Lá bùa trên n.g.ự.c càng lúc càng nóng, tôi tức đến choáng váng, cả người gần như nghẹt thở.
Ngay trước mặt tôi, những người này cứ thế buộc đá vào t.h.i t.h.ể ông nội rồi ném xuống sông.
"Ối giời, sơ suất quá, biết thế nên vứt ở mảnh đất nhà lão già đó, còn có thể làm phân bón."
"Ai bảo không được chứ, hời cho lão già này rồi, cuối cùng còn được làm thủy quỷ."
Một nhóm người cười lớn rồi đi xa.
Sau khi họ đi rất lâu tôi vẫn không thể nào bình tĩnh lại được, mãi đến khi nghe tiếng Đại Hoàng ư ử, tôi mới bừng tỉnh, quỳ xuống lạy về hướng sông ba cái.
Ông nội sợ nước nhất, vì cha mẹ tôi đều bị nước sông nhấn chìm c.h.ế.t, ông nội hễ nhìn thấy sông là hai chân lại run rẩy.
Vì cha mẹ mất sớm, ông nội càng thương yêu chúng tôi hết mực. Em gái tôi sức khỏe yếu, ông nội làm cho nó một cái khóa trường mệnh, nhỏ vào đó giọt m.á.u đầu tim của mình, nói rằng như vậy sẽ bảo vệ em gái mọi lúc mọi nơi.
Thậm chí một tuần trước khi đ.á.n.h c.h.ế.t em gái, ông nội còn vì em gái nói muốn ăn táo mà liên tục đi sau núi đào đất ba ngày, trồng mấy cây táo. Vì vậy tôi kiên quyết tin rằng, nếu không phải có người đã đổi t.h.u.ố.c của ông nội, ông sẽ không làm ra chuyện như ngày hôm qua.
Càng nghĩ càng tức, tôi vội vàng rút lá bùa trong n.g.ự.c ra, ném mạnh xuống đất.
Em gái trở thành quỷ sẽ tấn công tất cả mọi người không hề phân biệt ư? Vậy thì cứ đến đi.
Tôi chạy như bay về nhà, chuẩn bị tháo lá bùa trên người em gái ra.
Từ xa, tôi đã thấy nhà mình có gì đó không ổn.
Cánh cửa lớn bị đóng lại, có ánh đèn le lói từ khe cửa ra.
Trong lòng tôi kinh ngạc, rõ ràng lúc tôi đi ra không hề bật đèn cũng không đóng cửa, vậy thì đây là tình huống gì?
Vừa đẩy mạnh cánh cửa sắt nặng nề, đập vào mắt tôi là hai người đàn ông vừa nãy đã giúp Lỗi T.ử khiêng quan tài.
Hai người đàn ông đó là anh em ruột, một người tên Đại Hỷ, người kia tên Nhị Hỷ.
Trong sân, Nhị Hỷ ôm t.h.i t.h.ể em gái tôi vào lòng, cười một cách cực kỳ biến thái: "Con bé này lúc trước múa cột cái kiểu đó, làm ông đây đây tơ tưởng muốn c.h.ế.t. Tuy người đã c.h.ế.t rồi, nhưng cũng tạm bợ 'ăn' đi."
Cái gì???
Đại Hỷ cũng nói: "Nếu không phải ông nội nó ngày nào cũng coi nó như bảo bối thì anh đã sớm 'xử lý' nó rồi, hôm nay hai anh em chúng ta phải thỏa mãn cho đã đời mới được."
Hai tên súc sinh này!
Đại Hoàng phản ứng đầu tiên, điên cuồng sủa lên rồi xông tới c.ắ.n vào ống quần của một tên.
"Cút, con ch.ó c.h.ế.t tiệt này!"
Tuy Đại Hoàng tên là Đại Hoàng, nhưng thể hình lại rất nhỏ, sau khi bị đá một cước thật mạnh không ngờ lại phun ra máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-gai-tieu-vu/chuong-4.html.]
"Đại Hoàng!" Tôi không nhịn được thốt lên, vừa định xông lên thì thấy một trong hai người đàn ông giơ tay gỡ lá bùa trên n.g.ự.c em gái xuống.
Tôi nhìn thấy rất rõ, sau khi lá bùa rời khỏi cơ thể, khóe miệng em gái lộ ra một nụ cười quỷ dị.
Đại Hỷ và Nhị Hỷ đang chìm đắm trong những việc dơ bẩn mà mình sắp sửa làm, không hề nghe thấy tiếng tôi vừa gọi.
"Một khi đã thành quỷ thì coi như mất hết lý trí, bị ma nhập, đến lúc đó chỉ tấn công không hề phân biệt, cả thôn này ai cũng đừng hòng sống sót." Giọng bác hai văng vẳng bên tai.
Nghĩ đến đây, tôi lùi lại hai bước, đóng sầm cửa lớn lại. Vậy thì tất cả đều c.h.ế.t hết đi.
Hai phút sau, trong nhà truyền ra tiếng hét chói tai của đàn ông. Âm thanh đó còn t.h.ả.m thiết hơn cả tiếng Lỗi Tẩu sinh con.
Tôi hé ra một khe nhỏ, nhìn thấy em gái đã c.h.ế.t, vậy mà đã đứng dậy.
Đôi mắt xám trắng của cô bé mở to, mái tóc dài ngang eo mọc dài ra với tốc độ nhanh, chạm tới mặt đất, như rắn nước bơi lượn về phía hai người đàn ông bên cạnh.
Đại Hoàng lảo đảo chạy ra, co rúm lại dưới chân tôi.
Dưới mái hiên, khí đen tụ lại, giống như những đám mây đen cuồn cuộn. Chắc hẳn... đây chính là oán khí mà bác hai đã nói.
Mái tóc đen siết chặt lấy hai người, gần như nhấn chìm họ.
Tiểu Vũ giật đầu Đại Hỷ, đầu của tên này như củ cải bị nhổ khỏi mặt đất, đứt lìa khỏi cổ.
Nhị Hỷ vừa khóc vừa kêu cứu anh trai, cũng không tránh khỏi tai ương.
Cảnh tượng quá đẫm máu, tôi không dám nhìn nữa, vội vàng đóng sập cửa lại.
Khoảng năm phút sau, trong nhà đã hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi dựa vào cánh cửa, cảm thấy không khí xung quanh càng lúc càng lạnh lẽo. Quả nhiên hồn ma thật đáng sợ, chớp mắt đã có thể g.i.ế.c người trong vô hình.
Tôi vẫn nên chạy trốn càng xa càng tốt.
Vừa quay người lại, tôi chợt đối diện với một khuôn mặt trắng bệch đáng sợ, là Tiểu Vũ.
Cảnh tượng này quá đột ngột, chân tôi không nhịn được run rẩy, cố gắng mách tội với nó: "Lỗi Tử, Lỗi Tử, hắn ta đã cướp đồ của chúng ta..."
Nhưng em gái dường như không hề nghe thấy lời tôi nói, tiếp tục tiến về phía tôi.
Khuôn mặt nó càng lúc càng trắng bệch, đồng t.ử vốn xám trắng đã biến thành màu trắng bệt, giữa lông mày lộ ra sát ý và oán khí đáng sợ.
Tôi chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran, hai chân như bị đổ chì không thể di chuyển, cả người sắp bị một lực hút kéo đi.
"Tiểu Ngọc. Tiểu Ngọc." Bỗng nhiên, từ xa vọng lại một tiếng gọi tôi, là bác hai.
--------------------------------------------------