Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy thất vọng: "Lâm Ngôn Tư, từ khi nào mà em biến thành một người ngang ngược như vậy?"
Trái tim đau xót nhỏ máu.
Nhưng tôi vẫn không nói gì, chỉ là nhắm mắt lại, lập lại một lần nữa: "Sa thải cô ta, nếu không thì em sẽ dọn ra khỏi nhà anh."
"Nhà anh?"
Dường như Chu Việt đã bị hai từ này chọc giận, anh đột nhiên đứng dậy cúi người nhìn chằm chằm tôi.
"Lâm Ngôn Tư, chúng ta kết hôn ba năm, sắp sếp trang trí đồ đạc đều dựa vào yêu thích của em, bây giờ em nói ngôi nhà đó là "nhà anh"?"
Dừng lại hai giây vẻ mặt của anh hòa hoãn lại: "Đừng giận dỗi, Tư Tư, dọn ra khỏi nhà em có thể đi chỗ nào nữa đâu?"
Chu Việt nói là sự thật.
Tính cách của tôi xưa giờ đều hướng nội, hơn nữa công việc bận rộn nên thời đại học hầu như không có bạn bè.
Có một vài bạn học nữ quan hệ không tệ thì cũng bởi vì các cô ấy ở lại thành phố đó đi làm, còn tôi lại chẳng hề suy nghĩ mà thay đổi công việc, cùng Chu Việt đến Thượng Hải gây dựng sự nghiệp nên bây giờ chỉ có thể giữ liên lạc với bọn họ qua mạng xã hội.
Ở nơi này, cuộc sống của tôi ngoài công việc thì chỉ có anh.
Hôm nay vội quá nên thậm chí tôi còn không tìm được một chỗ có thể tá túc.
Vì vậy xuất viện rồi tôi vẫn theo Chu Việt trở về nhà.
Chỉ là từ đầu đến cuối không nói với anh câu nào.
Tôi và Chu Việt cứ như vậy mà bắt đầu chiến tranh lạnh.
Anh cũng không hề bị ảnh hưởng, trước như thế nào thì giờ vẫn vậy, đi làm, đi công tác, bàn bạc hợp đồng,...Thậm chí cùng Kiều Mộc một mình trao đổi công việc.
Mà tôi biết chuyện này bởi vì Kiều Mộc xin kết bạn Wechat với tôi.
Cô ta lấy lý do là xin lỗi rồi cũng từ ngày kết bạn với tôi đã đăng rất nhiều bài có liên quan đến Chu Việt trên vòng bạn bè.
Trong đó có một tấm ảnh chụp ở văn phòng làm việc của Chu Việt, anh chống mặt bàn cúi người chỉ vào màn hình nghiêm túc cùng cô ta nói gì đó, hai người cách nhau rất gần.
Mà cô ta cầm điện thoại quay về phía mặt anh chụp một tấm: "Ông chủ đẹp trai online hướng dẫn Tiểu Kiều làm việc."
Ở phần bình luận cô ta để lại một câu: "Cảm ơn mọi người nhưng mà ông chủ tráng niên tảo hôn, thực sự là gia môn bất hạnh."
Tôi chụp màn hình bài đăng kia lại đưa cho Chu Việt xem.
Anh ngẩn người lấy điện thoại di động lướt hai cái rồi bất đắc dĩ ngẩng đầu:
"Cô ấy xóa bài rồi. Chắc cũng biết hành động của mình không thỏa đáng, cô bé còn nhỏ khó tránh khỏi làm việc không chu đáo."
Tôi im lặng trong phút chốc, đè cơn đau đớn trào lên trong lòng xuống: "Chu Việt, anh xem kìa, ngay cả lý do anh đều tìm cho cô ta rồi."
7
Sống lại một đời tôi mới phát hiện mình bất lực đến vậy.
Yêu là một việc hoàn toàn chủ quan, cho dù có biết hay không thì tôi đều không thể ngăn cản trái tim Chu Việt từng bước từng bước hướng về phía Kiều Mộc.
Tới mùa đông thì sinh nhật Chu Việt cũng tới rồi.
Mặc dù đang chiến tranh lạnh nhưng tôi vẫn chuẩn bị quà sinh nhật cho anh.
Bởi vì đây là việc chúng tôi đã ước định từ nhỏ.
Trên đường cầm theo lễ vật đến công ty của Chu Việt, tôi vẫn luôn mơ hồ suy nghĩ rất nhiều về chuyện quá khứ.
Lúc bà nội Chu Việt qua đời anh không hề rơi một giọt nước mặt nào, chỉ đỏ vành mắt đứng trước mộ bia nhìn chằm chằm tấm hình trắng đen của bà.
Tôi đứng sau cầm bàn tay lạnh lẽo như băng của anh, nhỏ giọng nói: "Em sẽ luôn ở bên anh, anh còn có em nữa mà."
Thời điểm tôi bị ba mẹ đuổi ra khỏi nhà anh cũng nói với tôi nguyện vẹn câu nói ấy.
Cho tới bây giờ chúng tôi đều chỉ có lẫn nhau.
Nghĩ đi nghĩ lại thì đã lái xe tới công ty anh.
Đi ra thang máy, có một con mèo mướp chạy tới trước mắt tôi.
Tôi lùi lại một nước theo bản năng.
Triệu Thanh chạy chậm tới ôm lấy nó.
"Xin lỗi chị, con mèo này là Tiểu Kiều ôm tới nói là nó ở dưới công ty rất đáng thương, giám đốc Chu đã cho phép nuôi ở công ty rồi ạ."
Lại là Kiều Mộc.
Tôi biết Chu Việt vẫn luôn rất thích mèo, nhưng bởi vì tôi bị dị ứng lông mèo sẽ gây ra hen suyễn nên không dám nuôi.
Mà Kiều Mộc cũng thích mèo.
Giữa bọn họ có nhiều điểm chung như vậy, nên cho dù lần đầu gặp mặt không thoải mái anh vẫn không tự chủ được bị cô ta hấp dẫn sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-la-duy-nhat/chuong-4.html.]
Tôi cầm theo hộp quà đi tới cửa phòng làm việc.
Cách vài bước tới chỗ làm việc, Kiều Mộc ngồi ở đó quay lưng về phía tôi.
Mà Chu Việt cầm một ly nước đi qua, đặt vào trong tay cô ta: "Uống thuốc cảm xong rồi lại tiếp tục làm kế hoạch, không vội nhất thời."
Kiều Mộc ngửa đầu cười nói: "Là do em muốn làm xong sớm đỡ phải tan làm còn khiến anh không kịp đón sinh nhật mà."
Giọng điệu vạn phần thân mật.
Chu Việt dùng tay sờ trán cô ta một chút rồi xoay người nói: "Vẫn còn hơi nóng, để anh giúp em..."
Lời anh còn chưa dứt thì nhìn thấy thấy tôi đứng ở cửa, đột nhiên đứng im tại chỗ.
Nhận thấy khác thường Kiều Mộc cũng quay người lại, ánh mắt dừng ở khuôn mặt tôi, trên môi nở nụ cười khiêu khích.
Cũng có lẽ vì có được tình yêu tẩm bổ nên khuôn mặt kia vốn đã xinh đẹp nay nhìn qua còn động lòng người hơn, cùng người phụ nữ tiều tụy lại cực đoan ở tang lễ kiếp trước tưởng như hai người khác nhau.
Những người còn lại trong phòng làm việc cũng không có động tác gì, nhưng ánh mắt hướng về phía tôi đều xen lẫn một ít đồng tình cùng thương hại.
Trong nháy mắt đó tôi bỗng nhiên hiểu ra rất nhiều, lý do vì sao kiếp trước có mấy lần tôi tới công ty tìm Chu Việt thì thái độ của nhân viên với tôi đều là lạ.
Thậm chí tôi tới phòng trà lấy cà phê còn có cô bé đi qua nói với tôi:
"Chị ơi nếu có thời gian thì chị tới công ty nhiều chút nhé, mọi người đều rất thích chị đấy."
Lúc đó tôi chỉ điềm đạm cười: "Công việc của chị cũng hơi bận, lần sau công ty có team building thì có thể gọi chị đi cùng."
Cô bé nhìn tôi bằng một ánh mắt rất phức tạp, một lát sau rồi chỉ thở dài.
Thì ra toàn thế giới đều biết chuyện của anh và Kiều Mộc.
Chỉ có tôi, không hề hay biết.
8
Tôi cầm theo hộp quà kia lái xe một mạch về nhà.
Cơ hồ là vừa mở cửa thì đằng sau Chu Việt đã đuổi theo.
Giọng anh khàn khàn: "Tư Tư, đừng như thế."
"Như thế nào?"
Tôi hít sâu một hơi, run rẩy nói: "Chu Việt, anh muốn cùng em ly hôn, đúng không?"
"Anh không có nghĩ như vậy!"
Phản ứng của Chu Việt rất mạnh, anh đột nhiên đi về phía trước vài bước, đẩy tôi tựa vào tường.
"Anh và Kiều Mộc chưa từng phát sinh chuyện gì, chỉ là hai ngày nay cô ấy thức đêm tăng ca nên bị cảm, anh quan tâm cô ấy hai câu mà thôi."
"Như vậy vẫn chưa đủ sao?"
Tôi nhìn anh bằng vẻ mặt không chút thay đổi, chính bản thân tôi cũng vô cùng ngạc nhiên vì giọng điệu của mình có thể lạnh lẽo và sắc bén đến vậy.
"Hay phải đợi đến lúc cô ta mang thai con của anh rồi đứng trước mặt tôi nói nếu như không có tôi thì các người đã sớm kết hôn, như vậy mới tính là đã xảy ra chuyện sao?"
"Lâm Ngôn Tư!"
Anh lạnh giọng quát, vẻ mặt không giấu được thất vọng và trách cứ: "Bây giờ em đang nói chuyện quá cay nghiệt rồi đấy!"
Khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ kia gần ngay trong gang tấc, kiếp trước khi nhận được tin anh chết, bi thương và tuyệt vọng cứ như thủy triều dâng lên trong lòng tôi, dường như vĩnh viễn không nhìn thấy điểm cuối.
Tôi nghĩ đến chiếc nhẫn từ đầu tới cuối vẫn luôn bị anh siết chặt trong tay, nghĩ đến từng chi tiết nhỏ trong quá khứ dài lâu của chúng tôi, nỗi đau trong lòng cứ như dời non lấp biển mà dâng lên, đau đớn tưởng chừng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tôi ngay lập tức.
Khi đó tôi nhìn hư không rộng lớn, cầu nguyện với vị thần linh nhìn không thấy nơi trời xanh, khẩn cầu rằng anh có thể sống lại, khẩn cầu có thể gặp anh một lần nữa.
Nhưng lúc này tôi thà rằng khi đó anh đã c.h.ế.t ở thời không kia, c.h.ế.t ở thời điểm tôi không hay biết gì.
Như vậy cũng tốt.
Như vậy, cũng tốt.
9
Ngày thứ hai thừa dịp Chu Việt xử lý công việc không ở nhà, tôi xin công ty phân ký túc xá rồi chuyển ra ngoài.
Chuyển ra ngoài không lâu thì kì kinh nguyệt của tôi tới.
Lần này cực kỳ khó chịu, bụng lạnh lẽo đau nhức duy trì gần mười ngày vẫn chưa khỏi, tôi nhận ra chuyện không thích hợp liền tới bệnh viện kiểm tra.
Bác sĩ nói tôi có thai, kinh nguyệt chỉ là báo trước sinh non thôi. Hơn nữa thai nhi phát triển không bình thường, kiến nghị phá thai.
Tôi mờ mịt ngồi ở phòng khám, chợt nhớ tới.
Kiếp trước cũng là vào lúc này, tôi có thai.
Giống tình huống bây giờ, thai nhi phát triển không tốt nên bác sĩ kiến nghị bỏ thai.
Bởi vì hôm sau còn có công việc cho nên lúc ấy tôi hẹn trước làm phẫu thuật luôn, sau đó gọi điện thoại cho Chu Việt.
--------------------------------------------------