Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GIẤC MỘNG CŨ

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên đường đi vội vàng, ta chưa kịp ngồi xuống, trò chuyện tử tế với Thẩm Kinh Mặc.

"Bây giờ bên cạnh tướng quân có người, những thứ này, cũng giao cho người xử lý."

"Không cần." Ta nhường đường, "Về tình về lý, ngươi tự mình đưa cho ngài ấy. Đêm nay ta ngủ ở đâu?"

Vu Phong chỉ vào căn nhà xa xa: "Tạm thời chỉ có chỗ đó."

Ta mở cửa, bước vào, trong nhà lạnh lẽo, bài trí đơn giản.

Dưới ánh trăng, ta đốt lửa, cởi áo choàng, gấp gọn gàng để một bên.

Cửa sổ mở một khe nhỏ, vừa đủ để tản hết bụi trong nhà, nhưng không quá lạnh.

Ta thắp đèn nhỏ, co chân ngồi trên chiếc giường nhỏ, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không biết đã bao lâu, cửa kêu cót két, bị người từ bên ngoài đẩy vào, mùi thơm phả vào mặt.

Thẩm Kinh Mặc đích thân mang vào, những chiếc bánh bao đường nóng hổi, vài món ăn nhỏ, còn có một bình rượu.

Hai người im lặng đối diện, ta giúp hắn sắp xếp bát đũa, Thẩm Kinh Mặc đột nhiên lên tiếng: "Giận à?"

"Không hẳn."

"Từ khi Lộ Thu Nguyệt vào phủ tướng quân, liền không ngừng gửi tin ra ngoài. Người trong phủ coi nàng ta như kẻ trộm, ta chưa từng đụng đến nàng ta."

Ta cúi đầu, "Ta không giận, không phải vì chuyện này."

"Viên Hương, khi nàng giận, sẽ không thích nhìn người khác." Giọng Thẩm Kinh Mặc mang theo nụ cười.

Ta hừ một tiếng, cúi đầu chăm chú ăn.

Thẩm Kinh Mặc thấy ta không để ý đến hắn, "Có phải vì chuyện khác không?"

"Vài tháng trước, ta quên một số chuyện, có liên quan đến ngài không?"

Nụ cười của Thẩm Kinh Mặc dần tắt, ánh mắt hắn dừng lại trong bát, gắp cho ta ít rau, "Viên Hương, những chuyện này để sau hẵng nói."

"Nếu ta nhớ lại, sẽ c.h.ế.t phải không?"

Thẩm Kinh Mặc không trả lời thẳng, lảng tránh, "Không cần nhất thiết phải nhớ lại, nàng thích gì, ta đều theo ý nàng."

Hắn dừng lại một chút, "Muốn ở bao lâu cũng được, dù… nàng không lấy ta."

Ta ngơ ngác nhìn hắn, nhìn rất lâu, nhẹ nhàng cười: "Được."

Ăn xong, Thẩm Kinh Mặc mặc lại áo choàng, "Nàng nghỉ sớm đi."

Bây giờ chiến sự căng thẳng, Thiết Vân Đài thỉnh thoảng đ.á.n.h du kích, dù không phải động tác lớn nhưng cũng khiến binh lính biên phòng không yên tâm, hắn phải trông chừng.

Thẩm Kinh Mặc trước khi đi nhìn ta một cái sâu sắc, "Đêm nay không về, giường cho nàng."

Sau khi hắn đi, ta mới nhận ra, căn phòng này là của Thẩm Kinh Mặc, giường cũng của hắn.

Ta cười một tiếng, đơn giản rửa mặt, mặc nguyên quần áo chui vào chăn của Thẩm Kinh Mặc.

Rõ ràng là lần đầu tiên ngủ ở nơi này, nhưng lại yên bình lạ thường, cơn buồn ngủ ập đến, đến khi trời sáng, nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ta còn buồn ngủ, trở mình vào trong, nghe thấy bên ngoài có người mở cửa rồi đóng lại, đi vài bước, liền im bặt.

Đầu óc dần tỉnh táo, đây là biên thành, ta đang chiếm phòng của Thẩm Kinh Mặc, vội vàng dậy, thấy sau bình phong có bóng người, đang ngồi.

"Tỉnh rồi?" Hắn hỏi ta qua bình phong.

"Cả đêm không ngủ?"

Thẩm Kinh Mặc uể oải đáp một tiếng, khó giấu mệt mỏi.

Ta đi ra ngoài, hắn mặc một bộ áo đen, tóc đen buộc cao phía sau, dung mạo tuấn tú, ánh mắt so với ngày thường thêm vài phần dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giac-mong-cu/chuong-13.html.]

"Cho ta ngủ một chút."

Mặt hắn đầy vẻ mệt mỏi, đứng dậy vòng qua ta, không quay đầu đi vào trong.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta có chút do dự, "Ta… vừa dậy… chăn còn chưa—"

"Không cần gấp, vừa ấm, đỡ phiền."

Nhìn Thẩm Kinh Mặc tháo giày, cởi áo ngoài, chui vào chăn, ta há miệng, không dám nói.

Biên thành lạnh lẽo, tướng sĩ chiến đấu không dễ dàng, đâu cần quan tâm đến những chi tiết này?

Lúc này, Thẩm Kinh Mặc mở mắt hỏi ta: "Không đi sao? Cùng ngủ chứ?"

Mặt ta đỏ bừng, giận dữ quay lại, xấu hổ vì tìm cớ cho hắn, rõ ràng là đang trêu chọc!

Trong tiếng cười của Thẩm Kinh Mặc, ta hoảng loạn chạy ra, bị người chặn lại ở cổng sân.

"Đại sư, đây là Bạch tiểu thư."

Bên cạnh Vu Phong là một vị hòa thượng, hai người đều nhìn ta.

Hòa thượng chắp tay trước ngực, nói với ta: "A Di Đà Phật, bần tăng Đạo Hiền chào Bạch tiểu thư."

Vị đại sư này râu tóc bạc phơ, tuổi già nhưng tinh thần vẫn rất tốt.

Ta dừng bước, lễ phép đáp: "Đạo Hiền đại sư, tướng quân vừa nghỉ ngơi."

"Bần tăng đến tìm tiểu thư."

Ta ngạc nhiên chỉ vào mình, "Ta sao?"

"Tướng quân đặc biệt dặn dò, thân thể tiểu thư yếu, Đạo Hiền đại sư tinh thông y thuật, đến để xem bệnh cho tiểu thư."

Thực ra ta không hy vọng ông ấy sẽ tìm ra được gì, Đạo Hiền đi rồi cũng không nói gì, chỉ gặp riêng Thẩm Kinh Mặc, sau đó mỗi đêm trước khi ngủ đều có thêm một phần thuốc, không chỉ ta uống mà hắn cũng uống.

Vài ngày sau, khi đi qua nhà bếp, nghe thấy người bên dưới nói thầm,

"Chờ thân thể Bạch tiểu thư khỏe lên, sẽ sinh cho tướng quân một đứa con trai bụ bẫm."

Chiều hôm đó, ta gặp Thẩm Kinh Mặc trong nhà bếp nhỏ.

Hắn mặc áo giáp, vừa từ chiến trường trở về, người vẫn mang ánh trăng, trên mặt còn vương máu.

"Ăn rồi sao?"

Ta bưng bát thuốc, bị hắn chặn trong bếp nhỏ, bối rối gật đầu, "Ừ, còn ngài?"

Thẩm Kinh Mặc lau sạch vết máu, lộ ra gương mặt sắc nét đẹp đẽ, cười với ta, "Chưa, cùng ta ăn chút nhé?"

"Ồ… được."

Ta nhìn bát thuốc, nghĩ ngợi, quá đắng, mấy ngày trước vô duyên vô cớ chảy m.á.u mũi, cả trong mơ, cũng cùng Thẩm Kinh Mặc…

"Nàng sao lại đỏ mặt vậy?" Thẩm Kinh Mặc cúi đầu chăm chú quan sát, "Gần đây đối với ta dịu dàng hơn, tính tình cũng tốt lên nhiều."

Ta cười nhếch miệng, "Thẩm tướng quân thật còn có sở thích... đặc biệt."

"Đúng vậy, nàng càng hung dữ với ta, ta càng vui."

Hành lá thái sợi đã được xào với dầu nóng, Thẩm Kinh Mặc cúi đầu bận rộn, tiện thể nhắc ta, "Thuốc nguội rồi, mau uống đi."

Ta hỏi ra điều nghi hoặc trong lòng đã lâu: "Đây là t.h.u.ố.c gì?"

"Thuốc bổ dưỡng cơ thể."

Quả nhiên, hắn có ý định khác.

Không chừng là hắn bị thương, ngại không dám nói, mới lấy cớ bồi bổ cơ thể cho ta, nhân tiện uống cùng luôn.

Thẩm Kinh Mặc quay đầu lại, ta đã sắp xếp hai bát t.h.u.ố.c ngay ngắn trước mặt hắn, "Tất cả đều cho ngài, uống từ từ."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GIẤC MỘNG CŨ
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...