Nói ra thật hoang đường, năm ta mười bốn tuổi, người ta gặp là Thẩm Kinh Mặc, người ta lấy cũng là Thẩm Kinh Mặc, thậm chí hai năm sau, Thiết Vân Đài c.h.ế.t trận, Thẩm Kinh Mặc được phong hầu, ta trở thành hầu phu nhân...
Những điều này đều là sau khi ta rơi xuống vách núi tỉnh lại, mơ thấy gì, thì viết đó, nét chữ nguệch ngoạc hỗn loạn.
Vết sẹo trên tay, gây rối trong hôn lễ Lộ Thu Nguyệt, đều là vì ta tin rằng mình là phu nhân của Thẩm Kinh Mặc.
Nha hoàn bên ngoài vội vã quay lại, "Tiểu thư, cứu người là Thẩm tướng quân."
Lại là Thẩm Kinh Mặc.
Ta ôm đầu gối, chậm rãi cúi đầu, hồi lâu không nói gì.
"Lộ công tử."
Một đôi giày thêu đen dừng trước mặt, bóng đen phủ xuống, che khuất ta.
Hắn cúi người, bàn tay trắng nõn thon dài nhặt cuốn sổ rơi trên đất, "Viên Hương, Thẩm Kinh Mặc... đã dùng cổ thuật với nàng."
"Lúc đó nàng... rất đau khổ. Ta không muốn nói với nàng."
Ta từ từ ôm lấy Lộ Trạch Khiêm,
"Ta biết. Ta chưa từng quen Thẩm Kinh Mặc, không lý nào chỉ một giấc mộng lại khiến ta mê muội đuổi theo hắn."
Lộ Trạch Khiêm vuốt ve tóc ta, cuốn sổ bị hắn ném vào lò lửa, nhìn nó bị ngọn lửa nuốt chửng, cháy thành tro.
"Hắn muốn làm gì?" Ta hỏi.
"Hủy diệt Lộ gia." Lộ Trạch Khiêm ngồi xổm trước mặt ta, ánh mắt dịu dàng, "Không sao, Thu Nguyệt đang theo dõi hắn, muội ấy sẽ không gặp nguy hiểm."
"Thu Nguyệt? Chẳng lẽ nàng gả qua đó là vì..."
"Viên Hương, ta và Thu Nguyệt đã trải qua rất nhiều khó khăn, cho nên chúng ta sẽ bất chấp tất cả để bảo vệ những gì đã đạt được."
Lộ Trạch Khiêm mỉm cười dịu dàng, "Với Thu Nguyệt, ta sống sót là chỗ dựa lớn nhất của muội ấy."
Lộ Thu Nguyệt gả vào tướng quân phủ, là để giám sát Thẩm Kinh Mặc.
Ta kinh ngạc trước sự sắp đặt và mưu tính của Lộ Trạch Khiêm, lúc này mới thực sự thấy rõ con người sau vỏ bọc dịu dàng.
Giọng nói của Lộ Trạch Khiêm rất khẽ, như thì thầm bên tai: "Viên Hương, đừng sợ ta. Nàng là thê tử của ta, ta sẽ bảo vệ nàng bằng cả mạng sống."
Ở cái kinh đô ăn thịt người này, không giấu mặt sau lớp ngụy trang từng lớp, làm sao mà tồn tại được?
Lộ Trạch Khiêm không sai.
***
Mười ngày thoáng chốc đã qua.
Tối nay, Bạch phủ treo đèn kết hoa.
Lộ phủ gửi đến bộ hỉ phục rất đẹp, ngọc trai đông đầy tay áo và vạt trước, dưới ánh nến, lấp lánh rực rỡ.
"Tiểu thư, tối nay nô tỳ làm giường cho người, nghỉ một chút đi, ngày mai đại hôn, có nhiều việc phải làm."
Trong phòng ấm áp, nhưng lòng ta không có chút niềm vui.
Qua canh ba, ta khoác đại chiếc áo, nói: "Ta ra ngoài đi dạo."
Năm nay tuyết nhiều, tích tụ nửa tháng còn chưa tan, đêm qua lại rơi thêm một trận, bước trên tuyết nghe tiếng lạo xạo.
Đi qua một đoạn tường vây, bên ngoài có tiếng vó ngựa lộn xộn. Lờ mờ nghe thấy có người đang nói chuyện.
"Giữa đêm khuya, gia nhân nhà nào còn ra ngoài?"
Nhahoàn đáp: "Là Thẩm tướng quân xuất thành, đi biên thành đ.á.n.h trận."
Qua bức tường, có người đối thoại.
"Thẩm tướng quân, lần này đi, khi nào khải hoàn trở về?"
"Mùa xuân năm sau, trong kinh có người thương nhớ, không dám ham chiến."
Bốp.
Lò sưởi tay trong tay ta rơi xuống tuyết.
Hồi ức lại dâng lên như triều dâng:
***
"Khi nào chàng trở về?"
"Mùa xuân năm sau, trong kinh có người thương nhớ, không dám ham chiến."
"Thương nhớ ai?"
...
"Bạch Viên Hương, đợi ta trở về, lấy nàng."
***
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giac-mong-cu/chuong-11.html.]
"Tiểu thư, tiểu thư, lò sưởi tay rơi rồi. Chúng ta về thôi."
Ta thoáng giật mình, đáp: "Được... được... về thôi."
Đột nhiên trán ta bị cơn đau dữ dội bao trùm, ta ngã ngồi xuống tuyết.
Tiếng ù ù chói tai vang lên.
Trong đầu rối loạn phức tạp.
Lúc thì ta quỳ trước mặt người khác, sau lưng là núi xác c.h.ế.t, có người còn chưa tắt thở.
***
"Viên Hương, ta có thể cho nàng một cơ hội bắt đầu lại, nhưng lần này, nàng phải chọn ta."
"Được, ngươi để họ sống, ta thế nào cũng được."
***
Lúc thì ta nằm trên tuyết, nhìn trời tuyết lông ngỗng bay đầy.
***
"Thê tử."
"Thê tử... Viên Hương."
"Hóa ra chàng nhận ra ta..."
"Thẩm tướng quân, nhanh lên. Đưa nàng về không phải để ôn chuyện, khóa đã hỏng, thì thay cái khác, khóa chặt hơn."
"Viên Hương, ngủ một giấc đi. Nhắm mắt lại, lát nữa sẽ không khó chịu nữa."
"Chàng đừng đi."
"Được, ta không đi."
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
***
Lát sau, ta đạp tung cửa chuồng ngựa.
Nha hoàn sau lưng lảo đảo đuổi theo, vội vàng gọi: "Tổ tông, người muốn đi đâu vậy!"
Người coi ngựa giật mình, nhìn rõ là ta, vội vàng khoác áo từ trong nhà ra, "Tiểu thư... Sao người lại đến nơi này."
Ta nắm lấy dây cương, kéo ra một con ngựa khỏe mạnh, "Mở cửa sau."
"Tiểu thư!"
Ta quát: "Mở cửa sau!"
***
Khi chạm vào dây cương, ta đã hiểu mọi thứ.
Bạch Viên Hương chưa từng học cưỡi ngựa, nhưng cảm giác thô ráp đó đã đ.á.n.h thức linh hồn của ta.
Tinh thần này không thuộc về chốn đô thành yên ả, mà chỉ có thể phát triển trong gió sương lạnh giá của phương Bắc.
Ta thuộc về nơi đó, dù có quay lại lần nữa, cũng sẽ không thay đổi.
Ta nhảy lên lưng ngựa, con ngựa hí vang, bồn chồn cào tuyết dưới chân.
"Sống trên đời, không thể sống mơ hồ, chân tướng ra sao, ta nhất định phải hiểu rõ. Như vậy, tốt cho ta và cả Lộ Trạch Khiêm."
"Trong kinh thành tuyết không sâu, chúng ta hướng về phía Bắc." Ta cúi đầu nói nhỏ vào tai ngựa.
Nó như hiểu lời, hí vang, đưa ta lao vào màn đêm.
Trên con đường rộng lớn của kinh thành, để lại dấu vết móng ngựa rõ ràng.
Ngựa chạy nhanh, gió thổi tung tóc ta.
"Mau lên nữa."
Trước khi cổng thành đóng lại, ta đã thấy một đoàn quân đen kịt.
"Là ai muốn ra khỏi thành?" Có người hỏi từ xa.
Ta ghì cương ngựa, "Bạch Viên Hương của Bạch phủ, đến tiễn Thẩm tướng quân."
Trời tờ mờ sáng, gió lạnh chưa ngừng, ta mặc áo cưới đỏ rực, đợi một tia sáng bình minh.
Lúc trời rạng sáng, khắp đất trời phủ màu vàng kim.
Có người cưỡi ngựa từ từ tiến đến.
Khuôn mặt hắn không tốt, ẩn chứa cơn giận, ánh nắng chiếu lên mặt hắn, sáng tối rõ ràng.
Ta thở nhẹ, hỏi: "Người mà tướng quân nhớ nhung ở kinh thành là ai?"
--------------------------------------------------