Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GIẤC MỘNG CŨ

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lộ Trạch Khiêm thắng ở điểm này.

Chỉ cần Thẩm Kinh Mặc không muốn ta gặp chuyện, thì phải ở xa, một câu cũng không thể nói, một việc cũng không thể làm, thậm chí một ánh nhìn cũng không thể có.

Cuộc đời của ta, mới là gông xiềng nặng nề nhất của Thẩm Kinh Mặc.

Ta không thể đoán được Lộ Trạch Khiêm đã ép buộc Thẩm Kinh Mặc làm bao nhiêu chuyện.

Cưới Lộ Thu Nguyệt, có tính không?

Khi ta đặt d.a.o vào cổ mình, Thẩm Kinh Mặc chỉ có thể nhìn, có tính không?

Ngoài nhà lao, Thẩm Kinh Mặc tự tay phong tỏa ký ức của ta, xóa bỏ sự tồn tại của mình, có tính không?

Vào ngày đại hôn của ta, Thẩm Kinh Mặc xuất binh biên cương trong ngày đông lạnh giá, lương thực khó khăn, có tính không?

***

Kiếp này

"Viên Hương, trời sáng rồi."

Ta co ro trong vòng tay Thẩm Kinh Mặc, toàn thân mệt mỏi, nhưng không muốn nhắm mắt ngủ.

"Ta nhớ ra hết rồi."

Thẩm Kinh Mặc nhẹ nhàng hôn ta, đầy tình cảm sâu nặng,

"Ừ, uống nhiều t.h.u.ố.c như vậy, nên nhớ ra rồi. Từ nay về sau, Viên Hương của ta sẽ không còn bị buộc chặt với ta nữa."

Ta nhớ lại năm đó, tin đồn ở kinh thành rằng Thẩm tướng quân bị thương.

Ta bệnh liền mấy tháng, mới từ từ hồi phục.

Thật là... sống c.h.ế.t có nhau.

"Chỉ uống có nửa tháng..."

Thẩm Kinh Mặc chuyển thành những nụ hôn nhẹ nhàng, "Không chỉ."

"Chẳng lẽ còn phải... sớm hơn?"

"Ừ, Lộ Trạch Khiêm không chăm sóc tốt cho nàng, ta không chịu nổi hắn."

Ta bật cười, nước mắt tuôn trào.

Thẩm Kinh Mặc nói: "Thuật pháp của Đạo Hiền đại sư, ban đầu chỉ muốn đưa nàng và Lộ Trạch Khiêm trở lại. Nhưng chúng ta có con, mối quan hệ huyết thống này kéo cả ta trở lại, vì vậy từ khi còn nhỏ ta đã nhớ nàng."

"Sớm hơn cả kiếp trước của chúng ta. Nàng biết tại sao Lộ Trạch Khiêm dẫn nàng cưỡi ngựa mà nàng lại khóc không?"

"Không buồn ngủ... ta muốn cho chàng——"

Thẩm Kinh Mặc ôm chặt eo ta, "Với cô gái mình thích, không thể quá bảo thủ, phải như thế này, ôm chặt vào. Khi đó ta từ xa nhìn thấy nàng khóc, trong lòng mắng Lộ Trạch Khiêm không biết bao nhiêu lần."

Thẩm Kinh Mặc dường như muốn nói hết nỗi oán giận ra:

"Ai mà thích nghìn con hạc giấy chứ? Đợi cô gái của ta quen cưỡi ngựa, ta sẽ dẫn nàng đi ngoại thành, phi nước đại trong rừng, để gió thổi bay tóc, hòa quyện với ta rồi ở đỉnh núi, hôn nàng một cách mạnh mẽ.

"Sau đó, nàng sẽ vừa khóc vừa tát ta một cái, mắng ta là đồ khốn, nhưng lại âm thầm mỉm cười, để ta cõng nàng xuống núi. Ta sẽ kéo nàng trong lễ hội đèn lồng, chọn cái nào đẹp nhất, để nàng giành về cho ta, nhìn nàng đỏ mặt, mắng ta là người thô lỗ."

Ta lặng lẽ nghe hắn kể về quá khứ của chúng ta, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

"Chàng bỏ ta lại, chạy lên phía Bắc nửa tháng sao không nói? Chỉ biết nói với người khác rằng ở kinh thành có người nhớ mong, không dám yêu đương, nhưng lại không nói với ta."

Thẩm Kinh Mặc nói: "Ta muốn mang chiến công về, cưới nàng về nhà. Lại sợ không về được, khiến nàng lo lắng."

"Tướng quân của ta..." Ta vòng tay qua cổ Thẩm Kinh Mặc, thở dài một tiếng, hôn lên môi hắn.

"Uyển Hương, nàng nên ngủ rồi."

Thẩm Kinh Mặc thở dốc, lật người qua, "Nàng biết ta không chịu nổi điều này... nàng biết rõ nhất cách khiến ta khuất phục..."

Ta cười, thì thầm bên tai hắn: "Còn có điều khiến chàng không chịu nổi hơn, chàng có muốn nghe không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giac-mong-cu/chuong-16.html.]

"Nói đi." Thẩm Kinh Mặc nghiến răng, "Còn gì khiến ta không chịu nổi nữa?"

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Ta muốn, sinh một đứa con——"

Lý trí của Thẩm Kinh Mặc hoàn toàn sụp đổ, c.h.ử.i thề một tiếng, kéo ta chìm vào biển d.ụ.c vọng.

...

Một năm ở biên thành, thoáng cái đã qua.

Mùa xuân năm đó, ta sinh một cô con gái, Thẩm Kinh Mặc coi như bảo bối, đặt tên là Thẩm Như Sơ.

Tên gọi thân mật là Niệm Niệm.

Cùng năm, kinh thành có người đến.

Ngày đó Lộ Trạch Khiêm bị Niệm Niệm kéo vào, ta ngẩn ngơ trong chốc lát, rồi nhanh chóng bừng tỉnh, vội vàng kéo Niệm Niệm lại.

"Công tử, Thẩm tướng quân vẫn đang chờ."

Lộ Thập trưởng thành hơn nhiều, đứng sau Lộ Trạch Khiêm, cung kính nhắc nhở.

Lộ Trạch Khiêm nhìn ta một lúc, không nói lời nào, xoay người rời đi.

Kiếp này, hắn đã làm tể tướng, sớm hơn kiếp trước một năm.

Thiết Vân Đài, cũng đã chiến tử vài tháng trước, sớm hơn kiếp trước một năm.

Hai người họ, không ai nhường ai.

Niệm Niệm không hiểu gì, hỏi: "Thúc đó là ai vậy?"

"Không phải người tốt." Ta dỗ nàng ngủ trưa, "Con đừng quan tâm."

Có người nhẹ nhàng đặt tay lên vai ta, Thẩm Kinh Mặc không biết đã về từ khi nào, nhìn Niệm Niệm, trong mắt đầy sự dịu dàng không thể tan biến.

Hắn ra hiệu ta đi nơi khác nói chuyện, thấy Niệm Niệm ngủ say, ta lặng lẽ đặt nàng xuống rồi ra ngoài.

"Lương thực và tiếp tế đều đã giải quyết, lần này Lộ Trạch Khiêm muốn làm gì?" Ta cúi đầu, để Thẩm Kinh Mặc kéo đi.

"Không rõ, thánh thượng muốn hắn giám quân."

"Thiết Vân Đài đã c.h.ế.t, bộ tộc của hắn đang tập hợp nhân lực, tấn công biên thành, trận chiến khốc liệt sắp tới, Lộ Trạch Khiêm đến lúc này, không phải chuyện tốt."

Kiếp trước, Thẩm Kinh Mặc đã ngã xuống trong trận chiến này.

Thẩm Kinh Mặc nói: "Năm đó ta cảm thấy cái c.h.ế.t của mình có điều gì đó khó hiểu."

"Chàng nói là, gián điệp?"

"Ừ." Thẩm Kinh Mặc vẻ mặt nghiêm trọng, "Có người động vào ngựa, khiến ngựa chạy chậm lại."

"Lộ Trạch Khiêm?"

"Không đến mức đó, dù hắn điên nhưng không đến mức đê tiện như vậy."

Ngày hôm sau, ta đụng phải Lộ Trạch Khiêm ở cửa.

Niệm Niệm nhảy nhót chào Lộ Trạch Khiêm, muốn chạy đến, "Lộ thúc!"

Lộ Trạch Khiêm ngạc nhiên, giơ tay lên, muốn chạm vào con bé, ta không để lộ dấu vết, chặn trước mặt hắn, "Lộ Công tử."

Lộ Trạch Khiêm thoáng chốc thất thần, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng, "Viên Hương, tinh thần của nàng khá hơn nhiều."

"Công tử, đến giờ dùng bữa rồi." Lộ Thập lạnh mặt nói, "Ngài cả ngày chưa ăn, cơ thể chịu không nổi."

Lộ Trạch Khiêm khẽ ho một tiếng, "Ta không bảo Lộ Thập nói vậy, ta không phải——"

"Ta biết. Nhanh ăn đi." Ta ngắt lời hắn.

Lộ Trạch Khiêm cuối cùng nhìn Niệm Niệm, từ trong tay áo lấy ra một cái trống lắc sơn đỏ,

"Đồ kinh thành, nếu con thích thì giữ mà chơi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GIẤC MỘNG CŨ
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...