Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gia đình hoàn mỹ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Dự báo thời tiết nói lát nữa sẽ có mưa. Tôi nghiêng đầu nhìn về phía mẹ đang bận rộn trong bếp.

Hôm nay mẹ mặc một chiếc tạp dề có hình gấu con, tôi không thích lắm, tôi thích hơn cái tạp dề có hình thỏ hơn.

Lúc này, mẹ đang xử lý những con tôm còn đang nhảy nhót trong chậu.

Thực đơn cho hôm nay đã được bố dán sẵn lên cửa tủ lạnh. Mỗi ngày, mẹ đều phải chuẩn bị đúng y thực đơn mà bố sắp xếp.

Bữa tối nay có thịt kho tàu, salad dưa chuột thái sợi và cháo hải sản.

Bố còn đặc biệt dặn rằng thịt kho tàu phải để đến lúc ông về rồi mới nấu.

Bầu trời đã tối sầm lại, thỉnh thoảng có vài tiếng sấm trầm vang lên từ những đám mây dày đặc.

“Mẹ ơi, mình có cần đi đón bố không?” Tôi chạy lon ton đến ôm lấy eo mẹ.

Eo mẹ rất nhỏ, tôi vòng tay là có thể ôm trọn.

Nhưng khuôn mặt của mẹ lại ở rất xa, tôi luôn không nhìn rõ được.

Có lẽ mẹ không quen với sự gần gũi này của tôi, bà khẽ lùi lại nửa bước, rồi ngồi xổm xuống, mỉm cười nhìn tôi:

“Nhã Nhã quên rồi à? Chìa khóa cửa lớn chỉ có bố mới có, mẹ không mở được. Với lại, bố đã là người lớn rồi, sẽ không sao đâu.”

Nói xong, mẹ bế tôi đặt trở lại ghế sofa, tiện tay lấy chú thỏ bông bên cạnh nhét vào lòng tôi, nói:

“Nhã Nhã à, con vừa xem tivi vừa đợi bố về nhé.”

Một tia sét xé ngang bầu trời, trong thoáng chốc, ánh sáng rực lên như ban ngày, rồi lại lập tức tối sầm.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn rõ gương mặt của mẹ. Bà có đôi mắt dài và hẹp như mắt cáo, chiếc cằm nhọn trông tựa lưỡi d.a.o gọt trái cây sắc bén.

Đúng lúc đó, trên tivi đang phát bản tin tìm người: nói rằng có một phụ nữ 28 tuổi mất tích. Ở góc dưới bên phải màn hình hiện ra một tấm ảnh.

Ảnh đã cũ, khiến ngũ quan của người phụ nữ kia mờ mờ không rõ.

Bên dưới có số điện thoại di động, phía trước ghi: “Li tiểu thư”.

Mẹ ngồi xổm bên cạnh tôi, với tay lấy điều khiển trên bàn trà định chuyển kênh.

Thế nhưng bấm thế nào, ngoài màn hình nhiễu tuyết trắng thì cũng chỉ có duy nhất kênh này.

Tôi nhỏ giọng nhắc:

“Mẹ ơi, nhà mình chỉ có một kênh tivi thôi.”

Lời tôi vừa dứt, ở cửa vang lên tiếng mở khóa điện tử.

Bố đã về rồi!

Tôi chẳng kịp xỏ giày, chạy lon ton ra huyền quan, muốn dành cho bố một bất ngờ.

Bố điều hành một công ty thực phẩm, chuyên phụ trách phân phối thịt cho các chuỗi thức ăn nhanh lớn, mỗi ngày đều đi sớm về muộn, rất vất vả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gia-dinh-hoan-my/1.html.]

Thế nhưng, bố lại là người có tinh thần trách nhiệm với gia đình. Ngày nào ông cũng tan làm đúng giờ, về nhà ăn cơm cùng tôi và mẹ.

Bố còn là một người cực kỳ yêu thích ẩm thực.

Ông thích nấu ăn, vì vậy trong biệt thự nhà tôi có riêng một tầng hầm, bên dưới có cả kho lạnh và bàn chế biến.

Những lúc tâm trạng vui vẻ, bố sẽ mang về gà, vịt, bò, dê còn sống, nuôi vài ngày dưới hầm rồi tự tay g.i.ế.c thịt.

Bố luôn nói: nguyên liệu càng tươi, ăn mới càng ngon.

“Anh về rồi à?” Mẹ đi theo phía sau tôi, nhận lấy chiếc áo khoác mà bố vừa cởi.

“Chuẩn bị thế nào rồi?”

“Em đã xử lý xong tôm và sò điệp rồi.”

Bố bế thốc tôi lên, ôm tôi vào lòng, bước vào trong nhà. Ánh mắt ông lướt nhanh qua màn hình tivi, rồi nhìn về phía nhà bếp, cuối cùng đặt tôi xuống sofa, hỏi:

“Nhã Nhã hôm nay có ngoan không?”

Tôi vừa định gật đầu, thì giọng mẹ vang lên từ trên đầu:

“Nhã Nhã rất ngoan, vừa rồi còn nghe dự báo thời tiết nói trời sẽ mưa, nên muốn đi đón anh nữa đấy!”

Trong thoáng chốc, hai bàn tay tôi lạnh ngắt.

Tôi cảm giác rõ ràng cơ thể bố hơi cứng lại, sau đó ông gượng cười, nhìn tôi nói:

“Vậy sao? Nhã Nhã của chúng ta quan tâm bố thế cơ à!”

Bố đưa tay véo nhẹ má tôi.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, chỉ có thể cố tỏ ra bình thản mà làm nũng:

“Bố ơi, Nhã Nhã đói rồi.”

“Thế thì… để bố đi nấu ăn.”

Nói xong, bố lấy từ túi ra một chùm chìa khóa, đi về phía tầng hầm.

Trong kho lạnh dưới đó cất đầy thịt, tất cả đều là những phần thịt tinh tuyển được chặt ra từ chính tay bố.

Sau bữa tối, mẹ giúp tôi rửa mặt. Tôi đứng trước bồn rửa, mẹ cẩn thận tạo bọt xà phòng trên tay tôi.

Bất ngờ, mẹ hỏi:

“Có phải con càng lớn càng giống mẹ hơn không?”

Tôi nghiêng đầu, khó hiểu nhìn bà:

“Sao mẹ lại hỏi vậy?”

“Cảm giác là… con chẳng giống bố cho lắm.”

Nói rồi, bà đưa tay tôi đặt dưới vòi nước. Tôi nhìn dòng nước chảy xối xả cuốn trôi lớp bọt trên tay, khẽ đáp:

“Con là đứa trẻ mà bố nhận nuôi.”

“Á!” – Mẹ hét thất thanh, nước b.ắ.n tung tóe ướt cả người tôi lẫn bà.

Tôi ngẩng đầu lên, trong gương hiện ra gương mặt bố và mẹ… chồng lên nhau.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gia đình hoàn mỹ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...