Gã môn vệ gầy gật đầu: “Đúng vậy, hôm trước còn có kẻ dáng dấp giống hệt Vương gia, ta vội vàng vào bẩm báo, Vương phi và Thẩm trắc phi mừng rỡ ra nghênh đón, cuối cùng lại là giả. May Vương phi rộng lượng không trách phạt, chứ Thẩm trắc phi còn nói, nếu lại có trò nhầm lẫn như thế, sẽ đánh đòn rồi đuổi khỏi phủ.”
Nào ai biết, mấy kẻ giả mạo ấy đều là người ta sai thám tử sắp đặt.
Diễn trò, tất nhiên phải diễn cho trọn.
5
Thuở trước, thám tử báo về: “Thân vương và nữ tử kia vẫn tiêu d.a.o nơi núi rừng, chưa biết mình đã thành người chết. Có cần thuộc hạ ra tay, tránh đêm dài lắm mộng?”
Ta ngẫm nghĩ rồi thong thả đáp: “Hoàng thượng anh minh, ắt đã ngầm sai nhiều người tìm kiếm. Nếu ta hấp tấp động thủ, chỉ khiến rắn giật mình, lửa cháy đến thân.”
“Lại nữa, nếu để Hoàng thượng biết Thân vương c.h.ế.t trong tay ta, ngài sao chịu truyền ngôi cho Hành nhi? Mà Hành nhi khi trưởng thành biết rõ sự thật, ắt oán ta suốt đời. Cách duy nhất, là để Hoàng thượng và Hành nhi đều thất vọng với Thân vương. Lần trước ngươi trộm áo và ngọc bội, không bị ai phát giác chứ?”
Thám tử lắc đầu: “Thuộc hạ hành sự kín kẽ, nửa đêm mới ra tay, lại mặc hắc y che mặt, chẳng ai nhận ra.”
Ta mỉm cười, trong đầu liền nảy một kế:
“Ngươi cho mấy thám tử lạ mặt vào thành tung tin, nói trên núi Thương Khung có một công tử nhà giàu, cùng một mỹ nhân như hoa ẩn cư. Tất sẽ có bọn du côn kéo tới. Lúc hỗn loạn cướp bạc, hãy nhân cơ hội rạch mặt Cao Minh Huyên.”
Nghĩ ngợi, ta vẫn chẳng muốn liên lụy người vô tội: “Nữ tử kia cũng đáng thương, đến lúc ấy bảo người đưa nàng đi, an trí ở chỗ khác, đừng để rơi vào tay bọn du côn.”
Việc diễn ra đúng như dự tính.
Một lũ côn đồ tìm đến, hò hét bắt hắn giao bạc và mỹ nhân.
Hắn chỉ dẫn vài hộ vệ vào núi, hai bên giằng co, thám tử nhân lúc hỗn loạn vung d.a.o rạch nát mặt hắn.
Lại trong trận đấu, hắn bị một gậy của bọn lưu manh đánh què một chân.
Hai bên đều bị thương, hắn tức giận mắng xối xả mấy hộ vệ: “Một lũ phế vật, đợi bản vương hồi phủ, sẽ trị tội các ngươi!”
Nghe vậy, đám hộ vệ sợ mất mạng, liền bỏ trốn, để mặc hắn tập tễnh một mình xuống núi.
6.
Nay, Cao Minh Huyên đã vào thành, không vào được phủ Thân vương, ắt sẽ tìm cách khác gặp được Hoàng thượng.
Quả nhiên, hôm qua Hoàng thượng ngự giá đến chùa nơi ngoại ô kinh thành để dâng hương.
Hôm nay liền hạ chỉ, sai ta dẫn theo mấy vị thiếp trong phủ đến chùa lễ Phật.
Vừa bước vào chùa, Hoàng thượng liền truyền lui Thẩm trắc phi cùng các thiếp, chỉ lưu lại một mình ta để hỏi chuyện.
Ngài chỉ sang một nam nhân bên cạnh, hỏi:
"Người này nói hắn là Thân vương, vương phi có nhận ra không?"
Ta quay đầu nhìn hồi lâu, rồi khẽ lắc đầu:
"Nhi thần không nhận ra."
Cao Minh Huyên mặt mày thất sắc, hốt hoảng phân trần:
"Ta là phu quân của nàng, cùng nàng thành thân mười bốn năm, nghe giọng của ta, sao nàng lại nhận không ra?"
Lời này, khác nào tát thẳng vào mặt Hoàng thượng.
Phụ tử hơn ba mươi năm, lẽ nào Hoàng thượng cũng chẳng nhận ra thanh âm của nhi tử mình? Chẳng phải ngầm mắng ngài hồ đồ sao?
Ta ngắm kỹ khuôn mặt Cao Minh Huyên một chốc, lại lắc đầu:
"Phu quân của nhi thần phong tư tuấn lãng, dung mạo xuất chúng, tứ chi kiện toàn, bước đi thong dong. Sao lại là kẻ mặt mũi xấu xí, chân què tật nguyền?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gia-hoa-thanh-that/chuong-2.html.]
Cao Minh Huyên không cam tâm, lại vội vàng tìm cách chứng minh:
"Ta nhớ, sau lưng nàng có một vết bớt son to bằng ngón tay cái."
Nghe vậy, ta vừa thẹn vừa giận.
Hoàng thượng cũng lộ vẻ khó xử, nghiêng đầu sang chỗ khác.
Trong đầu ta vụt sáng kế, liền chỉ thẳng vào hắn mà quát:
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"
"Giỏi cho một kẻ lãng tử, ngay trước mặt Thiên tử cũng dám buông lời trêu ghẹo bản vương phi! Chuyện vết bớt, ngươi chỉ cần mua chuộc nha hoàn hầu cận, hoặc bà vú, lão nương trong nhà ta, cũng có thể tra được. Việc ấy tuyệt chẳng thể chứng minh ngươi là Thân vương."
Nói đoạn, ta cầm khăn lau lệ, giọng đầy uất ức:
"Vương gia xưa nay thương ta giữ thể diện, quyết không bao giờ công khai chuyện riêng tư của ta như thế."
7.
Cao Minh Huyên thoáng lộ vẻ ngượng ngập, nhưng chẳng mấy chốc đã trấn tĩnh sắc mặt, chậm rãi nhắc lại chuyện xưa:
"Ta còn nhớ khi vừa thành thân với vương phi, từng tặng nàng một cây trâm song vân chu sa, vương phi đã cài suốt hơn một tháng, sau đó mới cất vào hòm châu báu để giữ gìn."
Nhắc đến việc này, ta nghiến răng tức giận.
Ngày thứ hai sau khi thành thân, Cao Minh Huyên quả thật tặng ta cây trâm ấy. Ta vui mừng khôn xiết, liên tiếp cài suốt một tháng rưỡi, thậm chí khi hồi môn còn khoe với mẫu thân rằng phu thê ta nghĩa nặng tình sâu, phu quân coi ta là báu vật.
Cho đến một ngày, ta tận mắt thấy Cao Minh Huyên đem một cây trâm cùng kiểu, khác màu, tặng cho hồng nhan tri kỷ mà hắn quen bên ngoài.
Khi ấy, ta liền cất trâm đi, song lại chẳng muốn vì việc ấy mà xé rách mặt mũi, làm tổn thương tình cảm phu thê, hay mang tiếng là kẻ nữ nhân ghen dữ.
Vậy nên, khi hắn hỏi, ta chỉ mượn cớ rằng sợ đánh vỡ trâm, phụ tấm lòng của vương gia.
Nghĩ đến đây, ta lắc đầu:
"Ta không nhớ vương gia từng tặng cho ta loại trâm ấy."
Cao Minh Huyên sốt ruột, lại tìm cách khác để chứng thực thân phận, hiếm hoi gọi thẳng tên ta:
"Vãn Thư, nàng còn nhớ sau khi thành thân, chúng ta từng đàm luận thi từ, nàng nói nàng yêu nhất câu của Ôn Đình Quân: 'Linh lung xúc tử an hồng đậu, nhập cốt tương tư tri bất tri'."
Ta mỉm cười:
"Vương gia xưa nay chỉ lo cho giang sơn xã tắc, mong bách tính an cư lạc nghiệp. Ngày thường chỉ đọc sách trị quốc an dân, sao lại uỷ mị mà luận về tình thi?"
Cao Minh Huyên tức tối, lập tức mắng nhiếc:
"Giỏi lắm Giang Vãn Thư! Bản vương nhìn lầm ngươi, cứ tưởng là người hiền lương thục đức, không ngờ cũng là độc phụ hai mặt ba dao!"
Hoàng thượng nghe vậy, liền đưa tay che ngực, ho khan mấy tiếng.
Thái giám hầu cận bên cạnh vội quát:
"Vị công tử này, xin tự trọng! Trước long nhan chớ được cuồng ngôn vọng ngữ, vô lễ bất kính!"
8.
Cao Minh Huyên quỳ xuống khấu tấu:
"Phụ hoàng, nhi thần còn có Thẩm trắc phi cùng nhiều thị thiếp, họ nhất định nhận ra thân phận của nhi thần."
Hoàng thượng lặng im không nói.
Ta cũng quỳ xuống, thay Cao Minh Huyên cầu tình:
"Phụ hoàng, nhi thần e là mắt mình kém cỏi. Nếu người này quả thật là Thân vương, mà nhi thần lại nhận không ra, há chẳng phải tội lớn tày trời? Xin phụ hoàng ban cho cơ hội để Thẩm trắc phi và các thiếp thất trong phủ cùng phân biệt."
--------------------------------------------------