Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giáo Chủ (Mỗi Ngày Thức Giấc Thấy Giáo Chủ Đang Hóa Trang)

Chương 71

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại chạy thêm một ngày đường, vào thành, Lư Nhã Giang tìm một hàng ngựa, mua một con cho Kim Tiểu Tường. Dù sao kế tiếp phải đi một đoạn đường rất dài, hai đại nam nhân cứ cưỡi cùng một con sẽ ngán chết.

Nhưng Kim Tiểu Tường lại không muốn mua ngựa. Hắn và Lư Nhã Giang cưỡi cùng một con đang rất thích, mỗi ngày được Lư Nhã Giang ôm trong khuỷu tay, khi chậm bước còn có thể dựa vào lồng ngực y ngủ một giấc, không cần phải nói thoải mái bao nhiêu, nếu mua ngựa mới sẽ không còn đãi ngộ tốt như vậy nữa.

Vì thế khi Lư Nhã Giang bảo Kim Tiểu Tường cưỡi thử, Kim Tiểu Tường đáng thương nhìn y: “Ca ca, ta không biết cưỡi ngựa.”

Lư Nhã Giang nhíu mày: “Ngươi một mình lang bạt giang hồ mà không biết cưỡi ngựa?”

Kim Tiểu Tưởng bĩu môi lầu bầu: “Một mình lang bạt giang hồ hồi nào, sau khi ngươi giết sư phụ sư bá ta, ta không dám quay về mới phải lưu lạc giang hồ…”

Lư Nhã Giang nhớ lần trước Kim Tiểu Tường trộm ngựa của mình còn vụng về té xuống, nghĩ mấy lão nhân phái Thương Sơn không thèm dạy cả cưỡi ngựa cho hắn. Nghĩ thế, ngữ khí y hòa hoãn bớt: “Ta dạy ngươi. Một chuyến đi tìm Nguyệt Kiến Thảo này đường xá xa xôi, ngươi nên học cưỡi ngựa một mình.”

Kim Tiểu Tường chu mỏ: “Ca ca cưỡi cùng với ta có sao đâu?”

Lư Nhã Giang nhíu mày, định nói gì đó, cuối cùng thành không kiên nhẫn quát: “Đừng lảm nhảm nữa, bảo ngươi học thì học đi!”

Kim Tiểu Tường không còn cách nào, đành ngoan ngoãn theo y “học cưỡi ngựa”.

Lư Nhã Giang dắt ngựa tới, bảo Kim Tiểu Tường lên ngựa, Kim Tiểu Tường loạng choạng giẫm bàn đạp leo lên, vẻ mặt căng thẳng muốn khóc: “Ca ca, ta sợ.”

Lư Nhã Giang nói: “Không được khóc!”

Kim Tiểu Tường cắn môi nén nước mắt trở vào.

Lư Nhã Giang dắt ngựa đi từ từ một vòng trước, sau đó để nó chạy nhanh hơn. Tốc độ vừa tăng, Kim Tiểu Tường bắt đầu lắc lư, sau đó nhào “té” khỏi ngựa, lao thẳng đến trên lưng Lư Nhã Giang, thiếu chút làm y ngã xuống đất.

Lư Nhã Giang nổi giận, quăng hắn xuống: “Tiếp tục!”

Kim Tiểu Tường bĩu môi, lại leo lên lưng ngựa. Chỉ một lát sau, hắn lại bổ nhào xuống, như gấu túi bám lên người Lư Nhã Giang, la oai oái. Lư Nhã Giang bị hắn siết chặt tay chân, gân xanh trên Thái Dương giật giật, nhẫn nhịn nói: “Xuống, tiếp tục.”

Kim Tiểu Tường buông cổ y, nước mắt lưng tròng nhìn y: “Không muốn đâu, ta sợ, ca ca cưỡi với ta.”

Lư Nhã Giang chưa kịp nói gì lại bị hắn siết cổ, cái đầu bù xù dụi dụi nơi cổ y, nước mắt nước mũi chảy hết lên quần áo.

Lư Nhã Giang câm nín nhìn trời, kéo tóc lôi hắn xuống, ném lên ngựa: “Tiếp tục!”

Cứ thế, chỉ cần tốc độ nhanh một chút, chưa được vài bước Kim Tiểu Tường sẽ té xuống, hoặc bám trên người Lư Nhã Giang khóc lóc, hoặc ôm đùi Lư Nhã Giang giả đáng thương, Lư Nhã Giang không thể đánh hắn, mắng chửi không tác dụng, kiên nhẫn sắp bị mài hết.

Có một lần, Kim Tiểu Tường té xuống, chuẩn bị bổ nhào lên người Lư Nhã Giang, lúc này Lư Nhã Giang cố ý không tiếp hắn, lùi một bước, mắt lạnh nhìn hắn té xuống đất. Kim Tiểu Tường sửng sốt, không dám dùng khinh công xoay người đáp đất, đành để mặc mình rơi tự do.

Cú té này, sắc mặt Kim Tiểu Tường thay đổi —— Hắn ngã về bên trái, vai trái đập mạnh xuống đất, hắn thậm chí có thể nghe được tiếng xương cốt va chạm bên trong cơ thể mình. Trước đó không lâu vai trái hắn vừa bị các Đồng Nhân Thiếu Lâm đánh trọng thương, đến nay vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, nếu cầm vũ khí bằng tay trái chỉ có thể dùng năm phần công lực, lần chạm đất này xương cốt chưa nối liền lại vỡ ra.

Lư Nhã Giang lạnh lùng nhìn, đang đợi hắn bổ nhào qua ôm đùi mình khóc lóc, nhưng đợi mãi không thấy gì. Chỉ thấy hắn cúi đầu, tay phải đỡ vái trái, mãi vẫn không nhúc nhích. Lư Nhã Giang khó hiểu, đi tới, cúi đầu vỗ vai phải hắn: “Ngươi sao vậy?”

Lúc này đây, Kim Tiểu Tường lại không khóc được. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng để mình chảy nước mắt khi bị đau, cho nên giữa “đau” và “khóc” không hình thành liên kết. Hắn kéo khóe miệng, muốn làm ra vẻ mặt khóc lóc thảm thiết, cuối cùng biến thành cười khổ, nói nhỏ: “Ca ca, ta đau quá.”

Không biết tại sao, đối với Lư Nhã Giang, hắn cười khổ còn có lực sát thương nhiều hơn nước mắt của hắn, tại một giây ấy y đã có chút đau lòng, cúi người đỡ Kim Tiểu Tường dậy. Y kiểm tra thương thế của Kim Tiểu Tường, ngẩn người: Nơi bị thương giống như đúc Cao Thịnh Phong.

Kim Tiểu Tường thấy ánh mắt mờ mịt của Lư Nhã Giang, không biết y đang nghĩ gì, buồn tủi nói: “Ca ca, ta không học cưỡi ngựa được không?”

Hắn gọi một tiếng ca ca kéo thần trí Lư Nhã Giang về, không nhịn được cười khổ. Đây chỉ là trùng hợp mà thôi, bất kể đi đến đâu đều sẽ có người khiến y nhớ tới Cao Thịnh Phong. Không biết Cao Thịnh Phong có đang nhớ tới y không.

Lư Nhã Giang thở dài, nói: “Thôi được rồi, không học nữa, ngươi cưỡi cùng ta.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giáo Chủ (Mỗi Ngày Thức Giấc Thấy Giáo Chủ Đang Hóa Trang)
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...