Rồi lại ở trước khi tất cả mọi thứ bắt đầu.
"Sao vậy Tư Tư, tâm trạng em không tốt à?"
Tôi đột nhiên hoàn hồn, đối diện ánh mắt lo lắng của Chu Việt.
Cảm xúc vạn phần phức tạp nảy ra trong lòng, như là rít gào ngay ra một cơn sóng thần ở nơi không ai thấy chẳng ai hay.
Tôi nắm chặt đôi đũa nhỏ giọng nói: "Chu Việt, anh có thể hứa với em một điều ước sinh nhật không?"
Anh cười một cách bất đắc dĩ: "Đừng nói những lời như vậy, kể cả không phải sinh nhật thì anh cũng sẽ thỏa mãn bất cứ mong muốn nào của em."
Chậm lại một chút, anh nhẹ nhàng nói: "Tư Tư, cho đến bây giờ em đều là ý nghĩa khiến anh nỗ lực làm việc. "
Tôi cắn chặt môi, không ngăn cản được nước mắt rơi xuống.
"Nếu như sau này cô gái hôm nay đụng phải xe chúng ta đi phỏng vấn ở công ty của anh, anh có thể không nhận cô ấy được không?"
Chu Việt ngạc nhiên trong chốc lát rồi lập tức dở khóc dở cười:
"Đây mà là điều ước gì chứ...hôm nay gặp phải người phụ nữ đanh đá kia đều là chuyện xui xẻo, anh đoán chừng đời này chúng ta sẽ không xuất hiện cùng cô ta nữa."
Kiếp trước anh cũng hình dung Kiều Mộc như vậy.
Sáu năm sau Kiều Mộc mang thai con của anh.
Tôi chợt nhớ đến chiếc nhẫn kiếp trước đến lúc c.h.ế.t vì tai nạn Chu Việt vẫn nắm chặt trong tay kia.
Đến cùng nó là món quà kỷ niệm ngày cưới tặng cho tôi hay là dùng để cầu hôn Kiều Mộc?
Chuyện tới bây giờ mọi thứ đều không có ai biết.
Tôi nhìn Chu Việt ngồi đối diện, nhìn gương mặt trẻ tuổi của anh cùng với đôi mắt bây giờ còn chỉ chứa mình tôi kia, khóc đến không dừng lại được.
Bữa cơm này cuối cùng cũng không ăn xong.
Có lẽ là tôi khóc quá đáng thương, đến giữa chừng Chu Việt phải thanh toán rồi ôm tôi lên xe về nhà.
Anh bất đắc dĩ lại thở dài một cách khó hiểu: "Rõ ràng là sinh nhật, đang yên lành sao lại khóc thành như vậy?"
"Chúng ta cùng người phụ nữ kia rõ ràng là lần đầu tiên gặp nhau mới đúng...Tư Tư, em thành thật nói cho anh biết." Giọng Chu Việt bỗng nhiên nghiêm túc lên, "Người phụ nữ đanh đá kia có liên quan đến giấc mơ của em đúng không? Em nói xảy ra tai nạn xe cộ, chẳng lẽ là do cô ta đâm?"
Chu Việt thực sự là một người quá thông minh.
Trước đây anh có thể mang theo tôi từ thị trấn nhỏ lạc hậu nghèo khó kia xông ra ngoài, cũng có thể theo một chút manh mối nhỏ đoán được nguyên nhân khác thường của tôi.
Nhưng tôi chỉ có thể im lặng lắc đầu, không thể nói ra chuyện gì.
Sau khi sinh nhật công ty sắp xếp cho tôi một chuyến đi công tác ở thành phố khác .
Trước khi đi Chu Việt giúp tôi sửa sang hành lý: "Tư Tư, dạo này đang đổi mùa, thời tiết không ổn định nên em nhớ mang theo thuốc hen suyễn nhé."
Tôi nhìn chằm chằm nửa bên mặt nghiêm túc của anh, thất ngữ trong chốc lát.
Mỗi chi tiết nhỏ của tôi Chu Việt đều nhớ rõ ràng.
Người hiểu tôi như anh tại sao lại không biết, chuyện tôi không thể tha thứ nhất chính là phản bội chứ?
Thấy tôi chỉ nhìn anh không phản ứng gì Chu Việt có chút thất vọng: "Giấc mơ kia ảnh hướng tới em lâu lắm rồi. Tư Tư, nếu cứ như vậy chờ em đi công tác về chúng ta đi khám bác sĩ tâm lý, có được không em?"
Tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng nhẹ nhàng đồng ý.
Thời gian công tác ban đầu là năm ngày, nhưng bởi vì một chút ngoài ý muốn phải ở lại nên kéo dài tới hơn nửa tháng sau.
Tôi trở về vào buổi chiều, mang tài liệu về công ty xong, mắt nhìn thời gian còn sớm dứt khoát đặt xe đi công ty của Chu Việt tìm anh.
Cửa thang máy mở ra, ánh đèn trước mắt nhoáng lên, tôi nghe thấy một giọng nói vạn phần quen thuộc.
"Chị Triệu, thực sự không cần mang cho giám đốc Chu một ly sao?"
"Không cần, giám đốc Chu chưa bao giờ uống đồ ngọt."
Gương mặt trẻ tuổi xinh đẹp của Kiều Mộc xuất hiện trước mặt tôi, trong nháy mắt đó đầu óc tôi trống rỗng, dường như m.á.u trong cơ thể đã đình chỉ lưu động.
"Ui bà chủ tới."
Nhân sự Triệu Thanh nhìn thấy tôi vội vã chào đón, " Giám đốc Chu đang họp với bộ phận nghiên cứu, chị đi với em ngồi nghỉ một chút---Tiểu Kiều, em đưa ly trà sữa đó cho chị Lâm đi."
Kiều Mộc cầm theo ly trà sữa đi tới, dùng một loại ánh mắt dò xét quan sát tôi một lượt từ trên xuống dưới.
Một lát sau cô tay khẽ cười một tiếng, tiếng cười mang theo ý tứ không rõ: "Bà chủ?"
5
"Cổ họng tôi khó chịu, không uống nước đá được."
Tôi dùng hết sức lực mới dẹp yên mớ cảm xúc hỗn loạn đang ngoi lên trong lòng, yên lặng đánh giá Kiều Mộc đứng đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-la-duy-nhat/chuong-2.html.]
Nghiêm túc mà nói thì đây là lần đầu tiên tôi trực tiếp đối mặt với cô ta.
Kiều Mộc vừa mới tốt nghiệp đại học, cô ta có một khuôn mặt đặc biệt nổi bật, làn da rất trắng, mặt mày xinh đẹp. Chỉ đứng ở đó cũng khiến người ta cảm thấy có một loại khí chất sắc sảo đầy tính công kích.
Cô ta thoải mái nhìn tôi, một lát sau mỉm cười nói: "Ngại quá, lần trước làm hỏng bó hoa của chị."
Tuy rằng nói như vậy nhưng ánh mắt nhìn tôi không có chút áy náy nào.
Cũng như kiếp trước lúc tìm được tôi ở tang lễ của Chu Việt, vẻ mặt cô ta đầy oán hận, đúng tình hợp lý như thể tôi mới là người thứ ba xen vào giữa bọn họ.
Nghĩ tới đây tôi hít sâu một hơi, quay lại chất vấn Triệu Thanh: "Tại sao lại tuyển loại người này vào công ty?"
Giọng điệu ác liệt đến nỗi bản thân tôi cũng ngạc nhiên.
Triệu Thanh kinh ngạc nhìn tôi, chậm lại trong chốc lát mới nói: "...Là giám đốc Chu cho phép."
Là giám đốc Chu cho phép.
Những lời này giống như một thanh kiếm sắc bén trong nháy mắt đã đ.â.m thủng trái tim tôi.
Tôi gần như là mờ mịt nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, nhìn Triệu Thanh khó hiểu và Kiều Mộc đắc ý, nhìn cửa phòng cách đó không xa mở ra.
Mà Chu Việt đi tới, thấy tôi và Kiều Mộc đứng đối diện thì bước chân khựng lại một chút.
Vẻ mặt hắn phức tạp kêu một tiếng: "Tư Tư."
Tôi quay đầu rời đi, nhưng cũng không đi được.
Bởi vì Kiều Mộc kéo cánh tay của tôi lại: "Đừng đi mà, nếu chị để ý bó hoa kia như vậy thì em đền cho chị là được. Em và giám đốc Chu bắt tay giảng hòa rồi, chị cũng không phải người trong cuộc va chạm đó, không đến mức giờ vẫn để bụng chuyện này chứ."
"Được rồi, cô về làm việc đi."
Chu Việt rốt cuộc đi tới, anh cau mày nói Kiều Mộc một câu rồi đưa tôi vào phòng làm việc của mình, tính đi lên nắm tay của tôi.
Tôi lùi về phía sau một chút, tránh né anh.
Vẻ mặt của anh lại càng lạnh lùng.
"Tư Tư, đừng cố tình gây sự nữa được không?" Chu Việt hạ giọng nói, "Em đã hai mươi lăm tuổi, trước mặt nhiều người như vậy hành động trẻ con rất khó coi."
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Mấy năm vừa mới lên đại học cuộc sống của chúng tôi trải quả thực sự nghèo khó, dù vậy mỗi tháng Chu Việt đều tích cóp một ít tiền, dành ra một khoản để đưa tôi đi công viên.
"Khi còn bé, cái công viên cũ nát ở thị trấn có vòng quay ngựa gỗ cũ đến gỉ sét, ba mẹ em dẫn em trai của em ngồi còn em chỉ có thể giúp bọn họ cầm hành lý đứng nhìn bên cạnh. Giây phút đó anh đã nghĩ, Tư Tư, anh nhất định phải dẫn em đi công viên giải trí lớn thế giới."
Cả một buổi chiều tôi không chơi trò nào khác, chỉ lặp đi lặp lại ngồi vòng quay ngựa gỗ.
Sau đó có bé gái chỉ vào tôi rồi hỏi mẹ: "Chị ấy lớn như vậy rồi sao còn chơi trò chơi trẻ con nữa hả mẹ?"
Chu Việt cúi người nhẹ nhàng cười với bé: "Bởi vì chị cũng là em bé của anh nha."
Thực ra Chu Việt chỉ lớn hơn tôi ba tháng, nhưng vẫn luôn tự nhận là người bảo vệ của tôi.
Anh cũng làm rất tốt.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, người nói sẽ để tôi mãi mãi vui vẻ cũng sẽ giơ nòng s.ú.n.g nhắm ngay tôi.
"Anh nói dối."
Hơn mười ngày đau đầu như búa bổ ở kiếp trước dường như đã quay trở lại, tôi cố hết sức đè sự run rẩy trong giọng nói xuống. "Nửa tháng trước anh đã đồng ý với em sẽ không tuyển cô ta vào công ty. Cũng đã nói sẽ không có gì liên quan tới nhau nữa. Nhưng bây giờ cô ta làm việc ở công ty của anh, còn nói cho em biết anh và cô ta đã bắt tay giảng hòa."
"Chu Việt, lời hứa của anh chỉ có thể duy trì nửa tháng sao?"
"Lâm Ngôn Tư!"
Anh quát tôi bằng cả tên lẫn họ, cơn đau trong đầu tôi bỗng nhiên kéo đến kịch lệt.
Một giây sau mắt tôi tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.
6
Tỉnh lại thì đã ở bệnh viện.
Trong không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng, Chu Việt ngồi cạnh giường thấy tôi tỉnh liền vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi:
"Tư Tư, bác sĩ nói gần đây tinh thần của em quá căng thẳng, có lẽ vì áp lực quá mới ngất đi --- không cần suy nghĩ nữa được không? Đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Kiểu Mộc cũng giải thích với anh rồi, hôm đó cô ấy thất tình nên tâm trạng không tốt chứ bình thường vẫn là một cô gái lễ phép hiểu chuyện."
"Hơn nữa anh tuyển cô ấy vì trong buổi phỏng vấn cô ấy đưa ra kế hoạch có rất nhiều chỗ sáng tạo, mặc dù chưa hoàn thiện nhưng có nhiều điểm sáng là công ty đang cần --- Tư Tư, em biết mà, công ty của mình đang ở giai đoạn phát triển, vấn đề cấp bách là cần những người có tài."
Anh nói rất nhiều những tôi vẫn không có phản ứng gì.
Giọng nói của Chu Việt bỗng nhiên nóng nảy: "Tư Tư, rốt cuộc em muốn anh làm thế nào mới hài lòng?"
Tôi nhỏ giọng nói: "Sa thải cô ta."
--------------------------------------------------