng cô ta, mặt đầy rỗ, thường xuyên quấy rối tôi và Tiểu Vũ. Có lần sau khi say rượu, hắn ta suýt nữa đã xâm hại Tiểu Vũ.
Nhưng qua lời nói mà bọn họ thốt ra thì tất cả những chuyện này lại hoàn toàn biến chất.
Trước đây, Tiểu Vũ từng biểu diễn múa cột trong buổi văn nghệ ở trường, dù không ăn mặc hở hang nhưng vẫn gây xôn xao dư luận. Họ nói Tiểu Vũ không lo làm ăn, thậm chí còn nói cô bé đã lên giường với đàn ông.
"Mày còn dám không? Nói đi! Bằng không hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày." Cơn giận của ông nội vẫn chưa nguôi.
Tiểu Vũ rất bướng bỉnh, cô bé vẫn cố giữ chặt bộ đồ múa của mình. Ông nội đã xé nát hơn chục bộ đồ múa của cô bé.
Cô bé khàn giọng nói: "Cháu chỉ thích múa cột, cháu không có sai."
Nhiều người vây xem thở dài, không biết ai đó nhỏ giọng nói một câu: "Đúng là không biết liêm sỉ."
Có người hùa theo: "Con đĩ!"
Ông nội nghe thấy những lời đó, ngây người ra nửa ngày. Sau đó, ông như mất hết lý trí, cúi người xuống và điên cuồng tấn công lên cơ thể của Tiểu Vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-gai-tieu-vu/chuong-1.html.]
Ban đầu chỉ đ.á.n.h vào chân, giờ thì đ.á.n.h vào toàn thân. Thậm chí cả đầu cũng không buông tha.
Tiếng khóc t.h.ả.m thiết của Tiểu Vũ vang vọng khắp cả thôn.
Tôi lao tới ngăn ông nội, Đại Hoàng cũng sủa điên cuồng.
"Lão già đ.á.n.h con đĩ, mày là súc vật thì sủa cái gì?" Một bà thím nói giọng mỉa mai mắng Đại Hoàng.
Tôi giận dữ đáp trả: "Bà mới là con đĩ!"
Nhưng người phụ nữ đó chỉ tiếp tục cười nhìn Tiểu Vũ bị đánh, làm ngơ lời mắng c.h.ử.i của tôi. Mãi đến khi Tiểu Vũ nhắm mắt, thất khiếu chảy máu, mọi người mới kinh hãi kêu lên: "Không được đ.á.n.h nữa."
Mà lúc này, miệng ông nội vẫn còn lẩm bẩm: "Mày còn dám không, còn dám không..."
Dưới sự ngăn cản của tất cả mọi người, cuối cùng ông nội cũng ngừng động tác lặp đi lặp lại một cách máy móc.
Ông ngơ ngác nhìn Tiểu Vũ đang nằm dưới đất, m.á.u tươi nhuộm đỏ chiếc áo phông trắng của cô bé. Cô bé đã c.h.ế.t.
2
Tiểu Vũ đã bị ông nội đ.á.n.h c.h.ế.t.
Sau khi nhận ra sự thật này, mọi người kinh hãi lắc đầu: "Không liên quan gì đến tôi, là lão già đó tự ra tay không biết nặng nhẹ."
Tất cả đều tan tác như chim vỡ tổ, bỏ chạy cho đến khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời, ông nội vẫn ngơ ngẩn ngồi dưới gốc cây hòe, cạnh t.h.i t.h.ể của Tiểu Vũ.
Sáng hôm sau, ông nội đột ngột biến mất.
Tôi tìm rất lâu, cuối cùng cũng tìm thấy ông nội ở ngọn núi phía sau. Nhưng ông nội... ông lại đang bám vào một cây trúc, uốn éo một cách kỳ quái.
Có lẽ vì ma sát quá mạnh, da ông ta đã bị cọ xát đến rách, m.á.u đỏ tươi nhuộm đỏ các đốt trúc. Kỳ lạ hơn nữa là ông nội còn mặc trên người chiếc váy hai dây mà Tiểu Vũ vẫn luôn không dám mặc.
Bác hai từ thôn bên cạnh chạy tới, kinh hãi nói: "Ông ta đang múa cột, đây là oán nữ đã nhập hồn."
"Xong rồi, xong rồi..." Bác hai lẩm bẩm: "Thế này thì cả thôn chúng ta đều phải c.h.ế.t hết."
Lỗi T.ử không nhịn được càu nhàu: "Cái quái gì? Không phải đây là lão già sau khi đ.á.n.h c.h.ế.t cháu gái rồi phát điên à? Oán nữ quỷ quái vớ vẩn gì chứ?"
Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân vội vã: "Lỗi Tử, Lỗi Tử. Vợ anh có chuyện rồi, cả mẹ lẫn con đều không giữ được đâu."
--------------------------------------------------