Tôi õng ẹo dùng giọng điệu nũng nịu, thò đầu ra khỏi chăn, giả vờ bộ dạng yếu đuối đáng thương. Sách đã dạy rồi, phụ nữ biết nũng nịu thì số mới tốt, nhưng chiêu này vô dụng trước người đàn ông không thích mình.
Tôi đang thăm dò.
"Vậy tôi đợi chị ngủ say rồi mới đi, sẽ không có A Phiêu nào đến bắt chị đâu." Giang Khước không nói hai lời, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh.
Tôi khẽ "vâng" một tiếng, kéo chăn che đi gò má đang nóng bừng.
Anh ấy đã ở lại.
Lồng n.g.ự.c cũng hơi nóng, tôi đẩy phắt Đại Mi đang nằm trên n.g.ự.c mình ra. Qua khe hở của chăn, tôi lén nhìn Giang Khước đang ngồi trên sofa xử lý công việc, rồi không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Sau khi tôi ngủ say, anh đứng dậy bế lấy Bạch Tuyết đang định nhảy lên giường tôi.
Anh khẽ b.úng nhẹ vào đầu mèo, hạ thấp giọng trách móc: "Mày đấy nhé, tối nay làm Sênh Sênh sợ muốn c.h.ế.t, sau này không được kêu như thế nữa, biết chưa?"
"Meo~"
Bạch Tuyết không biết có nghe hiểu hay không, khẽ "meo" một tiếng nũng nịu, lại dụi dụi vào tay Giang Khước, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên giường, ngoan ngoãn ngủ cạnh Đại Mi.
"Ngủ ngon, Sênh Sênh của tôi."
Trong giấc mộng, tôi ngẩng đầu lên, có những giọt mưa lành lạnh rơi trên trán, giấc mơ của tôi bỗng chốc hóa thành một trận mưa bụi Giang Nam.
Giang Khước đã đi ghi hình show thực tế được một tuần rồi, trong nhà trống trải làm tôi thấy hơi không quen.
Tôi vuốt ve chiếc bụng hơi to ra của Bạch Tuyết, quyết định đưa nó đi khám thai.
Sau khi đưa Bạch Tuyết ngoan ngoãn đến bệnh viện chụp X-quang, bác sĩ lại đẩy gọng kính trên sống mũi, lên tiếng với vẻ mặt phức tạp: "Cô Tần, mèo nhà cô không có thai."
"Cái gì?" Tôi nhìn cái bụng rõ ràng là to ra của Bạch Tuyết, nuốt nước miếng, xác nhận lại với bác sĩ một lần nữa: "Nhưng bụng Bạch Tuyết nhà chúng tôi rõ ràng là to lên mà, sao lại không có mèo con được?"
Nghe thấy câu hỏi của tôi, bác sĩ nhịn cười chỉ vào tấm phim X-quang: "Đúng là không có thai, trong bụng toàn là phân thôi."
Mang t.h.a.i giả! Là m.a.n.g t.h.a.i giả!
Mèo nhỏ vậy mà dám m.a.n.g t.h.a.i giả để tranh sủng sao? Định lừa lấy đồ hộp của tôi à?
Tôi không thể tin nổi nhìn Bạch Tuyết đang nằm ngửa bụng ra đầy ngoan ngoãn, mèo nhỏ vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, cứ nhìn vào không trung với vẻ mặt ngây thơ mà đạp chân.
Tôi ngượng ngùng bế nó về nhà, suốt quãng đường đi không ngừng hồi tưởng lại xem lúc đầu mình đã hiểu lầm Bạch Tuyết m.a.n.g t.h.a.i như thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giao-phai-meo-lap-cong-lon/chuong-5.html.]
Bắt đầu là bà Vương nói Bạch Tuyết m.a.n.g t.h.a.i con của Đại Mi, thế là tôi chẳng chút nghi ngờ mà khẳng định luôn là Bạch Tuyết đã có bầu.
Nghĩ lại thì, mèo nhỏ chưa bao giờ nói là nó có t.h.a.i cả, tất cả đều là do con người chúng ta tự suy diễn lung tung.
Phen này hay rồi, gây ra một sự hiểu lầm lớn!
Về đến nhà Giang Khước, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc của mình, đổ thêm thức ăn mèo cho Bạch Tuyết, dọn phân xong xuôi rồi chuẩn bị bế Đại Mi về nhà.
Vừa ra đến cửa, Bạch Tuyết vốn đã thân quen với tôi liền theo bản năng đi theo tôi ra ngoài, trông bộ dạng có vẻ muốn theo tôi về nhà.
Nhưng tôi nhớ Giang Khước từng nói nó không thích ứng được với môi trường lạ, ngoại trừ bệnh viện thú cưng ra, đến những nơi khác nó sẽ bị stress.
Tôi vừa định dỗ mèo nhỏ về nhà, thì nó đã theo chân Đại Mi nhảy một cái lên cây, rồi lại nhảy tót vào ban công tầng hai căn biệt thự của tôi.
Động tác thành thục đến mức khiến tôi há hốc mồm kinh ngạc.
Đâu rồi nàng mèo thục nữ ngoan ngoãn, không thích ứng được với môi trường lạ cơ chứ?
Vì lo lắng cho mèo nhỏ, tôi vội vàng mở cửa nhà chạy lên tầng hai, vừa vào đến nơi đã thấy Đại Mi đang dẫn đầu Bạch Tuyết đi moi súp.
Thôi xong, tôi đúng là lo hão rồi, người ta thích nghi tốt lắm.
Hai con mèo đang chơi bóng len ở bên cạnh, vị h.a.c.ker mà tôi thuê với giá cao cũng đã gửi tin vui tới.
Lúc trước sau khi Hứa Tư Tình mua chuộc người hạ t.h.u.ố.c tôi, cô ta đã tiêu hủy toàn bộ chứng cứ. Cô ta thầm đắc ý, cho rằng tôi không có cách nào đụng đến cô ta.
Nhưng cô ta không biết rằng, chuyện gì có thể giải quyết được bằng tiền thì chưa bao giờ được gọi là chuyện lớn cả. Tuy quá trình có hơi lâu một chút, nhưng có hiệu quả là được.
Anan
Hôm nay là ngày đầu tiên chương trình thực tế lên sóng, tôi với tư cách là chị gái, kiểu gì cũng phải tặng cho cô ta một món quà lớn mới được.
Tập đầu tiên của show thực tế "Âm Thanh Của Bạn Thật Rực Rỡ" lên sóng, Hứa Tư Tình hát xong ca khúc "Chính Là Yêu Anh". Các vị giám khảo khác nể mặt hậu thuẫn phía sau của cô ta nên cũng đưa ra vài lời khen ngợi, không đến mức chê cô ta hát dở tệ.
Hứa Tư Tình dựa dẫm vào tập đoàn Hứa thị, là một đại tiểu thư hào môn đúng nghĩa. Chỉ cần không quá ngốc, chẳng ai muốn đắc tội với cô ta cả.
Cũng chính vì vậy, Hứa Tư Tình từ nhỏ đã được nuông chiều, từ khi ra mắt đến nay luôn thuận buồm xuôi gió. Lần tham gia show này cô ta cũng chỉ vì nhắm đến Giang Khước mà tới.
Sau khi các giám khảo khác nhận xét xong, đến lượt Giang Khước.
Anh bình thản nhìn Hứa Tư Tình đang trưng ra vẻ mặt cầu khen ngợi, nhưng lời nói ra lại chẳng hề thương hoa tiếc ngọc chút nào.
"Hơi thở không ổn định, lệch tông hoàn toàn, không hề nằm trên giai điệu. Bài hát này đối với người mới bắt đầu không khó, tôi rất nghi ngờ liệu cô có thực sự chuẩn bị nghiêm túc hay không."
---