Hôm chúng tiến vào phủ, bên ngoài giả vờ khống chế toàn bộ, chỉ để mặc Cao Minh Huyên ra tay.
Nhưng trong tối, lại sai người ám sát Hành Nhi.
May thay, ta đã cho mật thám âm thầm bảo vệ con, khiến bọn chúng không thể đắc thủ.
Còn chuyện xảy ra ở hoa viên, cũng là ta cố ý sắp đặt. Ta muốn Hành Nhi tận mắt nhìn thấy, phụ thân mà con vẫn luôn thương nhớ rốt cuộc là hạng người gì —
Một kẻ g.i.ế.c thê thất kết tóc, uy h.i.ế.p nữ nhi thơ bé. Loại người như vậy, không xứng đáng làm phụ thân của nó.
Việc phát hiện thuộc hạ của Tiêu Tể tướng, ta cũng đã sớm tấu trình với Hoàng thượng.
Hoàng thượng cũng muốn một mẻ quét sạch bọn chúng, vì thế Ngự lâm quân mới tới kịp thời như vậy.
15.
Cao Minh Huyên trút giận lên ta: “Vương phi thiếu đức hạnh, không nhận phu quân, không xứng làm mẫu thân của Hoàng tôn, xin phụ hoàng phế bỏ ả.”
Hoàng thượng nghe xong, một chén trà lập tức ném thẳng vào đầu hắn, m.á.u tươi từ từ tràn xuống, nhuộm đỏ nửa gương mặt.
“Ngươi tưởng trẫm không nhận ra ngươi sao? Dù hóa thành tro, trẫm cũng nhận được. Bao năm qua ngươi ương ngạnh làm càn, trẫm đều bỏ qua, chỉ nghĩ ngươi tuổi còn nhỏ, rồi sẽ dần biết điều.
“Nhưng nay ngươi đã qua tuổi lập thân, vẫn hành sự hồ đồ như vậy. Nếu không phải ngươi vô cớ chơi trò mất tích, há lại rơi vào cảnh mặt mũi tàn tạ, chân què như hôm nay?”
Cao Minh Huyên dập đầu nhận lỗi: “Nhi thần chỉ cảm thấy trong vương phủ quá mức buồn tẻ ngột ngạt, muốn ra ngoài thanh tĩnh ít lâu.”
Hoàng thượng lắc đầu, chậm rãi nói: “Nhưng hoàng cung còn buồn tẻ gấp trăm ngàn lần vương phủ. Ngày sau nếu ngươi làm Hoàng đế, hôm nay trốn khỏi cung, ngày mai lại mất tích, triều cương sẽ ra sao, thiên hạ bách tính sẽ ra sao?
“Đối ngoại, ngươi thật khó mà gánh vác đại sự, chẳng thích hợp làm Hoàng đế. Đối nội, ngươi khiến thê thất trong phủ oán trách, chẳng ai chịu một lòng theo ngươi. Với dung mạo hiện tại, ngươi có còn thích hợp để đứng trước thiên hạ? Ngươi đã từng tự xét mình chưa?”
Lời ấy khiến Cao Minh Huyên nghẹn họng, không đáp được một câu.
Đến lúc này, hắn mới hiểu ra — phụ hoàng vốn không muốn nhận lại mình.
Hoàng thượng nói xong liền tức giận đến nôn huyết, ngất lịm.
Những năm gần đây, Hoàng thượng vốn mắc chứng ho khan, thân thể đã không còn như trước. Nay bị Cao Minh Huyên hết lần này đến lần khác chọc giận, bệnh tình càng thêm trầm trọng.
16.
Ta sai thái giám áp giải Cao Minh Huyên giam vào lãnh cung, chờ Hoàng thượng tỉnh lại mới định đoạt.
Hoàng thượng mê man bệnh nặng, tỉnh lại sau đó cũng không hề nhắc tới Cao Minh Huyên nữa.
Chỉ gọi Hành Nhi vào bên, dặn dò cách xử lý việc triều chính, dạy con gánh vác trách nhiệm của một quân vương.
Nửa năm sau, Hoàng thượng băng hà.
Hành Nhi kế vị, trở thành tân thiên tử.
Còn ta được phong làm Thái hậu.
An Nhi được sách phong làm Trưởng công chúa Cẩm An, ban thêm phong địa.
Thẩm trắc phi cũng được phong làm Thân Thái phi. Nàng tới bái biệt ta:
“Muội từ nay sẽ theo Trưởng công chúa Cẩm An về phong địa sinh sống, đa tạ Hoàng thượng và Thái hậu đã thành toàn.”
Ta phất tay bảo nàng đứng dậy: “Những điều này vốn là phần muội nên được. Nhớ khi muội mới nhập phủ, chỉ là thiếu nữ mười bảy xuân xanh, nay mười năm trôi qua, đã thành một phụ nhân chín chắn rồi.”
Thân Thái phi ngượng ngùng mỉm cười: “Lúc mới vào phủ, muội còn non dại, ngày ngày chỉ nghĩ tranh sủng cùng tỷ. Sau mới hiểu, tranh thứ ân sủng ấy có ích gì? Vương gia dù sủng ai cũng không quá ba tháng, người hắn yêu nhất xưa nay vẫn chỉ là bản thân. Tỷ rộng lượng, chẳng so đo với muội.
“Tỷ bao năm nay gánh vác việc lớn nhỏ trong vương phủ, thật cực khổ. Muội chúc tỷ từ nay thuận tâm như ý, an khang hạnh phúc.
“Muội cũng vậy, nơi phong địa nhớ giữ gìn thân thể, nếu thấy nhàm chán, có thể trở lại kinh thành thăm bọn ta.”
17.
Cao Minh Huyên vẫn sống trong lãnh cung, nghe tin tân quân đăng vị, hắn liền ầm ĩ đòi gặp tân Hoàng đế, miệng la lớn:
“Ta là phụ thân của tân hoàng, phải phong ta làm Thái thượng hoàng!”
Ta nghe vậy, chỉ khẽ mỉm cười: “Cũng nên đi gặp cố nhân này một chuyến.”
Lãnh cung không đến nỗi tàn hoang như ta tưởng, song Cao Minh Huyên lại tiều tụy không còn phong thái xưa.
Những ngày bị giam cầm với hắn mà nói, đã là hình phạt nặng nề nhất. Kẻ trước kia quen tiêu d.a.o tự tại, nay ngay cả cửa lãnh cung cũng không thể bước ra.
“Ngươi hãy để Hành Nhi đến gặp ta, ta là phụ thân nó, nó quyết không nỡ nhìn ta chịu khổ thế này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gia-hoa-thanh-that/chuong-5.html.]
Ta cười nhạt: “Hành Nhi nay đã là thiên tử, mới kế vị, triều vụ chất chồng, tấu chương ngập bàn. Ta cũng đã sai người hỏi ý nó về việc xử trí ngươi, nó nói: ‘Tất cả đều tùy mẫu hậu định đoạt.’
“Một ngày phu thê, trăm ngày nghĩa, ta cũng chẳng muốn tuyệt tình tuyệt nghĩa. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định tha mạng cho ngươi. Nửa đời còn lại hãy ra ngoài thành, ở ngôi chùa kia mà tĩnh tâm sám hối. Lần này, ta sẽ sai trọng binh canh giữ, chẳng ai đưa ngươi ra ngoài được nữa.”
Cao Minh Huyên bất mãn với an bài này, bị tước đoạt tự do, hắn thà c.h.ế.t còn hơn.
“Ngươi là độc phụ! Ngươi nay đã cao quý vô song, là Thái hậu, sao không để ta làm Thái thượng hoàng? Ta ra ngoài du ngoạn giang hồ, cũng chẳng cản đường ngươi!”
Ta chẳng buồn giả vờ nữa, thẳng thừng xé rách mặt nạ:
“Đúng, ta hận ngươi. Hận ngươi năm xưa chỉ biết nghĩ cho mình, vô cớ mất tích, khiến ta lo sợ không yên, để rồi đứa con thứ hai của ta khó sinh mà chết. Ngươi nhất định rất tò mò vì sao mấy năm nay vương phủ không có thêm con, đó là bởi ta đã âm thầm hạ dược ngươi.
“Nếu không, ngươi cả ngày lông bông bên ngoài, chẳng biết sẽ mang về bao nhiêu đứa con. Hành Nhi là chỗ dựa của ta, kẻ nào cũng đừng hòng uy h.i.ế.p được nó.”
Cao Minh Huyên như chợt nghĩ ra điều gì, bừng tỉnh: “Ta bị hủy dung, thành kẻ què, có phải ngươi sai người làm?”
Ta ngửa mặt cười dài: “Xem ra ngươi cũng chưa hẳn ngu.”
Cao Minh Huyên tức giận cùng cực, vươn tay muốn bóp c.h.ế.t ta.
Nhưng chưa kịp tới gần, đã bị thái giám bên cạnh tung một cước đá văng: “Trước mặt Thái hậu, cũng dám làm càn! Người đâu, mau trói hắn lại, nhét giẻ vào miệng, khỏi để hắn nói nhăng nói cuội, bẩn tai Thái hậu.”
Khi bước ra cửa lãnh cung, ta vẫn ngoái lại nhìn Cao Minh Huyên lần cuối:
“Ngươi biết vì sao ta giam ngươi trong chùa không? Còn nhớ năm ấy ta cùng mẫu thân đi lễ ở đó, ngươi tìm ta tỏ lòng, nói rằng cả đời này tuyệt không phụ ta. Nếu có một ngày phụ bạc, khiến ta tổn thương, thì sẽ bị giam ở chùa suốt đời để sám hối.
“Có lẽ những lời thề xưa, ngươi đều quên cả rồi. Cũng đúng, ngươi đã phụ tấm lòng của biết bao nữ nhân, sao lại chỉ nhớ mỗi ta?”
18.
Ta bẩm lại việc này với Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng tán đồng.
Dù sao cũng là phụ tử, con không nỡ thấy mẫu thân phải tự tay xử tử phụ thân mình.
Cao Minh Huyên bị trói chặt, nhốt vào kiệu, lặng lẽ đưa đến chùa.
Nhưng giữa đường, lại bị thích khách g.i.ế.c chết.
Kẻ ra tay là một thị thiếp cũ của phủ Thân vương.
Nàng giả làm bà chủ quán nhỏ ven đường, lúc đoàn áp giải nghỉ chân ăn uống, liền lặng lẽ tiếp cận kiệu, rút cây trâm trên tóc, đ.â.m thẳng vào cổ Cao Minh Huyên.
Nàng là một nữ tử Giang Nam tính tình nhu hòa, tên Ôn Hành Chi, nhưng làm việc lại quyết liệt vô cùng.
Cao Minh Huyên c.h.ế.t không nhắm mắt, Ôn Hành Chi đưa tay khép mí cho hắn, chậm rãi nói:
“Huyên lang, còn nhớ khi xưa bên hồ Liễu định tình, chàng tặng thiếp cây trâm này, nói rằng nếu một ngày phụ thiếp, hãy dùng trâm này đ.â.m chàng để chuộc tội. Sau khi rời phủ, thiếp trở lại nơi xưa, nhìn câu thơ chàng khắc trên thân liễu, mới biết mình không cam tâm đến nhường nào.”
Hoàng thượng nghe tin, trầm mặc thật lâu, chỉ than: “Là phụ thân khắp nơi lưu tình, mới chịu kết cục thế này.”
Nhưng Hoàng thượng đâu biết, tung tích của Cao Minh Huyên là do ta âm thầm tiết lộ cho Ôn Hành Chi.
Bởi năm xưa hắn từng hại c.h.ế.t ca ca ta, món nợ ấy hắn phải trả.
Chỉ có mượn d.a.o g.i.ế.c người, mới không thương tổn đến tình mẫu tử của ta và Hoàng thượng.
Ta hạ chỉ ban rượu độc cho Ôn Hành Chi tự vẫn, nhưng lại bí mật đổi rượu, thả nàng rời đi.
Bởi kẻ nặng tình, không nên chịu kết cục bi thương.
Chỉ kẻ bạc tình, mới đáng nhận báo ứng.
----------------------
Giới thiệu truyện: Bốn Mươi Năm Làm Góa Phụ, Hóa Ra Phu Quân Ta Vẫn Còn Sống!!!
Phu quân ta vốn là một vị tướng quân.
Năm ta vừa tròn hai mươi, chàng vì nước quên thân, bỏ lại ta mẹ góa con côi.
Ta một thân gánh vác gia sự, nuôi nấng hài tử khôn lớn, thậm chí còn thay con giành lấy tước vị.
Tưởng rằng lòng son giữ được trọn đạo, ai ngờ đến lúc tuổi già lục tuần, ta lại vô tình bắt gặp đứa nhi tử – nay đã là Hầu gia – cùng tôn tử dắt tay tiến vào một tòa trạch viện. Trong viện vang lên tiếng cười nói ấm êm, mỗi lời mỗi tiếng như lưỡi d.a.o cắm thẳng vào lòng ta.
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"
Thì ra, hài tử của ta lại gọi một người khác là mẫu thân. Thì ra, bốn mươi năm thủ tiết của ta chẳng khác gì một trò cười – bởi phu quân ta, hắn vốn chưa từng chết.
Khi chân tướng bày ra dưới ánh sáng, nỗi hận trong tim ta như sóng dữ cuồn cuộn – tất thảy... đều phải chết.
--------------------------------------------------