Bữa tiệc kết thúc ngay lập tức.
Ba, mẹ, anh, chị tôi ngồi bốn phía, vây chặt cô Cố ở giữa.
Cô Cố nước mắt lưng tròng, kể một câu chuyện vô cùng đáng sợ.
Nhà chồng bà trọng nam khinh nữ nặng nề, hai đứa con gái trước đó đều mất tích bí ẩn trước khi tròn ba tuổi.
Đến lượt sinh tôi, bà nhất thời hồ đồ, tráo đổi tôi với Cố Duẫn.
Nếu khi ấy ba tôi ở cạnh mẹ tôi, biết ngay giới tính thai nhi, bà sẽ chẳng dễ dàng thành công như vậy.
Nhưng ba tôi đang bận đi dự đám cưới bạch nguyệt quang của ông ấy, còn anh chị tôi đi học.
Mẹ tôi kiệt sức, tỉnh dậy chỉ biết mình vừa sinh con gái.
Cô Cố thì có được cậu con trai mà nhà chồng muốn, còn con gái ruột lại được sống sung sướng trong Ôn gia.
Bà lập tức xin làm bảo mẫu trong nhà, để cả hai đứa đều ở dưới sự chăm sóc của mình.
Sau này, bà mới quyết tâm ly hôn, rồi mới dám nói ra sự thật để nhận lại con.
“Tuế Tuế, con đừng trách mẹ…” – bà khóc lóc nói với tôi – “Khi đó mẹ đã tuyệt vọng, mẹ không muốn con c.h.ế.t một nơi mà mẹ còn chẳng biết.”
“Giờ thế này, chẳng phải là ai cũng vui sao?”
Miệng thì nói “ai cũng vui”, nhưng bà không dám nhìn Cố Duẫn.
Tôi cũng chẳng dám nhìn cậu ấy.
Tôi chạy ra khỏi phòng khách, lại leo lên sân thượng.
Tôi không định nhảy xuống, vì đã hứa với anh trai – đại thiếu gia Ôn gia – là sẽ không làm hại bản thân nữa.
Tôi chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để xâu chuỗi mọi chuyện.
Thì ra tôi là giả thiên kim.
Bảo sao trong nhà toàn nhân vật chính, nào có chuyện có một “người qua đường” đơn thuần như tôi.
Hóa ra, tôi đã hưởng tất cả những gì vốn dĩ thuộc về Cố Duẫn, trong khi cậu ấy và mẹ sống chật vật trong căn phòng bảo mẫu.
Thực ra phòng bảo mẫu ở Ôn gia cũng khá khang trang, như một phòng suite khách sạn.
Nhưng tôi vẫn chưa trưởng thành, còn sổ đỏ mà ba, mẹ, anh, chị cho tôi đủ để đem đi đánh bài.
Vậy mà “Gia Đình Vui Vẻ Hạnh Phúc” mà tôi luôn cố gắng gìn giữ… lại chẳng phải của tôi, mà là của Cố Duẫn.
Tôi bỗng thấy lạnh, co người lại, muốn níu chút hơi ấm cuối cùng.
Nhưng ấm áp lại càng tan nhanh hơn, cho đến khi Cố Duẫn tìm thấy tôi, khoác lên vai tôi chiếc áo khoác đồng phục.
Cậu ấy thậm chí chỉ có một chiếc áo khoác để choàng cho tôi thôi.
5
Cô Cố bị Ôn gia đuổi việc.
Tôi thu dọn hành lý, chuẩn bị đi cùng cô ấy.
Lần đầu tiên tôi mới phát hiện, Ôn phu nhân mua nhiều vali đến vậy, hơn nữa còn chẳng cái nào trùng nhau.
Bà ấy mắt đỏ hoe, bảo tôi muốn chọn cái nào cũng được.
Tay tôi vừa đưa sang bên trái, bà ấy lập tức nói: “Cái đó hỏng rồi.”
Tay tôi vừa đưa sang bên phải, bà ấy vội vã ngăn: “Cái đó kéo không được.”
Tôi mặc kệ, chộp ngay cái ở gần nhất trước mặt.
Khóa kéo trơn tru, vỏ ngoài hoàn hảo, bánh xe đẩy một cái là chạy ra ngoài năm mét.
Ôn phu nhân khóc òa lên: “Đó là cái mẹ thích nhất, con mang đi rồi, mẹ còn làm sao biến mất triệt để đây?”
Tôi mở vali ra xem, quả thật là như vậy.
Bên trong còn đặt sẵn hai bản thỏa thuận ly hôn đã ký tên.
Ôn Minh và Ôn Ninh chặn tôi ngay cửa.
Hai người đồng thanh:
“Tuế Tuế, bọn anh chị không cần em trai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gia-dinh-hanh-phuc-vui-ve/chuong-3.html.]
Ôn Ninh nghiến răng nghiến lợi: “Vốn đã thấy thằng nhóc đó chướng mắt rồi.”
Ôn Minh cười u ám: “Anh có vài dự án đang thiếu người đổ xi măng.”
Tôi lập tức giả vờ khóc:
“Ngừng ngay! Ngừng ngay! Mọi người phải làm một “Gia Đình Vui Vẻ Hạnh Phúc” chứ, nếu không em sẽ nhảy từ sân thượng xuống đó!”
Khó khăn ngăn cản mười mấy năm rồi, đừng hòng đảo lộn thế cục!
Bọn họ vốn ít khi thấy tôi khóc, nên cuống quýt cả lên, thi nhau hứa sẽ đối xử tốt với Cố Duẫn.
Ôn tổng chặn ở cửa chính, hắng giọng:
“Thật ra ba có thể nuôi bốn đứa con, hai trai hai gái thì vừa đẹp…”
Tôi lập tức lạnh mặt:
“Câm miệng, kẻ ngay cả con mình là trai hay gái cũng không biết thì đừng nói chuyện với con.”
Ôn tổng câm nín, thảm bại rút lui.
Thật ra tôi hiểu, sẽ chẳng ai trách tôi nếu cứ thế ở lại nhà này.
Nhưng như vậy, lỗi lầm của cô Cố, những khổ sở mà Cố Duẫn chịu đựng, sẽ tan biến trong chớp mắt.
Điều đó với tất cả mọi người đều không công bằng.
Cố Duẫn mím chặt môi, trong đôi mắt đen láy phản chiếu bóng hình tôi.
“Tuế Tuế, cậu có thể đừng đi không?”
Cậu nắm chặt cổ tay tôi, giọng trầm thấp.
Tôi cười rạng rỡ với cậu, kéo cậu vào nhóm chat “Gia Đình Vui Vẻ Hạnh Phúc”.
“Cố Duẫn, gia đình này giao cho cậu nhé! Cậu là người đáng tin nhất, nhất định phải bảo vệ họ đó!”
Rồi tôi tự mình rời nhóm, kéo vali chạy đi.
Sau khi rời Ôn gia, tôi và cô Cố thuê một căn hộ nhỏ hai phòng một khách.
Cô ấy nhường phòng chính hướng Nam cho tôi, còn mình thì ở phòng nhỏ ẩm thấp.
Nhưng hành lý Ôn gia nhét cho tôi quá nhiều, đồ đạc của tôi vẫn chất đầy đất.
Cô Cố cẩn thận vòng qua một chiếc váy còn chưa cắt mác.
Đó là một trong những bộ đồ thường ngày Ôn phu nhân mua cho tôi, giá năm vạn tệ.
Bằng ba tháng lương làm việc ở Ôn gia của cô.
Cô nhìn tôi bận rộn trong phòng ngủ, đột nhiên òa khóc.
Tình cảm của tôi với cô rất phức tạp, vừa hận vì cô đã tự ý tráo đổi cuộc đời tôi và Cố Duẫn, lại vừa cảm ơn vì cô đã cứu mạng tôi, cho tôi một tuổi thơ hạnh phúc.
Tính cả khi chào đời, cô đã cho tôi hai lần sinh mệnh.
Thế nên, ai cũng có thể trách cô, chỉ riêng tôi thì không.
Tôi vứt cái hộp giày trong tay, chạy lại ôm cô:
“Sao mẹ lại khóc ạ?”
“Tuế Tuế, theo mẹ thì con không thể tiếp tục học trường tư thục, quần áo thích cũng chẳng mua nổi, mẹ thấy mình thật vô dụng.”
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"
Cô lau nước mắt bằng đôi tay thô ráp, vội vã nói:
“Hay là… con quay về Ôn gia đi, những ngày khổ sở thế này, con chịu không nổi đâu…”
Tôi lập tức cắt lời, vung tay đầy khí thế:
“Ai nói những ngày này khổ? Những ngày này tuyệt vời lắm chứ!”
Cô Cố: “???”
Là thế này, tuy tôi cố gắng duy trì một “Gia Đình Vui Vẻ Hạnh Phúc”, nhưng tôi biết rất rõ, cốt truyện vốn chẳng bao giờ nói đạo lý.
Hoặc là Ôn Tổng thất bại trong việc theo đuổi vợ dẫn đến Ôn gia phá sản, hoặc Ôn Ninh bị nam nữ chính trả thù dẫn đến Ôn gia phá sản, hoặc Ôn Minh truy sát nam chính rồi bị phản sát dẫn đến Ôn gia phá sản.
Tôi đã chuẩn bị rất nhiều phương án dự phòng!
Tuy cuối cùng tôi là giả thiên kim, quá trình giải sai toàn bộ, nhưng đáp án lại đúng.
Bây giờ, mở đầu thế này: tôi có sách để học, có nhà để ở, lại còn cả đống hàng hiệu mới tinh chín phần có thể đem bán đồ cũ!
--------------------------------------------------