Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sau khi ta ra ngoài, ngươi nhớ không được chạy loạn đó”. Tần Thiếu Vũ căn dặn. “Trong cốc có nhiều cơ quan, tránh cho bị thương.”

“…Hái hoa tặc thì sao?”. Thẩm Thiên Lăng luôn nhớ kỹ chuyện này. Hắn một chút cũng không muốn đang ngủ thì bị người ta tới “hái”! Hoa cúc nhất định phải được bảo vệ thật tốt, bởi vì đặc biệt yếu ớt!

Tần Thiếu Vũ xoa đầu hắn. “Dù bản lĩnh lớn thế nào cũng chỉ có thể làm bậy trong thành mà thôi. Cơ quan ở Quỳnh Hoa cốc hao hết năm năm tâm huyết của Diệp Cẩn, dù là cao thủ khinh công như tiểu Ngũ cũng không thể tuỳ tiện xông vào, huống hồ là một hái hoa tặc”

“Ngươi chắc chứ?”. Thẩm Thiên Lăng nghi ngờ một chút. Cái xã hội không được giám sát 24 tiếng đồng hồ này thật khiến người ta không có cảm giác an toàn!

“Đương nhiên, huống hồ dù hắn mọc cánh bay vào được thì ngoài phòng còn có ám vệ Truy Ảnh cung và Nhật Nguyệt sơn trang bảo vệ ngươi”. Tần Thiếu Vũ giúp hắn lau khô tóc. “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn trong phòng, đừng chạy lung tung thì nhất định không sao”

“Được rồi”. Thẩm Thiên Lăng quay về trong chăn, dùng ánh mắt tràn ngập mong đợi nhìn hắn – ngươi nhất định phải sớm về đó! Vì ta ở một mình hơi chột dạ!

Tần Thiếu Vũ đắp kín chăn bông cho hắn rồi xoay người ra cửa.

Trên trúc lâu, Diệp Cẩn đang nửa nằm nửa ngồi uống rượu. Trăng lên cao, gió mát từng trận, một thân áo lụa xanh biếc nhẹ nhàng như tiên, xung quanh vô số bươm bướm quanh quẩn, không nhiễm một chút bụi, quả thật chính là tiên khí bức người!

Tần Thiếu Vũ bay lên lầu, lời ít mà ý nhiều nói. “Ngươi chừng nào thì mới hết động dục?”

Diệp Cẩn vốn đang chờ hắn khen hai câu, kết quả lại bị tàn nhẫn dội một gáo nước lạnh, vì vậy giận dữ nói. “Ngươi rốt cuộc tới chỗ ta làm gì?”

“Du sơn ngoạn thuỷ”. Tần Thiếu Vũ tự rót cho mình một chén Lê Hoa Thiêu.

“Gần đây giang hồ đang đồn ầm lên là ngươi muốn dẫn Thẩm Thiên Lăng đi Nam Hải giải độc!”. Diệp Cẩn lành lạnh nói.

“Muốn đi, nhưng không gấp”. Tần Thiếu Vũ nói. “Vừa mới vào hạ, hàn độc của hắn tạm thời không phát tác”

“Chữa thương thì càng sớm càng tốt”. Diệp Cẩn khó hiểu. “Sao lại có đạo lý ngại sớm chứ?”

“Ta tự có chừng mực”. Tần Thiếu Vũ đánh gãy trọng tâm câu chuyện, rõ ràng không muốn nói tiếp chuyện này.

“Nếu Thẩm Thiên Phong biết ngươi có ý định kéo dài, coi chừng bị đánh”. Diệp Cẩn nhắc nhở.

Tần Thiếu Vũ không đáp, chỉ lắc lắc chén rượu, ngửa đầu một hơi cạn sạch.

Trong phòng ngủ, Thẩm Thiên Lăng nằm lì trên giường, vất vả đọc quyển sách Lý phu tử cho, ngáp mấy cái liền!

Nỗi khổ xem mà không hiểu ai có thể thấu cho, phiên dịch miễn phí lại không có ở đây, thật là cực kì sốt ruột.

Nửa đêm sao không chịu ngủ mà muốn chạy loạn khắp nơi kia chứ!

Thẩm Thiên Lăng vung chăn ngồi dậy, tâm trạng cáu kỉnh.

“Công tử có việc gì sao?”. Ám vệ ngoài phòng nghe được động tĩnh, vì vậy ở bên cửa sổ thấp giọng hỏi.

“Ặc, không có gì”. Thẩm Thiên Lăng thật ra rất muốn nắm cổ áo hắn gào lên “mau tìm Tần Thiếu Vũ về đây cho lão tử”, nhưng có điều chỉ suy nghĩ một chút mà thôi! Hắn còn chưa ngu đến mức gào lên thật, vì rất mất mặt!

“Thế nhưng công tử đã trăn trở suốt một canh giờ”. Ám vệ chọc thẳng vào trọng điểm.

Thẩm Thiên Lăng: …

Đại ca ngươi nhất định phải nói trắng ra vậy sao!

“Hay là thuộc hạ đi gọi Cung chủ về?”. Ám vệ vô cùng hiểu ý người khác.

Thẩm Thiên Lăng bình tĩnh nói. “Không cần!”

Mọi người trong viện lập tức trao đổi ánh mắt, mấy chữ này của Thẩm công tử thật sự nồng nặc khí chất khẩu thị tâm phi (miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo ~)!

Rõ ràng chính là nhớ Cung chủ, còn nói cái gì không cần!

Mới tách ra một chút đã không ngủ được, quả nhiên so với lời đồn lại càng yểu điệu!

Trình độ ân ái quả thật cực kì động trời!

Vì vậy ám vệ bốc thăm chọn người chạy đi Trúc lâu tìm Cung chủ nhà mình.

“Lăng nhi nhớ ta đến mức trăn trở ngủ không được?”. Tần Thiếu Vũ đang uống rượu ở Trúc lâu nghe được tin này, đuôi mày không tự chủ nhướn lên.

Diệp Cẩn chán ghét. “Vẻ mặt đắc ý này của ngươi thật khiến ta không nhịn được muốn đánh ngươi một trận”

“Rượu rất ngon”. Tần Thiếu Vũ đặt chén rượu xuống, hơi say mà ra khỏi Trúc lâu.

Ám vệ theo sau trở về, hơi nổi da gà.

Tình tiết say rượu mất lý trí này tuy không thể nhìn thấy nhưng nghe một chút cũng tốt a!

Thật sự đặc biệt chờ mong!

Mà cùng lúc đó, Thẩm tiểu thụ còn đang ôm chăn đếm cừu! Để có thể trợ giúp cho việc gây ngủ, thậm chí còn dùng tiếng Anh đếm!

Một con cừu, hai con cừu… bốn mươi lăm con cừu… một trăm ba mươi bảy con cừu… Mơ mơ màng màng, rốt cuộc buồn ngủ kéo tới, Thẩm Thiên Lăng ngáp một cái, đang định chìm vào giấc mộng ngọt ngào, cửa phòng lại bị người mạnh mẽ đẩy ra!

A a a WTF hái hoa tặc! Thẩm Thiên Lăng “soạt” một tiếng ngồi dậy, dùng ánh mắt cực kì cảnh giác nhìn ra cửa!

“Còn chưa ngủ sao?”. Tần Thiếu Vũ đóng cửa phòng.

Hô… Thẩm Thiên Lăng thở phào nhẹ nhõm, bọc chân quay về trên giường.

Quả thật hù chết người!

“Sao còn chưa ngủ?”. Tần Thiếu Vũ ngồi bên giường.

Thẩm Thiên Lăng nhăn mũi hai cái. “Ngươi uống rượu hả?”

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ nằm bên cạnh hắn, nét mặt hơi biếng nhác.

Ừ muội ngươi! Cả người đầy mùi rượu đừng ngủ trên giường lão tử a! Thẩm Thiên Lăng nhéo lỗ tai hắn. “Đi tắm trước đi!”

“Không”. Tần Thiếu Vũ kéo chăn trùm đầu.

“Không tắm phải ngủ trên sàn”. Thẩm Thiên Lăng đẩy hắn xuống dưới.

Không đẩy được!

Không những không đẩy được, ngược lại còn bị hắn ôm vào lòng, hung hăng cọ cọ hai cái.

“Ngươi cái tên cầm thú này!”. Thẩm Thiên Lăng căm giận kháng nghị.

“Thế này mà là cầm thú sao?”. Tần Thiếu Vũ cười nhẹ, tay phải bóp bóp một bên mông của hắn. “Như vầy mới đúng”

A a a! Thẩm Thiên Lăng kinh sợ giãy ra, một cước đá hắn xuống giường!

Tần Thiếu Vũ: …

“Lộn xộn nữa thì chặt tay!”. Thẩm Thiên Lăng hùng hổ trừng hắn.

“Ưm, muốn tắm”. Tần Thiếu Vũ tựa bên ngăn tủ, sắc mặt hơi ửng hồng.

Thẩm Thiên Lăng coi như không nghe thấy, ôm chăn nghiêm túc ngủ!

“Phu nhân, ta muốn tắm”. Tần Thiếu Vũ tựa vào bên giường, nhẹ nhàng chọt cái mông của hắn.

“Muội ngươi!”. Thẩm Thiên Lăng giơ tay cho hắn một cái tát! Đừng tưởng có thể thừa dịp say rượu mà lợi dụng của lão tử!

“Phu nhân…”. Tần Thiếu Vũ dùng ánh mắt bị bỏ rơi nhìn hắn.

WTF lại còn Moe!

Khó thấy được vẻ mặt này của hắn, Thẩm Thiên Lăng “phụt” một cái bật cười.

Tần Thiếu Vũ nắm bắt thời cơ, ôm hắn thành công chạy về giường.

“Lão tử buồn ngủ a!”. Thẩm Thiên Lăng gào khóc gọi. “Ngươi đủ chưa!”

Ám vệ hít một hơi lãnh khí, rối rít ở ngoài phòng cắn mu bàn tay, phu nhân thật phóng túng!

“Choáng đầu”. Tần Thiếu Vũ cau mày. “Xoa cho ta một chút”

“Không”. Thẩm Thiên Lăng giấu tay dưới mông.

Tần Thiếu Vũ cúi đầu, làm ra vẻ mặt sắp hôn lưỡi!

WTF! Thẩm Thiên Lăng nhanh chóng vươn tay che miệng hắn. “Ngươi ngươi ngươi muốn làm gì, bình tĩnh một chút!”

“Đau đầu”. Trán Tần Thiếu Vũ chạm vào trán hắn.

“Ta giúp ngươi xoa, không cho lộn xộn nữa, cũng không cho sờ ta!”. Thẩm Thiên Lăng cảnh cáo!

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ gật đầu, ngồi dậy bắt đầu cởi áo, cởi xong lại duỗi tay xuống quần, rõ ràng có xu thế loã thể!

Thẩm Thiên Lăng rơi lệ đè lại tay hắn. “Chừa cái này lại đi! Chúng ta phải làm người văn minh!”

XX không thể tuỳ tiện cho người ta thấy!

Tần Thiếu Vũ ngừng tay, phát ra thở dài sâu sắc từ nội tâm.

Thẩm Thiên Lăng đỡ trán, vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối này là sao đây.

Ngươi cũng không phải có sở thích trần truồng!

Trên bàn ánh nến chập chờn, Tần Thiếu Vũ nằm trên giường, bình thản không gì sánh được tiếp nhận xoa bóp, rõ ràng cực kì thoải mái! Thậm chí còn yêu cầu hắn giúp ấn thắt lưng và đấm chân! Thẩm Thiên Lăng chịu nhục đáp ứng toàn bộ, quả thật chính là chuyên viên SPA chuyên nghiệp! Tần Thiếu Vũ lúc tỉnh thì hắn dám chọc, nhưng lúc say rượu tuyệt đối phải chiều theo, bằng không lỡ hầu hạ không thoải mái dẫn đến nổi lên thú tính, kẻ thua thiệt vẫn là mình!

Nỗi thống khổ của quần thể yếu thế ai có thể hiểu!

Làm một nhược thụ hợp cách, mười mấy phút sau cánh tay Thẩm Thiên Lăng bắt đầu mỏi, vì vậy lén lút ngừng tay, cúi đầu muốn xem hắn đã ngủ chưa.

Tần Thiếu Vũ một tay đè hắn dưới thân, mắt say lờ đờ, mê mang nói. “Phu nhân kề sát như vậy, muốn làm gì?”

Lão tử cái gì cũng không muốn làm! Thẩm Thiên Lăng không ngừng kêu khổ, mẹ kiếp ngươi nhất thiết không được hôn một cái đó!

“Thật đẹp”. Tần Thiếu Vũ nhìn mặt hắn mà khen ngợi.

Thẩm Thiên Lăng cười gượng. “Ngươi cũng rất anh tuấn, hay là trước hết đứng dậy khỏi người ta cái đã?”

“Không”. Tần Thiếu Vũ đè trên người hắn. “Hát một điệu hát dân gian nghe một chút”

Thẩm Thiên Lăng: …

“Mau hát!”. Tần Thiếu Vũ bóp cái mông hắn, mùi rượu nồng nặc nói. “Không thì ta sẽ hôn ngươi!”

Ta ân cần thăm hỏi cả nhà ngươi a! Thẩm Thiên Lăng lệ rơi đầy mặt. “Tại bên kia núi bên kia biển có một đám yêu tinh màu xanh…”

Tần Thiếu Vũ thoả mãn cọ cọ trên cổ hắn, bắt đầu vù vù ngủ.

“Ta không thở nổi!”. Thẩm Thiên Lăng đẩy hắn.

Tần Thiếu Vũ không nhúc nhích ngáy ngủ.

“Ngồi dậy một chút a!”. Thẩm Thiên Lăng kéo tai hắn gào thét, đổi tư thế rồi ôm cũng được a! Cứ như vậy sáng mai lão tử sẽ liệt nửa người! Hơn nữa ngươi còn nặng như thế!

Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn, tiếp tục ngủ say sưa.

“Cháy kìa! Động đất kìa! Có cướp! Hái hoa tặc!”. Thẩm Thiên Lăng cất tiếng gào khóc.

Thuộc hạ ngoài cửa sổ chậc chậc, phu nhân rên rỉ thật là có tình thú, quả nhiên không giống người thường, cực kì hoạt bát.

Sau mười mấy phút, Thẩm Thiên Lăng tuyệt vọng nằm trên giường than, xuyên việt không chết cũng sẽ bị đè chết tươi…

“Phu nhân…”. Tần Thiếu Vũ còn đang ôm hắn cọ.

“Đồ chết tiệt”. Thẩm tiểu thụ giận. “Chờ sau khi ngươi tỉnh rượu, lão tử nhất định tuyệt giao với ngươi!”

“Ưm”. Tần Thiếu Vũ cắn lỗ tai hắn một cái.

Thẩm Thiên Lăng quả thật khóc không ra nước mắt, ta tạo nghiệt gì thế này…

“Có người muốn xông vào Quỳnh Hoa cốc!”. Ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng thét kinh hãi, sau đó có tiếng đạn tín hiệu bắn lên! Thẩm Thiên Lăng còn chưa kịp phản ứng thì Tần Thiếu Vũ đã giống như báo săn mà đứng lên, vươn tay cầm bảo kiếm bên đầu giường, ánh mắt còn lợi hại hơn chim ưng.

Thẩm Thiên Lăng: …

“Xảy ra chuyện gì?”. Tần Thiếu Vũ trầm giọng hỏi ngoài cửa sổ.

“Bẩm cung chủ, lối vào Quỳnh Hoa cốc có đạn tín hiệu của thủ vệ, chắc là có người muốn xông vào!”. Thuộc hạ nói. “Có cần chúng ta dẫn người qua xem không?”

“Đi xem đi, có việc thì tuỳ thời báo cáo”. Tần Thiếu Vũ nói.

Ám vệ nhận lệnh đi, Tần Thiếu Vũ quay đầu nhìn Thẩm Thiên Lăng, vừa mới chuẩn bị kêu hắn mặc quần áo đàng hoàng thì trước mặt đã bay tới một cái gối, theo sau là tiếng gầm giận dữ.

“Ngươi dám giả say với ta!!!!!!!!!”

Mẹ kiếp tuyệt giao a!!!!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...