Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chương 99

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không giống như sơn thôn yên tĩnh với tiếng ve và ếch kêu, Lâm Thuỷ trấn rõ ràng mang hơi thở của chốn phàm trần. Buổi tối, Thẩm Thiên Lăng nằm trên giường nghe ám vệ nhỏ giọng nói chuyện trên nóc nhà, thấy những ngày trước còn ảo mộng hơn cả một giấc mơ.

“Ngủ đi”. Tần Thiếu Vũ kéo hắn vào lòng.

“Chíp!”. Cục Bông nhảy lên, hớn hở ngồi xổm trên chăn, đôi mắt hạt đậu cực kì long lanh.

Tần Thiếu Vũ nhướn mày, vừa định ném nó xuống thì Thẩm Thiên Lăng đã đẩy Tần cung chủ ra, ôm tiểu phượng hoàng lăn vào tường.

“Chíp”. Cục Bông cọ đầu vào lòng bàn tay hắn, lông vũ thơm ngào ngạt, mềm mại bồng bềnh – vừa được ám vệ tắm cho!

Thẩm Thiên Lăng nhẹ nhàng vuốt ve thân thể nó, rất dịu dàng.

Tần cung chủ ngứa mắt, vì vậy ôm Thẩm Thiên Lăng từ phía sau. “Lăng nhi”

“Hử?”. Giọng Thẩm Thiên Lăng hơi lười biếng.

Tần Thiếu Vũ ôm hắn càng chặt hơn. “Chúng ta không cần con trai có được không?”

Thẩm Thiên Lăng: …

Đây là chủ đề quỷ quái gì thế!

Cục Bông há mỏ ngáp một cái, nhìn ngây ngô, ngu ngốc lại vô tội.

“Không được!”. Thẩm Thiên Lăng rất có lập trường.

“Lúc ngủ không được ôm nó”. Tần Thiếu Vũ xách cổ Cục Bông lên.

Thẩm Thiên Lăng khẩn trương hỏi. “Ngươi muốn đem nó đi đâu?”

Tần Thiếu Vũ vung lên một chưởng, ngói trên nóc nhà lập tức bị vạch ra một miếng, một giây sau, Cục Bông lấy tư thế của hoả tiễn mà bay ra ngoài!

Ám vệ vội vàng buông xuống hạt dưa, vội vàng vươn tay đón lấy.

Thẩm Thiên Lăng: …

Vẻ mặt Tần Thiếu Vũ thản nhiên, đè Thẩm Thiên Lăng ra hôn.

Ám vệ quyết đoán bịt miếng ngói kia lại.

Không thể nhìn nha… sẽ đau mắt hột!

Khung cảnh bất chợt thay đổi, Cục Bông lúc đầu hơi bối rối một chút, sau đó há mỏ muốn ăn hạt dưa.

Ám vệ ngồi thành một vòng tròn bày tỏ hoan nghênh với nó, thầm cảm thán thật là MOE... Quả thật y chang phu nhân, vừa nhìn đã biết ruột thịt.

Thật đáng giá vỗ tay khen ngợi một phen!

Trong phòng, Thẩm tiểu thụ đang nổi giận đùng đùng trách móc nam nhân của hắn. “Ngươi hơi quá đáng!”. Thế mà ném con trai ra ngoài! Tình cha con thắm thiết đâu rồi!

“Không cho ngươi ôm người khác ngủ”. Tần Thiếu Vũ nắm đầu ngón tay Thẩm Thiên Lăng. “Chim cũng không được”

Thẩm Thiên Lăng quả thật không biết dùng biểu cảm gì đối mặt hắn.

Tần Thiếu Vũ ôm chặt Thẩm Thiên Lăng. “Ngủ ngon, mai ta sẽ dẫn ngươi đi gặp Thiên Phong và Diệp Cẩn”

“Mang con trai đi chung”. Thẩm Thiên Lăng nói.

Tần Thiếu Vũ hung hăng cắn lên cổ hắn một chút.

Thẩm Thiên Lăng thức thời ngậm miệng.

Thiếu hiệp, cách ghen của ngươi thật vô cùng ấu trĩ.

Vì không chắc bên trong thành có mật thám của Ma giáo hay không, đến tận chạng vạng hôm sau, Tần Thiếu Vũ mới dẫn Thẩm Thiên Lăng ra khỏi thành, chạy đến thôn nhỏ ở hướng Bắc.

Đạp Tuyết Bạch bốn vó chạy nhanh, nửa đêm đã tới nơi. Một tiểu viện trắng đen thấp thoáng trong rừng cây, nhìn rất thanh nhã.

“Đại ca”. Thẩm Thiên Lăng nhảy xuống ngựa, chạy vào trong.

“Lăng nhi, Thiếu Vũ”. Thẩm Thiên Phong nghe được động tĩnh, từ trong nhà bước ra, không chỉ toàn thân thơm ngát mà trên chiếc áo màu thiên thanh cũng đầy son phấn, còn lộ ngực ra, muốn bao nhiêu nhếch nhác có bấy nhiêu nhếch nhác!

Thẩm Thiên Lăng hơi sửng sốt, đây là tạo hình kì lạ gì vậy.

Ánh mắt Tần Thiếu Vũ cũng khó diễn tả thành lời.

“Vào nhà rồi nói”. Thẩm Thiên Phong rõ ràng rất vô lực.

“Là Diệp cốc chủ làm hả?”. Thẩm Thiên Lăng vừa đi vừa hỏi nhỏ.

Sau đó trong phòng có tiếng người giận dữ nói. “Không phải!”

Thẩm Thiên Lăng: …

“Không phải ngươi, chẳng lẽ là quỷ?”. Tần Thiếu Vũ đẩy cửa phòng ngủ ra, trêu chọc.

Diệp Cẩn nằm trên giường, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn cực kì khí phách!

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”. Nhìn hộp son phấn lật úp trên mặt đất, Thẩm Thiên Lăng thực sự không hiểu nổi.

Diệp Cẩn đằng đằng sát khí nói. “Hắn muốn lão tử giả gái!”

Vừa nói xong, Thẩm Thiên Lăng lập tức sợ ngây người! Hắn lập tức dùng ánh mắt “Oa hoá ra ngươi có sở thích COSPLAY biến thái như thế, khẩu vị thật nặng” nhìn đại ca hắn!

Thẩm Thiên Phong nghiến răng nghiến lợi, hung hăng cốc đầu Thẩm Thiên Lăng một cái, đầy kiềm nén mà gào lên. “Nghĩ gì thế!”

“Ta không đồng ý!”. Diệp Cẩn rất hung dữ.

Thẩm Thiên Lăng cũng gật đầu. Đúng, không thể đồng ý, hắn thích mặc thì cứ để hắn mặc!

“Ta cũng vì muốn tốt cho ngươi!”. Thẩm Thiên Phong trừng Diệp Cẩn.

Diệp Cẩn không chút khách khí trừng trở lại. “Ta cũng không đồng ý!”

Thẩm Thiên Phong quả thật ngứa răng.

“Ngươi muốn đưa Diệp Cẩn ra khỏi thành sao?”. Tần Thiếu Vũ nhìn ra manh mối.

Diệp cốc chủ tức giận, dùng chăn trùm đầu.

Thẩm Thiên Phong gật đầu. “Vài ngày trước hắn bị chim báo tang gây thương tích, độc trên người vẫn chưa loại bỏ hoàn toàn. Gần đây trong thôn có người gả con gái, cho nên ta định để hắn giả trang thành người nhà của tân nương, trà trộn ra ngoài, nhanh chóng quay về trong cốc, ngâm suối Thiên Diệp giải độc”

“Vậy sao ngươi không cùng ta giả làm nữ nhân ra khỏi thành?”. Diệp Cẩn ló ra nửa cái đầu.

Thẩm Thiên Phong cắn răng. “Ngươi từng gặp qua cô nương cao to như vậy sao?”. Trừ phi Ma giáo ngu ngốc mới không phát hiện!

Diệp Cẩn nghe vậy giận dữ. “Ngươi dám chê ta lùn!”

Ngươi rốt cuộc có thể hiểu được trọng điểm không… Thẩm Thiên Lăng bị hắn làm cho choáng váng, không thể đánh không thể mắng, quả thật tức chết!

“Không thể giả”. Tần Thiếu Vũ cũng lắc đầu.

Diệp Cẩn lập tức dùng ánh mắt nhìn đồng chí cách mạng nhìn Tần Thiếu Vũ.

Thẩm Thiên Phong cau mày. “Vì sao?”

Tần Thiếu Vũ thản nhiên nói. “Vì hắn quá đẹp”

Diệp Cẩn suýt nữa hộc máu, đây là lí do quỷ quái gì.

“Cô nương trong làng đều chất phác, làm gì có ai đẹp như vậy”. Tần Thiếu Vũ tiếp tục nói. “Nếu giả ăn mày thì còn có thể lấy tro bụi trét lên mặt, nhưng người đi đưa dâu thì càng phải trang điểm xinh đẹp một chút. Cái mặt này mà trang điểm lên, e rằng càng khiến người khác chú ý”

Diệp Cẩn căm giận nói. “Lão tử và ngươi tuyệt giao!”

Thẩm Thiên Phong nghe vậy cau mày, rõ ràng lúc trước không nghĩ đến điểm này.

Một cơn gió thổi vào phòng, Diệp Cẩn ho khan hai tiếng.

Thẩm Thiên Lăng vừa chuẩn bị rót chén nước cho hắn thì Thẩm Thiên Phong đã tới, vội vã nhét Diệp Cẩn vào chăn. “Nghỉ ngơi đi”

Diệp Cẩn căm tức nhìn Thẩm Thiên Phong.

“Sáng mai lại nói tiếp”. Trong mắt Thẩm Thiên Phong đầy bất đắc dĩ, thầm thở dài.

Sau đó Thẩm tiểu thụ nhạy cảm phát hiện, lỗ tai Diệp cốc chủ đỏ lên một chút.

Tin tức giật gân này quả thật khiến người ta chịu không nổi.

Sau khi thu xếp cho Diệp Cẩn ngủ rồi, bọn họ đến căn phòng cách vách. Vừa đóng cửa phòng, Tần Thiếu Vũ liền cực kì trắng trợn mà hỏi. “Làm chuyện đó chưa?”

Í í, lỗ tai Thẩm Thiên Lăng lập tức dựng lên.

Hỏi rất hay!

“Nghe ám vệ nói các ngươi rơi xuống vách núi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”. Thẩm Thiên Phong bình tĩnh đổi đề tài.

“Trước hết hãy nói ngươi và Diệp cốc chủ xảy ra chuyện gì”. Thẩm tiểu thụ rất hóng chuyện.

Thẩm Thiên Phong: …

Tần Thiếu Vũ nén cười.

“Ta có thể xảy ra chuyện gì với hắn chứ!”. Thẩm Thiên Phong đầy kiềm nén gào lên.

Thẩm Thiên Lăng cảm thán. “Cho tới giờ cũng chưa từng thấy qua bộ dạng này của ngươi”

Thẩm Thiên Phong thẹn quá thành giận, Thẩm tiểu thụ nhanh chóng trốn sau lưng nam nhân mình, phản ứng cực kì nhanh. Hóng chuyện thì hóng chuyện, nếu bị đại ca đánh một trận cũng không đáng!

Căn phòng sát vách lại truyền tới tiếng ho khan rất nhỏ.

Thẩm Thiên Lăng lập tức dùng ánh mắt mong đợi nhìn đại ca hắn – mau điên cuồng chạy qua đi!

Thẩm Thiên Phong lạnh lùng nói. “Bên giường có nước, hắn có thể tự uống được”

Mạnh miệng ghê, rõ ràng bước chân mới vừa di chuyển một chút! Thẩm tiểu thụ yên lặng tỏ ra khinh bỉ, tự mình chạy qua sát vách.

Diệp Cẩn nổi giận đùng đùng trừng ra cửa, sau khi thấy rõ người tới thì hơi sửng sốt. “Sao lại là ngươi?”. Lẽ nào không phải ai đó ư?

“Ghé thăm ngươi một chút”. Thẩm Thiên Lăng rót một chén nước cho hắn. “Bọn họ đang bàn bạc ở sát vách”

Diệp Cẩn bưng chén, dời vào trong một chút để Thẩm Thiên Lăng ngồi bên giường.

“Thật ra đại ca của ta cũng vì muốn tốt cho ngươi”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Ở đây quá nguy hiểm”

Diệp Cẩn khinh thường nói. “Lão tử đi rồi, nếu hắn bị thương thì ai trị?”

Thẩm Thiên Lăng: …

Đã nói quả nhiên là phim tình cảm mà!

“Không nói nữa, còn ngươi thì sao?”. Diệp Cẩn nói. “Hôm đó sau khi ngươi và Thiếu Vũ mở đường máu ra ngoài thì bặt vô âm tín, tất cả mọi người gần như phát điên”

“Bọn ta rơi xuống vách núi, có điều được một con phượng hoàng lớn cứu, dưỡng thương ở trong thôn dưới chân núi”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Ta còn mang một con phượng hoàng nhỏ về”

“Thật ư?”. Diệp Cẩn cực kì giật mình. “Hôm qua nghe ám vệ nói, ta còn tưởng hắn bịa chuyện”

“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Lần sau mang tới cho ngươi xem”

“Thật may mắn”. Diệp Cẩn cực kì hâm mộ. “Rơi xuống núi mà cũng nhặt được phượng hoàng!”

Thẩm tiểu thụ nói thầm, ngươi nhặt được đại ca của ta cũng không tệ a!

Ngoài cửa sổ vang lên một tiếng kêu khóc, trong bóng đêm lại càng rùng rợn. Diệp Cẩn thở dài. “Là chim báo tang, gần đây dân chúng cũng không dám ra cửa”

“Không sao, chúng ta có phượng hoàng!”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Sư phụ đã đồng ý cho chúng ta mượn phượng hoàng!”

“Sư phụ ngươi là ai?”. Diệp Cẩn tỏ ra nghi hoặc.

Thẩm Thiên Lăng cười híp mắt. “Tinh Đấu chân nhân, ta rất có duyên với hắn!”

Diệp Cẩn kinh ngạc nói. “Cũng gặp được dưới vách núi sao?”

Thẩm Thiên Lăng gật đầu.

Diệp Cẩn sửng sốt ba giây, sau đó vùi đầu vào chăn suy sụp. “Dựa vào cái gì ngươi lại may mắn như thế chứ!”

Mẹ kiếp, ta cũng muốn đi nhảy vực!

“Tinh Đấu chân nhân?”. Sát vách, Thẩm Thiên Phong cũng kinh hãi.

Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Lăng nhi cũng nói hắn không biết võ công, có điều chân nhân vẫn muốn thu hắn làm đồ đệ, còn tặng còi Thanh Ngọc có thể gọi phượng hoàng đến”

Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười. “Thật may”

“Diệp Cẩn bị thương thế nào?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Không có gì đáng kể, chỉ là tàn độc chưa loại bỏ, lúc phát tác sẽ đau”. Thẩm Thiên Phong nói. “Lúc trước ta dẫn hắn đến đây vì nghĩ rằng sẽ dễ xuống núi, ai ngờ hắn cố chấp không chịu đi”

“Vậy thì ở lại đi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Bây giờ chúng ta đã có phượng hoàng, chim báo tang cũng không thể gây nên uy hiếp”

Thẩm Thiên Phong thở dài. “Cũng đành vậy”

“Trong nhà Chu viên ngoại ở Lâm Thuỷ trấn vẫn còn phòng trống, ngươi mang Diệp Cẩn đến đó đi, nhiều người chăm sóc nhau vẫn tốt hơn”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ngày mai ta giao Lăng nhi cho ngươi chăm sóc”

Thẩm Thiên Phong hỏi. “Ngươi muốn đi tìm Ngâm Vô Sương ư?”

“Còn có Tiêu Triển và Ngâm Lạc Tuyết”. Tần Thiếu Vũ nói. “Lăng nhi rất hay ghen, sau này hãy dùng ba chữ Vô Tuyết môn để thay thế cho Ngâm Vô Sương”

Thẩm Thiên Phong: …

“Đợi sư phụ mang phượng hoàng xuống núi rồi, chim báo tang cũng không là vấn đề”. Tần Thiếu Vũ rót một chén trà. “Cho nên vấn đề lớn nhất hiện tại là mười mấy chưởng môn rơi vào tay Ma giáo”

“Ngươi muốn cứu ư?”. Thẩm Thiên Phong hỏi.

“Sao lại thế được”. Tần Thiếu Vũ quyết đoán nói. “Nếu ta có thể vờ như không biết chuyện này thì quá tốt rồi”

Thẩm Thiên Phong đau đầu. “Giờ này còn có tâm trạng đùa giỡn sao?”

“Đùa đâu mà đùa, ta quả thật không muốn quản”. Tần Thiếu Vũ đặt chén lên bàn. “Đánh không lại thì thôi, thậm chí chạy cũng không biết chạy. Một lúc bị Ma giáo bắt đi mười mấy người, cũng đủ cho đời sau của Phượng Cửu Dạ đi khoe khoang”

Thẩm Thiên Phong không nói gì nhìn hắn.

“Nhưng ngươi tất nhiên sẽ không chịu, cho nên ta cũng đành nghĩ biện pháp đi cứu”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hiện tại ai nấy đều xem ngươi là Minh chủ võ lâm, ngươi muốn trốn cũng không trốn được”

Thẩm Thiên Phong vỗ vai hắn. “Đa tạ”

“Coi như ta trả ơn cho ngươi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Nếu năm ấy ngươi không tới cầu hôn, ta cũng không gặp được Lăng nhi”

Thẩm Thiên Phong cười nói. “Ta cũng không ngờ ngươi thích hắn thật”

“Hôm đó ta rơi xuống vách núi, Lăng nhi đã tự mình nhảy xuống theo”. Giọng Tần Thiếu Vũ thấp xuống. “Tình nghĩa này, cả đời ta cũng trả không hết”

Thẩm Thiên Phong hơi sững sờ.

“Hơn nữa Lăng nhi thông minh, lanh lợi, hiểu ý người khác, dịu dàng, biết săn sóc, ngoan ngoãn, ngây thơ hồn nhiên… trên đời này có mấy ai hơn được hắn”. Tần Thiếu Vũ bình tĩnh cất cao giọng. “Tần mỗ đời này gặp được hắn là phúc khí mấy đời, phải biết quý trọng, nếu phụ lòng hắn thì nên bị thiên lôi đánh”

Thẩm Thiên Phong dùng ánh mắt chán ghét nhìn Tần Thiếu Vũ.

Dù nghe được sát vách có tiếng cửa mở, cũng không cần trong nháy mắt làm quá lên như thế chứ!

Quả thật hết nói nổi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...